Ngân Báo Đích Thiếu Niên Sủng Vật

Chương 1



Trong thời đại cuộc sống kham khổ, muốn có được một lúc ấm no quả thật so với lên trời còn khó hơn. Vì để cho bản thân không chết đói, bất luận là người lớn, hay là tiểu hài còn chưa hiểu sự đời, đều phải vì một bữa cơm no mà làm việc cực nhọc.

“A Dao, ngươi đang làm cái gì? Lề mề rề rà, động tác nhanh lên một chút, hôm nay nếu ngươikhông chẻ cho xong mớ củi này, thì cũng không cần ăn cơm đâu, có nghe hay chưa?”

Một nữ nhân trung niên gương mặt chua cay khắc nghiệt đang mắng chửi một tiểu nam hài cực khổ làm việc một cách vô tình.

“Vâng ạ, nương!”

Nghe được câu trả lời của nam hài, nữ nhân trung niên đó mới thỏa mãn đi vào trong nhà.

Tiểu nam hài tên là Doãn Tử Dao, chừng mười ba tuổi.

Doãn Tử Dao cố sức bổ cây rìu nặng nề, nỗ lực chẻ từng khúc từng khúc củi, mà đám củi chất cao như núi này là do một mình nó từ khi trời còn chưa sáng đã vào rừng nhặt về.

Hiện tại, đã giữa trưa rồi. Từ sáng sớm làm việc cực khổ đến bây giờ Doãn Tử Dao vẫn không có một giọt nước vào miệng, đói khát đã khiến cho thân thể nhỏ bé của nó không kìm được run rẩy, nhưng nó vẫn kiên trì làm việc trong tay.

Vì nếu nó làm việc chăm chỉ, miễn cưỡng còn có một bữa cơm để ăn, còn nếu nó ngã xuống, không thể làm việc nữa, vậy thì nó chỉ có thể chờ chết thôi.

Thật vất vả mới chẻ xong đám củi cao như núi, Doãn Tử Dao bỏ cây rìu xuống, nó thật khát nước đang định đi tới cạnh giếng uống, thì tiếng thúc giục từ trong nhà bếp khiến nó ngừng bước.

“Tiểu Hổ, Tiểu Hùng, mau ăn, mau ăn! Nếu không thì đợi lát nữa ca ca của các ngươi vào, các ngươi liền không còn gì để ăn. Chút thịt này là nương tiết kiệm chắt cóp, dụng bao nhiêu cực khổ mới mua được, cho nên các ngươi mau ăn đi, ngàn vạn lần không thể để cho đại ca của các ngươi nhìn thấy.”

“Vâng, nương!” Doãn Tiểu Hổ, Doãn Tiểu Hùng ngoan ngoãn cuối đầu ăn như hùm hổ.

Mẹ ruộtcủa chúng thì vô cùng thỏa mãn nhìn hài tử của mình bộ dáng ăn uống vô cùng ngon miệng, thoải mái mỉm cười. Tuyệt không biết, tất cả hành động của bà đều rơi vào trong mắt Doãn Tử Dao, cũng tổn hại sâu sắc vào linh hồn thơ dại của nó.

Doãn Tử Dao tránh bên cửa sổ nhìn một tuồng kịch đang được diễn trong bếp, không kìm được cảm thấy một trận đau xót, cảm giác đói khát vốn có đã không còn nữa, chỉ còn lại sự chua xót vô hạn, mà trong cái miệng nhỏ khát khô cũng không còn một chút ý khát nào, ngược lại là khổ sở dâng tràn.

Ha! Bà cần phải làm như thế sao? Doãn Tử Dao không tiếng động gào thét trong lòng.

Doãn Tử Dao tràn đầy bi ai đi vào phòng, nói là phòng chứ thật ra chẳng qua chỉ là một tiểu gian rách nát ngay cả gió mưa cũng không chống được.

Mẹ ruột của Doãn Tử Dao sinh bệnh qua đời từ khi nó còn rất nhỏ, cho nên từ nhỏ nó đã cùng phụ thân nương tựa mà sống, phụ tử cảm tình rất tốt, cuộc sống tuy cực khổ nhưng cũng rất thỏa mãn. Nó ở nhà giặt đồ nấu cơm, phụ thân sẽ ra ngoài làm việc kiếm sống.
Advertisement / Quảng cáo


Cho đến khi Doãn lão gia khi làm việc ở bên ngoài, nhận thức mẫu thân hiện tại của Doãn Tử Dao, cũng là nhị nương của nó. Thế là, tất cả dần dần thay đổi.

Lúc đầu, khi Doãn nhị nương vừa được gả vào cửa, đối với Doãn Tử Dao trăm phần bảo hộ thương yêu, quả thật là xem nó thành bảo bối, phàm là chuyện gì cũng đều chăm sóc kĩ lưỡng.

Chuyện đó khiến Doãn Tử Dao cũng bắt đầu nảy sinh tình cảm tôn kính với bà, cho rằng phụ thân lấy được một nữ nhân rất dịu dàng thục đức, càng cho rằng bà sẽ là một vị mẫu thân tốt.

Nhưng ai biết thời gian lâu dần, bản tính của Doãn nhị nương cuối cùng không thể che giấu nữa mà hiện nguyên hình.

Doãn nhị nương cá tính âm hiểm giao xảo từ đầu tới cuối chưa từng xem Doãn Tử Dao là thân sinh nhi tử mà đối đãi, lúc bắt đầu sở dĩ đối tốt với nó như thế, không gì khác hơn là làm cho Doãn lão gia xem, mà đích thực là đã làm được!

Bà thành công lừa gạt được Doãn lão gia, cũng khiến cho quan hệ giữa Doãn lão gia và Doãn Tử Dao dần dần xa cách.

Doãn nhị nương có tâm cơ phi thường sâu rộng, thường xuyên cố ý hay vô ý ở trước mắt Doãn lão gia điên đảo thị phi, giống như là vô tâm nhưng lại cố tình nói xấu Doãn Tử Dao.

Lúc mới đầu, Doãn lão gia không tin tưởng lời của bà, nhưng lâu dần, lại dưới thế công từng lời của Doãn nhị nương, ông cũng dần thay đổi thái độ đối với Doãn Tử Dao. Mà tất cả cũng có biến chuyển cực lớn sau khi Doãn nhị nương hạ sinh hài tử đầu tiên cho Doãn lão gia.

Doãn lão gia ban đầu chỉ là xa cách Doãn Tử Dao, nhưng sau khi Doãn nhị nương sinh hài tử đầu tiên cho ông, ông lại từ một phụ thân hiền từ biến thành người xa lạ mà Doãn Tử Dao một chút cũng không quen thuộc.

Doãn Tử Daokhông trách phụ thân, dù sao sau khi mẫu thân qua đời, nó cũng là do phụ thân cực nhọc kham khổ nuôi dưỡng trưởng thành.

Nhưng mà, điều nó không thể giải thích chính là, vì sao cuối cùng tất cả đều thay đổi?

Lúc đầu, khi Doãn lão gia muốn lấy Doãn nhị nương cũng đã từng suy đi tính lại, mà ông cũng đã bảo chứng với Doãn Tử Dao rằng họ sẽ luôn giống như lúc trước, rằng ông tuyệt đối sẽ không để Doãn nhị nương ức hiếp nó.

Lời thề ban đầu vẫn còn vang vọng trong tai, nhưng tất cả đều không thể hồi phục lại được.

“Dao ca, ngươi đang làm cái gì? Đang ngủ sao?”

Doãn Tiểu Hổ lặng lẽ đi tới cạnh Doãn Tử Dao, nhẹ nhàng lắc lư vùi đầu vào giữa hai chân của Doãn Tử Dao, thanh âm nhỏ bé hỏi.

“Không có, ta không ngủ, có chuyện gì không? Tiểu Hổ.” Doãn Tử Dao ngẩng đầu lên dịu dàng mỉm cười với Tiểu Hổ, ngay cả khi nội tâm của nó là một mảng khổ sở.

Doãn Tiểu Hổ lấy ra từ trong ngực của nó một cái màn thầu và một nửa cái bánh bao thịt đưa cho Doãn Tử Dao.

“Dao ca, mấy thứ này cho ngươi ăn.” Doãn Tiểu Hổ dùng đồng âm non nớt của nó thúc giục Doãn Tử Dao mau ăn.

Doãn Tử Dao nhìn Doãn Tiểu Hổ đang cầm thức ăn đưa tới, nội tâm nhất thời cảm thấy từng trận ấm áp.

Nó biết những thứ này nhất định là lại do bọn đệ đệ thấy nó không có ăn cơm, hai đứa mới nhân lúc Doãn nhị nương không chú ý, lén để dành cho nó, sau đó Doãn Tiểu Hùng sẽ phụ trách quấn chân Doãn nhị nương, để Doãn Tiểu Hổ mang thức ăn tới cho nó.

Mà nó cũng hiểu rõ một nửa cái bánh bao thịt này nhất định là Tiểu Hổ cố gắng nhịn xuống sự ham ăn, để phần của nhóc lại cho nó.

“Cảm ơn!” Doãn Tử Dao cảm động ôm chặt Doãn Tiểu Hổ một chút. “Ca ca ăn không hết nhiều như vậy, cái bánh bao thịt này ngươi ăn đi.”

Doãn Tử Dao cầm cái màn thầu chậm rãi ăn, tuy màn thầu một chút mùi vị cũng không có, nhưng trong lòng nó lại tràn đầy ngọt ngào.

Doãn Tiểu Hổ thấy Doãn Tử Dao cao hứng ăn màn thầu, nó cũng ngồi bên cạnh ca ca ăn nửa cái bánh bao thịt.

“A Dao, dạo này gần đây lương thực đã bị chúng ta tìm mấy lượt, tìm hết rồi, củi đốt ở lân cận cũng đã nhặt gần hết……..” Nói đến đây, Doãn nhị nương bắt đầu lắp ba lắp bắp.

Doãn Tử Dao thấy tình hình cũng chỉ có thể nhẫn nại đợi bà nói tiếp.

Cuối cùng, Doãn nhị nương lộ ra nụ cười gượng khó khăn, bà hiếm khi đến gần Doãn Tử Dao ôm thân thể gầy nhỏ của nó lên, nhẹ nhàng diệu giọng nói với nó: “A Dao, kết quả thương lượng của ta và cha ngươi, ừm, là như vầy____”

Doãn nhị nương thấy Doãn Tử Daokhông tiếp lời, lại bắt đầu lôi lôi kéo kéo không chịu nói rõ, mà mục đích chân chính của bà chẳng qua là hy vọng Doãn Tử Dao có thể tự mở miệng hỏi, thay bà tránh được một phen lúng túng.

Doãn Tử Dao nhìn phụ thân ngồi một bên gương mặt không kiên nhẫn, nó hiểu rõ thứ Doãn nhị nương chuẩn bị nói không phải là chuyện tốt lành gì. Nhưng mà, bất kể nó đáp ứng cũng tốt, cự tuyệt cũng vậy, kết quả cuối cùng vẫn là phải chiếu theo lời của Doãn nhị nương mà làm, nếu không, nó sẽ không thể tránh được phải chịu một trận đau đớn da thịt, chắc còn thêm một bữa đói nữa.

Cuối cùng, Doãn Tử Dao vẫn là nhận mệnh, nó khổ sở mở miệng: “Nương, người có lời cứ nói thẳng, hài nhi sẽ theo vậy mà làm.” Doãn Tử Dao thầm than nhẹ trong lòng.

“Ai dô, A Dao thật sự là một hài tử ngoan!” Doãn nhị nương thô lỗ đùa giỡn với mái tóc như lụa đen của Doãn Tử Dao.

“Gia chủ à, ông nói xem có phải không?” Doãn nhị nương nghe được Doãn Tử Dao nói thế liền rất cao hứng, nhưng, sự tinh ranh thâm hậu khiến bà lập tức lại lộ ra nụ cười tâng bốc với Doãn lão gia.

Doãn lão gia vừa nhìn thấy nụ cười của bà, trên gương mặt cũng lộ ra được ý cười. Nhưng nụ cười của ông là đối với Doãn nhị nương, khi mắt của ông nhìn sang Doãn Tử Dao, lại lập tức trầm mặt xuống.

Đối với câu hỏi của Doãn nhị nương, Doãn lão gia không bày tỏ đúng sai chỉ hừ một tiếng, sau đó cũng không thèm nhìn Doãn Tử Dao thêm cái nào nữa, giống như nhìn thấy Doãn Tử Dao thì sẽ làm ông chướng mắt vậy, hoàn toàn là một bộ chán ghét, ghê tởm.

Đối với thái độ của phụ thân, Doãn Tử Daokhông biết đã từng bị hung hăng tổn thương bao nhiêu lần, cả trái tim sớm đã tràn đầy thương tích.

“Khi cha ngươi ra ngoài làm việc, nghe nói cách chỗ chúng ta không xa có một khu rừng, trong đó đầy trĩu hoa quả, măng non…… dù sao các loại hương vị đủ hình đủ kiểu do hoang dã ban cho phải biết tận dụng hết. Ta và cha ngươi sau khi thương lượng, kết quả là hy vọng ngươi có thể đến khu rừng đó xem thử, nếu như thật sự giống như lời đồn, vậy sau này chúng ta cũng không còn cần phải sống những ngày bữa có bữa không thế này nữa.”

Thật sự có chỗ như vậy sao? Doãn Tử Dao đối với lời của Doãn nhị nương có rất nhiều hoài nghi.

Nếu có một nơi tốt như vậy, chắc sớm đã bị người ta khai phá sạch trơn, nào có thể đến phiên bọn họ! Huống hồ nếu là cách đây không xa, thì vì sao trước giờ nó chưa từng nghe qua có một khu rừng như vậy?

Chẳng qua, nhị nương nói cũng có đạo lý, nếu như khu rừng đó thật sự giống như lời người ta nói, mà nó có thể tìm được khu rừng này, vậy thì sau này Tiểu Hổ và Tiểu Hùng sẽ không cần chịu đói nữa.

“Vậy lúc nào thì ta nên đi?”

Doãn Tử Dao hỏi như vậy, là đúng ngay ý muốn của Doãn nhị nương.

“Đương nhiên là càng nhanh càng tốt.” Doãn nhị nương nhìn ra sắc trời bên ngoài, “Ân, hiện tại sắc trời còn sớm, ta thấy ngươi hiện tại cứ đi đi, như vậy tối mai là có thể trở về kịp.”

Trở về kịp? Còn không biết tiểu hài tử đáng chết này có còn mạng trở về không? Doãn nhị nương thầm cười gian xảo trong lòng.

“Tối mai? Tại sao tối mai mới có thể trở về?” Doãn Tử Daokhông hiểu nhìn Doãn nhị nương.

“A, không có gì a, ta chỉ là nghĩ cho ngươi thời gian dư dả chút thôi!” Doãn nhị nương ngừng một lát, lại tự cười nói: “Hơn nữa khu rừng đó cách nơi này cũng chẳng qua là mười dặm, chân của tiểu hài tử đi khá chậm, cho nên ta nghĩ cho ngươi thời gian hai ngày mới về, chắc là cũng dư dả.”

Chẳng qua là xa mười dặm? Ha!

Đi qua một ngọn núi rồi lại một ngọn núi, đi hết hơn nửa ngày đường, Doãn Tử Dao vẫn không thấy khu rừng thực vật phong phú mà Doãn nhị nương đã nói.

Sau lưng Doãn Tử Dao vác một cái sọt tre lớn nặng nề, liền tìm một phiến đá to ngồi xuống, để cho hai chân mỏi mệt của nó được nghỉ ngơi.

Doãn Tử Dao kinh ngạc phát hiện cách chỗ nó ngồi không xa có một khu rừng phi thường đặc biệt, vì ngay chính giữa khu rừng có một cây đại thụ cực lớn mọc thẳng ở đó, mà trên cây đại thụ cực lớn này mọc đầy những quả màu tím có ánh sáng mỹ lệ.
Advertisement / Quảng cáo


Doãn Tử Daokhông chống nổi sự điều khiển của lòng hiếu kỳ, lưng mang theo giỏ trúc lớn đi vào trong đó.

Tuy bị lòng hiếu kỳ điều khiển, nhưng một nguyên nhân chủ yếu khác là Doãn Tử Dao muốn hái những quả màu tím này, để mang về cho đám đệ đệ một sự kinh hỉ.

Nó nghĩ chúng nhìn thấy những quả này nhất định sẽ rất cao hứng!

Càng đi vào sâu bên trong, sương mù càng dày đặc, mặt đất cũng càng lúc càng trơn trợt ẩm ướt, Doãn Tử Dao vì thế đã bị ngã mấy lần.

Trong lúc bất tri bất giác, cơn mưa li ti đã bắt đầu phiêu lượng, Doãn Tử Dao bắt đầu lo lắng sẽ đổ mưa to, không muốn quay người đi trở lại, nhưng khi nó nghĩ tới bọn đệ đệ, sự do dự trong lòng vẫn không địch nổi gương mặt tươi cười của đệ đệ.

Cuối cùng, Doãn Tử Dao vẫn hết sức cẩn thận thăm dò đi tới trước.

Đi mãi đi mãi, màn sương dày gần như che phủ cả tầm nhìn của nó, ngay cả đưa tay ra cũng không thể nhìn được năm ngón.

Doãn Tử Dao thăm dò trước sau trái phải, cũng không thể phân rõ bản thân rốt cuộc là ở đâu, nhưng nó lại hiểu rõ mình vẫn đang đi tới. Cho nên, nó đoán chắc giờ nó đã đi lên núi rồi.

Nó cứ đi như vậy thêm một đoạn đường, trước mắt đột nhiên sáng lên, sương mù tan đi, cuối cùng có thể nhìn rõ đường.

Vốn Doãn Tử Dao còn lo lắng bản thân có thể lạc đường trong đám sương mù kia không, nãy giờ vẫn cứ luôn thấp thỏm bất an trong lòng, hiện tại nó cuối cùng cũng thả lỏng được.

Bỗng nhiên, Doãn Tử Dao phát hiện cây đại thụ trước đó nó đã nhìn thấy bây giờ đang đứng thẳng trước mặt. Sự hùng vĩ to lớn của nó khiến Doãn Tử Dao có một cảm giác sai lệch rằng nó cao đến chọc trời.

Xung quanh đại thụ mọc đầy những cây tre xanh ngọc, đám tre bao kín đại thụ, giống như đang bảo vệ cho nó.

Doãn Tử Dao nhìn kỳ cảnh trước mắt hết một lúc, mới đi đến dưới táng cây đặt sọt trúc xuống, bắt đầu lượm những quả màu tím rụng đầy mặt đất.

Nó phát giác loại quả có màu sắc xinh đẹp này có một mùi thơm ngát không thể tả nổi,không chống nổi sự hấp dẫn của hương vị, Doãn Tử Dao cầm lên một trái bắt đầu ăn.

Quả này nhiều nước, ngọt và thơm, khiến Doãn Tử Dao trong chốc lát cảm thấy trong miệng còn tàn giữ hương thơm này, cứ thế ăn một miếng thêm một miếng, mỗi một miếng đều mang đến cho Doãn Tử Dao kỳ lạ vô hạn.

Trước giờ nó chưa từng ăn qua trái cây nào ngon đến mức này, thật sự quá đặc biệt!

Nếu Tiểu Hổ và Tiểu Hùng cũng được ăn, chúng nhất định sẽ cao hứng đến hô to gọi nhỏ, nghĩ tới điều này, Doãn Tử Dao càng thêm gia tăng tốc độ nhặt quả.

Qua một lúc sau, Doãn Tử Dao cho rằng quả nhặt được đã đủ rồi, liền quay người hướng vào trong rừng trúc mà đi.

Nó cúi đầu chăm chú tìm kiếm măng non.

Lượng mưa phong phú khiến cho phần rễ của đám tre này đâm lên rất nhiều chồi non, điều này khiến Doãn Tử Dao dễ dàng đào ra được rất nhiều măng non mỹ vị.

Công sức không bao lâu, sọt trúc lớn đã bị nó nhét đầy kín cả sọt, Doãn Tử Dao hài lòng ngồi tại chỗ nghỉ ngơi.

Trong lòng nó nghĩ lời của nhị nương thật không sai, thực vật trong khu rừng này có thể khiến họ không cần sống những ngày bữa có bữa không nữa.

“Này! Tiểu quỷ, ngươi đang làm gì trên mảnh đất của ta?”

Tiếng nói đột ngột truyền tới, dọa Doãn Tử Dao vội vàng đứng lên, quanh nhìn bốn phía, nhưng mà lạ là, bốn phía một bóng người cũng không có.

Đang lúc Doãn Tử Dao thắc mắc không thôi, một trận thanh âm xào xạt bỗng nhiên vang lên, hai con cự báo ngân hôi sắc(báo bự màu xám bạc) từ trong rừng trúc đi ra.

“Tiểu quỷ, ngươi bị câm sao? Ta đang hỏi ngươi, ngươikhông biết trả lời sao!”

Doãn Tử Dao đã bị dọa đến không nói ra lời. Sẽ không đi? Báo lại biết mở miệng nói chuyện, nó không phải là đang nằm mơ chứ?

Doãn Tử Dao bị dọa đến hoang mang thất thố quay người chạy đi, nhưng dù là trong lúc đang hoảng loạn, nó vẫn không quên vác sọt trúc lên lưng, vì nó không muốn đám măng cực khổ nỗ lực mới tìm được này bị mất.

Doãn Tử Dao liều mạng chạy đi, nhưng vì trên lưng mang theo thứ quá nặng, khiến tốc độ của nó chậm đi rất nhiều.

Lúc này sau lưng truyền tới một trận tiếng vang, tiếng bước chân nặng nề càng lúc càng nhanh, cũng càng lúc càng gần Doãn Tử Dao.

Cổ vũ dũng khí nhìn về sau một cái, liền kinh sợ lập tức. Nó càng cố sức liều mạng chạy ra ngoài. Vì hai con cự báo ngân hôi sắc ở sau lưng nó đang lấy tốc độ kinh người để đuổi theo.

“Tên trộm đáng ghét! Trộm đồ còn muốn chạy, ngươi cho rằng ngươi chạy được sao?” Một con cự báo mở to cái miệng đỏ lòm ra gầm lên, còn lộ ra răng nanh cực lớn khiến người kinh sợ.

Vì Doãn Tử Dao chạy về con đường lúc nãy đi tới, nên khi nó chạy được một lúc, sương mù lại bắt đầu ụp xuống quanh nó, khiến nó phân không rõ đông tây nam bắc.

Sương khí thật sự rất dày, hơn nữa Doãn Tử Dao trong lúc chạy trốn sớm đã rời khỏi đường cũ, chạy vào trong rừng trúc.

Rừng trúc um tùm, khiến Doãn Tử Dao nhất thiết phải trái tránh phải né tìm đường đi, lại thêm sọt trúc sau lưng, càng khiến nó chạy trốn gian khổ gấp bội.

“Đau quá!” Vì dưới đất ẩm ướt trơn trợt, Doãn Tử Daokhông cẩn thân bị trượt ngã.

Nó nỗ lực đứng lên, nhưng chỗ mắt cá lại đau đớn, Doãn Tử Dao biết đại khái là bị trật chân rồi, nó dỡ sọt trúc xuống.

Một chút chậm trễ như vậy, sợ hãi, sau đầu Doãn Tử Dao toàn bộ đều đập xuống mớ bùn đất dịu mềm ẩm ướt, tuy nói là dịu mềm, nhưng vẫn khiến nó cảm thấy đau một trận.

Trong lúc Doãn Tử Dao đang choáng váng, đột nhiên phát hiện có một con cự báo ngân hôi sắc đang đè lên trên người.

“A____” Doãn Tử Dao bị dọa không ngừng kêu thét.

Nó lấy cái cuốc nhỏ vừa nãy dùng để đào măng từ thắt lưng ra, hỗn loạn chém lên người con cự báo.

“Đau!” Một tiếng kêu thảm bén ngọn vang vọng trong khu rừng trúc giăng kín sương mù.

Dã thú bị thương cuồng nộ mở to cái miệng tanh máu, không chút lưu tình cắn lên bờ vai nhỏ bé đơn bạc của Doãn Tử Dao.

Máu của một người một thú khiến Doãn Tử Dao một thân tanh đỏ.

Dưới sự đau đớn này, Doãn Tử Dao lại cầm cây cuốc lên muốn chém cự báo, nhưng vừa nhấc lên thì bị con cự báo vẫn luôn đứng ở một bên cắn vào cổ tay.

Một sự đau đớn kịch liệt khiến khóe mắt Doãn Tử Dao đỏ lên, nó thống khổ muốn giãy dụa, nhưng lực bất tòng tâm, máu của nó từ vết thương không ngừng chảy ra.

“Cầu xin các ngươi, bỏ qua cho ta! Ta bảo đảm sẽ không đến nơi này nữa.” Doãn Tử Dao nghẹn ngào khẩn cầu ngân hôi cự báo đang đè trên người nó.

“Không được, ta muốn ngươi chết! Ai bảo ngươi dám cả gan làm ta bị thương, còn khiến ta chảy nhiều máu như vậy!” Cự báo hung ác trừng mắt nhìn Doãn Tử Dao, hơn nữa còn mở lớn miệng muốn cắn cổ Doãn Tử Dao.

“Diệp, dừng tay! Tha cho nó đi! Nó chẳng qua vẫn là một tiểu hài.” Con cự báo còn lại nãy giờ lặng yên đứng cạnh nâng vuốt của nó lên chặn trước mặt Khác Diệp ngăn cản nó cắn xuống.
Advertisement / Quảng cáo


“Lượng, ngươi đang làm gì? Lấy vuốt của ngươi ra, ta phải cắn chết tiểu quỷ này mới được, ngươi xem chuyện tốt mà nó làm đi, tiểu quỷ này xém chút đã cắt ta thành hai đoạn!”

Khác Diệp nộ hỏa ngập trời sau khi thấp giọng báo oán, lại cúi đầu muốn cắn Doãn Tử Dao.

Khác Lượng nhìn vết thương của Khác Diệp một cái, lần này nó đụng đầu vào đầu của Khác Diệp. “Diệp, không thể giết nhân loại!”

“Lượng, ngươi!”

Khác Diệp tức giận bừng bừng trừng trừng nhìn Khác Lượng, Khác Lượng cũng không chút yếu thế nhìn ngược lại, hai con cự báo đăm đăm nhìn đối phương, ai cũng không nhường ai.

Chúng cứ vậy đông cứng mất một lúc.

Cuối cùng, Khác Diệp mới nhụt chí thất bại thả lỏng kiềm cặp đối với Doãn Tử Dao. Nhưng, một chân của nó vẫn nặng nề đè lên trên bụng Doãn Tử Dao.

Khác Diệp cúi đầu lạnh mắt nhìn Doãn Tử Dao, tiếp đó nó vươn lưỡi ra liếm lên máu tươi đang chảy điên cuồng trên vai của Doãn Tử Dao.

Ân, máu của tiểu quỷ này cũng rất ngọt. Đi! Nó làm sao lại nghĩ đến chuyện này vào lúc này? Khác Diệp lắc đầu.

“Tiểu hài đáng chết, coi như ngươi nhặt được mạng về.”

Khác Diệp tuy vô cùng không vui, nhưng nó vẫn quay đầu xoay người chạy vào rừng trúc.

Khác Lượng lại gần Doãn Tử Dao, cúi đầu phủ xuống nhìn nó rất lâu, con mắt đen u ẩn ẩn có chút lo lắng. Nhưng là, cuối cùng nó vẫn đuổi theo sau lưng Khác Diệp chạy vào rừng, thân ảnh ngân hôi sắc lập tức không thấy bóng dáng.

Doãn Tử Dao vốn cho rằng mình chết chắc rồi! Không ngờ lại có thể thoát được một kiếp.

Doãn Tử Dao ép chặt bờ vai không ngừng chảy máu của mình, giãy dụa muốn đứng lên, nhưng lại không thể làm như mong muốn, thân thể nhỏ bé ốm yếu vì mất máu quá nhiều mà cảm thấy suy yếu, nó ngồi dậy tựa lưng vào cây trúc.

Nó lấy lực tựa cố gắng đứng lên, nhưng tứ chi lại dần dần mất đi tri giác, không nghe sai xử.

Doãn Tử Dao nhỏ bé không có trợ giúp hiểu rõ bản thân có thể sắp chết rồi, nỗi sợ cái chết không ngừng kích thích vào trái tim bàng hoàng của nó.

Nó ngất ngưỡng run rẩy, nghiêng ngả trái phải cố sức đi tới trước, nhưng không đi được vài bước trước mắt đã tối đi ngã xuống, mất đi tri giác……

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.