Nếu Không Phải Là Anh

Chương 42



Giây phút nhỏ nhoi này liệu có thể tồn tại mãi? Cô không muốn nghĩ đến.

“Gia…Nhi…em…đừng…đi”

Cao Nguyên khẽ gọi trong cơn mơ màng, bất chợt cô nhìn thấy một giọt nước mắt chảy dài trên gương mặt anh.

“Anh Nguyên…”

Cô đã từng khóc vì người mình yêu thương, thế nên nỗi đau này, cô cảm nhận được.

“Anh say rồi! Để em dìu anh vào phòng!”

Gia Nhi quàng tay anh vào vai mình, định kéo anh lên, nhưng bất thình lình Cao Nguyên kéo cô lại khiến cô ngã nhào trên người anh.

“Không…anh không đi đâu cả! Anh không muốn mất em! Anh không thể mất em! Em đừng đối xử với anh như người xa lạ nữa, anh rất đau lòng!”

Cao Nguyên siết cô chặt hơn, dù vùng vẫy thế nào cũng không thể thoát ra khỏi vòng tay anh, cô đành yên lặng.

“Có thể nào…đừng yêu em nữa không anh?”

Câu nói của cô như nhát dao cứa vào tim anh, còn đau hơn cả lần anh đỡ cho cô thoát khỏi lưỡi dao kia. Anh buông cô ra, nhìn thẳng vào đôi mắt đang đỏ hoe.

“Em nghĩ tình yêu chỉ là lời nói suông thôi sao? Hai năm qua anh đã âm thầm chịu đựng chôn giấu tình cảm của mình, luôn giữ khoảng cách bên em, tất cả mọi việc anh làm là vì cái gì? Chỉ để nhận lấy câu hỏi này của em à? Tại sao em yêu anh nhưng lại luôn trốn tránh? Phải chăng em đang sợ điều gì mà không thể nói cho anh biết? Hôm nay anh muốn tất cả mọi chuyện phải rõ ràng, em trả lời đi!!!”

Cao Nguyên kích động đến mức vừa gào thét vừa lay mạnh hai vai cô khiến cô cảm thấy rất khó chịu. Cô đẩy mạnh anh ra, nghẹn ngào nói.

“Phải! Em sợ em sẽ lại đau khổ lần nữa! Anh có chắc chắn rằng tương lai chúng ta mãi mãi được bên nhau không? Hay là anh cũng như Huy, rời xa em không hối tiếc? Còn nữa, giữa em và anh trước kia xảy ra quá nhiều chuyện, chẳng phải mẹ anh luôn rất căm ghét em sao? Vượt qua được rào cản của bản thân, nhưng còn gia đình anh, anh nghĩ em sẽ phải đối diện như thế nào khi em luôn là cái gai trong mắt bà? Chẳng lẽ em lại phải nhìn thấy anh khó xử khi đứng giữa em và mẹ anh? Em không thể!!! Thà rằng em ích kỷ một lần cho bản thân, chấp nhận buông tay anh, lúc ấy cả em và anh, chẳng còn chịu đựng thêm nỗi đau nào nữa! Anh hiểu không???”

“Nhi…”

Gia Nhi khóc nức nở, nỗi đau dường như vỡ òa, cô gục ngã vào lòng anh.

“Thì ra em luôn lo lắng vì chuyện này.” Anh dịu giọng, xoa đầu cô. “Hãy nghe anh nói!!! Mỗi người có cảm nhận về tình yêu khác nhau, anh và Huy là hai cá thể riêng biệt, tâm tư tình cảm hoàn toàn không giống nhau. Em cũng có thể nghĩ rằng, giữa em và Huy có duyên nhưng vô phận, định mệnh ràng buộc cậu ta phải sống đời đời kiếp kiếp với Ngọc Hân, dù em yêu cậu ta đến mấy, đau khổ cùng cực thế nào, cũng không thể thay đổi những gì đã được định đoạt sẵn. Thế nhưng tại sao em lại nghĩ anh sẽ như Huy rời xa em? Phải! Tương lai không thể nào đoán trước được, thế thì đừng vì những gì mơ hồ mà lại đánh mất tình yêu của mình. Năm tháng qua đi sẽ không trở lại. Đời người ngắn ngủi, có bao lâu để yêu nhau chứ? Em không nên lãng phí thời gian chúng ta bên nhau, chẳng lẽ cứ phải chịu đựng sự cô đơn buồn tủi như thế này sao?”

“Nhưng…còn mẹ anh?” Có lẽ những lời nói chân thành của Cao Nguyên đã khiến cô đôi chút rung động, cô ngồi thẳng dậy, đôi mắt đã gần như sưng húp vì khóc.

“Em đã làm dâu nhà anh gần một tháng rồi, còn sợ gì nữa chứ?” Cơn say dường như đã bị nước mắt làm tiêu tan, anh lại trở về bản chất xưa nay của mình, trêu chọc người khác trong mọi tình huống.

“Anh lại không nghiêm túc!!!” Gia Nhi cau có quay mặt đi.

“Được rồi, được rồi! Anh nghiêm túc đây! Em cũng biết anh ra sao mà, anh có thể nghe lời mẹ tất cả mọi chuyện, nhưng đối với hạnh phúc của anh, anh tuyệt đối không để ai can thiệp. Nếu như ngăn cấm chúng ta đến với nhau, anh sẽ bỏ tất cả để cao chạy xa bay với em, sống tự do tự tại, cũng tốt lắm chứ!!!”

“Anh đành lòng bỏ cả chức vị chủ tịch sao?”

“Chỉ là một danh xưng, được bên cạnh em chẳng phải quan trọng hơn sao?”

“Anh chỉ giỏi dẻo miệng!” Cô đưa tay lau nước mắt.

“Nếu không dẻo miệng thì làm sao thuyết phục được em! Em khờ thật!” Anh cốc nhẹ vào trán cô.

“Chẳng phải anh còn khờ hơn cả em sao? Đến với em chỉ toàn là niềm đau, hà cớ gì cứ mãi yêu em chứ? Trên đời này thiếu gì người con gái vừa đẹp vừa tốt vừa yêu anh hơn em.”

“Ừ nhỉ! Sao anh lại không nghĩ ra? Vậy thì cảm ơn em đã nhắc nhở, anh phải đi tìm người con gái ấy thôi!”

Nói rồi, Cao Nguyên đứng bật dậy, dù hơi men vẫn còn khiến anh loạng choạng một chút, nhưng anh vẫn đủ tỉnh táo để bước đi những bước chân thẳng hàng.

Gia Nhi nhìn thấy anh bỏ đi một mạch thì vô cùng ngạc nhiên. Cô đang nghĩ không biết anh lại bày trò gì thì anh đã trở lại với một bó hoa hồng thật rực rỡ trên tay. Đứng trước mặt cô, ánh mắt đầy trìu mến, anh dịu dàng nói.

“Anh đã tìm được người con gái ấy rồi. Cô ấy là người rất bướng bỉnh, rất cứng cỏi nhưng cũng vô cùng yếu đuối. Anh đã tự nhủ lòng rằng anh sẽ mãi mãi ở bên cạnh chăm sóc cô ấy một cách chu toàn, khi cô ấy khóc anh sẽ là người đầu tiên lau nước mắt; khi cô ấy cười anh sẽ là người cuối cùng cảm nhận niềm vui cùng cô ấy. Có thể kiếp trước anh đã làm chuyện sai trái với cô ấy, nên kiếp này anh phải làm tất cả vì cô ấy, cho dù phải gánh vác mọi nỗi đau mà cô ấy mang đến, anh cũng sẵn sàng. Kiếp này, kiếp sau hoặc muôn ngàn kiếp khác, anh vẫn hy vọng luôn là người yêu cô ấy trước. Trần Gia Nhi, người con gái ấy chỉ có thể là em!”

Không cần nói thêm điều gì nữa, Gia Nhi ôm chầm lấy anh. Có bướng bỉnh đến mấy đi nữa cô cũng không thể đành lòng làm tổn thương mãi một người thế này. Cô chấp nhận yêu anh, đồng nghĩa là chấp nhận những mất mát, đau thương có thể đến sau này. Nhưng cũng như anh nói, thời điểm đó vẫn còn xa xôi lắm, trước mắt cô, anh là một món quà quý giá nhất trong đêm Giáng Sinh mà cô thật sự diễm phúc lắm mới có được.

“Cảm ơn em đã chấp nhận đến với cuộc sống của anh! Sau này dù xảy ra chuyện gì đi nữa, anh vẫn nắm chặt tay em đi đến cuối con đường! Anh yêu em!”

“Em…cũng rất yêu anh!”

Từ phía xa, một góc của khách sạn hướng ra hoa viên, có một người giơ chiếc điện thoại di động, màn hình camera hiện lên hình ảnh hai trái tim đang hòa chung nhịp đập và hạnh phúc trong một nụ hôn nóng bỏng giữa đêm đông, người đó bấm “tách”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.