Nếu Không Phải Là Anh

Chương 31



Quyển nhật ký mà ông An để lại cho Huy, trước kia anh đọc được vài đoạn, sau đó vì chuyện của Gia Nhi mà anh tạm thời quên mất nó. Anh đã giữ rất kĩ trong chiếc hộp thiếc cùng vài vật kỷ niệm còn lại của ông. Có lẽ vì hôm nay anh gặp phải một chuyện nên trong lòng rất ấm ức muốn biết tất cả những chuyện còn lại của cha mình.

Ngày 5 tháng 10 năm 1983

Gần hai tháng qua, chúng ta luôn ở bên cạnh nhau. Lệ Xuân, em biết không, mỗi khoảnh khắc trong hai tháng ấy đều có ý nghĩa với anh. Đã nhiều lần anh muốn ngỏ lời cầu hôn em, nhưng tại sao em luôn cố ý lảng tránh? Phải chăng thời gian chúng ta bên nhau vẫn chưa đủ để em hiểu được tâm ý của anh?

Các trang nhật ký tiếp theo, ông An thay đổi cách xưng hô, tựa như thư tình ông dành riêng cho người ấy. Và như những người đang trong giai đoạn yêu đương, ông ghi chép lại tất cả kỷ niệm giữa hai người. Thảo nào, suốt quãng thời gian sau này, dù năm trên giường bệnh, ông vẫn gối đầu giường quyển nhật ký này, ngày ngày chăm chú đọc nó, hồi tưởng lại những ký ức tươi đẹp một thời, có lẽ cũng là một cách để an ủi bản thân.

Huy định cất nó đi, không đọc nữa, để những bí mật này an nghỉ bên người cha thân thương. Nhưng sự tò mò về người đàn bà đó luôn thôi thúc anh. Chẳng phải cũng vì chuyện này mà anh đã quyết định thay đổi công ty thực tập sao?

Sáng nay, khi nghe người dẫn chương trình giới thiệu, tim anh giật thót. Mặc dù anh biết tên gọi “Trần Lệ Xuân” không phải thuộc dạng hiếm trong số hàng triệu dân khắp cả nước, có thể chỉ là sự trùng hợp, thế mà anh vẫn không kìm chế được lòng mình, chấp nhận từ bỏ hy vọng từ lâu, dứt khoát chuyển sang công ty bất động sản Thiên Tân thực tập.

Ngày 10 tháng 11 năm 1982

Dạo gần đây có vẻ như sức khỏe của em không tốt? Em thường xuyên bị chứng nhức đầu, chóng mặt hành hạ, thỉnh thoảng còn nôn ọe. Anh khuyên em đi bệnh viện, nhưng em lại tỏ vẻ khó chịu với anh. Cũng vì chuyện này mà chúng ta tranh cãi, anh thực lòng không muốn như thế. Đã ba ngày rồi em không liên lạc với anh, em lại chơi trò “mất tích” với anh nữa sao?

Ngày 15 tháng 11 năm 1982

Cuối cùng anh cũng tìm được em. Tại sao em lại khờ dại như thế? Tại sao em luôn không tin tưởng anh? Em vẫn nghĩ anh là người rũ bỏ trách nhiệm sao? Em có biết anh đã vô cùng lo lắng khi nhận được tin em đang ở bệnh viện không? May mắn là em không sao, và con của chúng ta nữa. Thật sự anh rất hạnh phúc khi nhận được tin này. Giữa chúng ta đã có kết tinh tình yêu, anh nhất định sẽ không đánh mất em lần nữa, sẽ chăm sóc cho mẹ con em thật chu toàn. Em phải tin anh nhé!

“Năm 1982…có nghĩa là bà ấy sẽ sinh con vào năm 1983, không phải là mình. Vậy người đó là ai? Chẳng lẽ là…” Trong tâm trí Huy lập tức hiện ra ngay một gương mặt khá quen thuộc, anh thất thần kinh ngạc nhớ lại lời nói của Gia Nhi.

“Ông ấy là ba kế!”

“Không thể như thế được, anh ta họ Cao kia mà.” Anh tự lắc đầu phủ nhận. Huy lật tiếp những trang nhật ký càng ngày càng thưa thớt dần.

Ngày 2 tháng 4 năm 1983

Chúng ta kết hôn đã gần nửa năm, con của mình cũng sắp chào đời rồi em nhỉ? Em thường hỏi anh thích con trai hay con gái, em thật ngốc, đã là con của anh thì trai hay gái anh vẫn thương yêu như nhau, nhưng người anh yêu nhất trong tim vẫn là em. Anh đã quyết định chuyển một nửa cổ phần trong công ty của anh cho mẹ con em. Anh rất không vui khi em từ chối. Em đã là vợ anh, là cuộc sống của anh, anh mong muốn em được sống cuộc sống sung túc và an nhàn. Anh đã ký quyết định, em buộc phải đồng ý.

Ngày 8 tháng 5 năm 1983

Con của chúng ta đã chào đời rồi, một bé trai kháu khỉnh đáng yêu. Thật vất vả cho em! Nhưng bù lại, ai cũng nói con giống em nhiều hơn, con trai luôn giống mẹ mà. Con sở hữu sống mũi cao, ánh mắt trong sáng từ em. Em cười nói với anh rằng sau này anh yên tâm vì đã có người nối nghiệp rồi, khi con đủ tuổi trưởng thành, em sẽ giao tất cả cổ phần cho con. Em luôn luôn nghĩ cho anh, anh rất hạnh phúc khi có em bên cạnh.

Ngày 23 tháng 10 năm 1983

Huy ngạc nhiên khi dòng nhật ký này đã bị lem luốt, chữ viết lấm tấm mờ dần. Anh phải rất cố gắng mới đọc được mạch lạc những dòng chữ này.

Hôm nay là một ngày vô cùng tồi tệ. Ta cứ ngỡ bản thân đã tìm được một sự hạnh phúc vĩnh viễn, nào ngờ tất cả chỉ do tôi ảo tưởng. Tại sao lại để cho ta phát hiện ra sự thật khủng khiếp này? Nếu có một điều ước, ta thà rằng ước gì mình cứ mãi đắm chìm trong sự toan tính lọc lừa, si mê trong niềm hạnh phúc ảo. Còn gì đau đớn hơn khi ta nhận ra người ta vô cùng thương yêu, bên cạnh ta đã bao ngày qua, cho ta mơ mộng về một tương lai tươi sáng vĩnh hằng. Thì ra tất cả đã nằm trong kế hoạch và sự tính toán của em, mà không, là của hai người. Ngày ấy hắn giới thiệu em, tìm cách để em tiếp cận ta, thì là đều có mục đích. Ta nào ngờ người bạn thân bao năm qua, ta xem như anh em lại bị đồng tiền che mắt, ngay cả em cũng vì thế mà bị hắn sai khiến. Em có biết tâm trạng của ta đau khổ như thế nào khi biết được đứa con ta rất kỳ vọng lại không cùng nhóm máu với ta? Mọi việc làm của hai người như một vở kịch hoàn hảo, nhưng hai người không thể nào ngờ vở kịch này lại kết thúc nhanh đến thế phải không? Ta không biết việc đứa bé nhiễm bệnh khiến ta phải đích thân đưa vào bệnh viện, đích thân truyền máu là một sự may mắn của ta, giúp ta nhận ra bộ mặt thật của hai người, hay đó là vì Thượng đế đã cố tình xui khiến và sắp đặt sẵn. Nhưng thực lòng ta không mong mọi việc lại đổ vỡ nhanh chóng như thế này. Vì bản thân ta đã quá yêu em, ta đã đặt quá nhiều lòng tin vào một người con gái “hiền đức” như em, và vì ta thật ngu xuẩn khi luôn xem trọng người anh em lòng lang dạ sói kia. Em biết ta rất đau lòng mà, rất tuyệt vọng mà, tại sao em còn đành lòng giúp đỡ hắn, nhượng lại tất cả cổ phần của em cho hắn, đánh bật ta ra khỏi công ty mà gia đình ta đã cố công gầy dựng? Những ngày tháng bên cạnh ta, chỉ một chút rung động với ta em cũng chưa hề có sao? Em thật quá nhẫn tâm, Lệ Xuân!!!

Ta đã mất hết tất cả. Chỉ trong một ngày, sự nghiệp tiêu tan, vợ con rơi vào tay người khác, tình bạn trở thành hận thù. Chẳng còn gì thì ta cũng chẳng thiết sống nữa. Trang nhật ký này sẽ là những dòng chữ cuối cùng ta để lại. Ta muốn khi ta không còn trên cõi đời này nữa, những ai quan tâm đến ta sẽ xem nó như một bài học kinh nghiệm, và tội ác của hai người sẽ lưu truyền mãi trong bút tích của ta, người người khinh bỉ.

Huy như không tin vào những gì bản thân vừa đọc được. Anh ngồi thừ ra đó phải mất vài phút sau mới có thể tịnh tâm trở lại. Giọt nước mắt đã nóng hổi hai bên má lúc nào không hay. Thật sự anh rất kinh hãi! Chỉ vài trang nhật ký nhưng chứa đựng bao nhiêu cảm xúc và tâm trạng của ông An, như thẩm thấu qua từng thớ thịt khiến Huy rùng mình. Những dòng chữ ấy ông đã viết với tất cả sự đau thương, phẫn nộ và căm thù. Nhưng cuối cùng, là ai đã vực dậy ý chí sinh tồn của ông? Ai đã giúp ông thoát khỏi nỗi đau ấy? Huy chỉ có thể nhớ đến một người, người ấy không ai khác ngoài mẹ của anh. Thế thì tại sao ông lại không tiếp tục viết tiếp những trang nhật ký về ngày tháng bên cạnh bà? Vì đối với Huy, cái chết của mẹ rất không bình thường.

Huy sực nghĩ, “Có lẽ mình đã quyết định đúng!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.