Nghe Nói Em Ngủ Rất Ngon

Chương 7: Không những không sợ, còn muốn ngủ một chút(2)



Trong đầu cô hiện lên thần sắc lạnh lùng thờ ơ của Khuyết Thanh Ngôn, cay đắng mà nghĩ. Anh sao không bắt cô viết mất ngủ tâm đắc chứ? Đó là nghề của cô rồi, viết mấy lần đều được.

Lâm Miên khom lưng nhặt đĩa nhạc lên, nhét về ngăn kéo tủ đầu gường rồi nhặt bản nháp hỏng trên mặt đất vào thùng rác. Làm xong tất cả, cô đánh một cuộc điện thoại khác, chuông reo hai tiếng người kia nhận được.

Lâm Miên thâm tình gọi: "Hủ Hủ."

Phương Hủ Hủ sửng sốt một chút cũng thâm tình đáp lại: "Lão sư."(3)

"Hủ Hủ, chị rất nhớ em."

"..." Tỏ tình bất ngờ vô tình bị chọc thủng "Lão sư, ngày kia chị phải giao bản thảo đúng không? Bị biên tập thúc giục mới gọi cho em?"

"Hủ Hủ, hóa ra chị trong lòng em là người như vậy." Lâm Miên thực sự thương tâm. "Chị vừa ngủ dậy một giấc nắng sớm đã tràn ngập, người đầu tiên nghĩ đến chính là em. Em như nắng mai rực rỡ..."

"Mặt trời đã không còn nắng sớm, sắp 12 giờ rồi, lão sư!"
Advertisement / Quảng cáo


""..."

Phương Hủ Hủ đã sớm quen với bện thần kinh của đối phương. Nhớ trước đây, cô mới biết bản thân được Mộc Miên lão sư nhận làm trợ lí tư nhân còn kích dộng tiêm máu gà(4) ba tối liền, tưởng tượng vô số khả năng mình cùng thần tượng sùng kính cùng nhau hợp tác đi đến cuộc sống thành công.

(3) bên Trung người ta hay gọi những người có địa vị trong mỗi lĩnh vực là "lão sư". chị Miên là tác giả truyện tranh thiếu nữ ăn khách, tên này ko khó hiểu nhỉ?

(4) Tiêm máu gà: bị cái gì đó kích thích rồi điên cuồng, là ngôn ngữ mạng.

Nhưng cô đã sai, sai đến quá sai.

Hai người gặp mặt lần đầu ở chung cư cho thuê của Lâm Miên. Trước lúc được mời vào cửa, Phương Hủ Hủ còn tưởng tượng đến cảnh hẳn là tràn ngập hơi thở truyện tranh cùng mộng tưởng. Ai biết vào đến phòng khách, cô liền đối mặt với hình ảnh nữ quỷ áo trắng trên màn hình ti vi đang tạm dừng. Cùng với đó, Mộc Miên lão sư thành thục tri thức lại có một khuôn mặt thanh thuần vô hại, tiếng nói mềm mềm cùng cô xin lỗi "Ngại quá, chị vừa xem phim kinh dị, quên tắt.

Phương Hủ Hủ nhìn đến mắt hạnh ngập nước kia trong nháy mắt nhận ra bản thân không phải đến làm trợ lí truyện tranh mà đến đảm đương bảo mẫu của tiểu thiếu nữ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.