Nghe Nói Tôi Rất Nghèo

Chương 11: “Tin tôi đi, nhất định không sai!”



Dư Niên luôn biết kiềm chế bản thân. Hôm sau cậu tới công ty đúng giờ, được Thi Nhu báo, Mạnh Viễn đổ bệnh.

Cậu cầm nước ép trái cây trên tay, cau mày nhớ lại, “Mạnh ca bị sao vậy? Tối hôm qua lúc ghi hình vẫn ổn mà?”

Thi Nhu nói cặn kẽ, “Tối qua Mạnh ca không đi hát với chúng ta mà đi ăn thịt nướng với Hà đạo. Cũng không biết xảy ra chuyện gì, hôm nay Hà đạo vẫn khỏe mạnh, nhưng Mạnh ca trên nôn dưới tiêu chảy lại còn sốt cao.”

Dư Niên dở khóc dở cười, “Chẳng phải hồi trước Mạnh ca nói phải sống khỏe mạnh, đề phòng bệnh tật, mỗi ngày không thức đêm không ăn khuya sao?” Cậu không an tâm, “Mạnh ca ở nhà có người chăm sóc không?”

“Hình như không.” Thi Nhu nhỏ giọng nói, “Vốn dĩ Mạnh ca là người không theo chủ nghĩa kết hôn, sau này gặp true love, qua nửa tháng đột nhiên cưới, lúc đó hù không ít người. Nhưng sau đó hai người không vượt qua khó khăn trong hôn nhân bèn ly hôn trong yên bình.”

“Ừ, ” Dư Niên để ly nước trái cây xuống, không chút do dự, “Xế chiều em xin cô Triệu Hi nghỉ một bữa, tan học sớm qua thăm Mạnh ca một chút, chị có đi cùng không?”

Thi Nhu gật đầu, “Vậy chị đi mua một vài thứ.”

Chỗ Mạnh Viễn ở cách Tinh Diệu rất gần, cả một tầng là nhà của hắn. Lúc Dư Niên và Thi Nhu đến, Mạnh Viễn uể oải tinh thần đứng dựa cửa, thấy người đến, yếu ớt nói, “Tự lấy dép, tự rót nước, Mạnh ba ba của hai người bệnh đến mức sắp ngắm gà khỏa thân rồi, không có tinh thần tiếp hai người đâu.”

Đầu tiên Dư Niên tìm một đôi dép lê cho khách đưa cho Thi Nhu, sau đó cũng đổi dép, cẩn thận quan sát Mạnh Viễn, “Uống thuốc chưa?”

Mạnh Viễn mặc đồ ngủ, mệt mỏi nói, “Đã uống, bác sĩ cũng tới nhìn rồi, phắc, vì sao lão Hà lại không bị gì...” Hắn thấy rõ Dư Niên có xách đồ theo, lại lập tức cười cười, “Ai nha, tới thì tới, còn mua đồ nấu cơm?”

Dư Niên tìm được bếp, cong môi, “Mạnh ca, bây giờ anh không thể ăn bậy bạ, không thì bệnh sẽ nặng thêm, tôi làm một chút cháo cho anh nhé?”

Advertisement / Quảng cáo


Mạnh Viễn mở cờ trong bụng, “Được được được, cậu đừng khách khí, nồi niêu xoong chảo cứ tùy tiện dùng! Cậu cũng xào hai món ăn, ăn với Thi Nhu ở đây đi!”

Nhà bếp Mạnh Viễn sạch sẽ không nhiễm một hạt bụi, một lọ muối cũng không có, Dư Niên mừng thầm bản thân đã chuẩn bị trước, mua hết tất cả gia vị nguyên liệu. Cậu thành thạo nấu ăn, chưa đầy một tiếng, bốn mặn một canh đã lên bàn, còn của Mạnh Viễn là bát cháo gà nóng hổi.

Mạnh Viễn ngửi thấy mùi thơm liền không nhịn được, thổi thổi nếm thử một miếng, hai mắt sáng ngời, “Cái skill thần thánh gì vậy? Nếu sau này cậu ở trong giới giải trí không hot được thì hoàn toàn có thể đổi nghề đi làm đầu bếp đó!”

Hắn cầm thìa khuấy cháo gà, lại lắc đầu phủ định, “Không đúng, dựa theo tình hình bây giờ của cậu, trong giới không thể không hot.”

“Tôi cũng đã nói với cậu tối hôm qua chẳng phải tôi ăn đồ nướng với Hà Khâu Bách sao, ôi vừa nhắc tới bụng tôi lại đau!” Mạnh Viễn hít một tiếng, sau đó giơ hai ngón tay, “Tập hai đã phát sóng, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, cậu có thể bao hai cái hot search!”

Thi Nhu hiếu kỳ, “Do hiệu quả chương trình rất tốt hả?”

“Nào chỉ rất tốt? Tôi xem một đoạn đặc tả cảnh Dư Niên vừa hát vừa khóc này, ôi trái tim già của tôi, đập bùm bùm! Sau khi tập này phát sóng, không biết sẽ khiến bao nhiêu người khóc bù lu bù loa.” Mạnh Viễn nói rồi cười, “Không hổ là người tôi ký, chỉ cần không dính scandals, hot chỉ là chuyện sớm hay muộn.”

Hắn nghĩ tới cái gì đó, nhìn Dư Niên, “Ngày hôm qua có người tìm đến, muốn mời cậu làm đại ngôn, bị tôi từ chối.”

(đại ngôn: người đại diện phát ngôn của một hãng) 

Dư Niên bỏ thìa sứ trong tay xuống, “Ừ, chắc Mạnh ca có cân nhắc của bản thân.”

“Đúng.” Mạnh Viễn sợ cậu không vui, giải thích, “Không cần biết là cho tương lai sự nghiệp lâu dài hay xuất phát hình tượng của cậu, hiện tại cậu không hợp nhận đại ngôn lắm. Không có nhãn hiệu tốt sản phẩm tốt, cũng không có tuyên truyền tốt, một khi nhận sau này chính là lịch sử đen tối của cậu, kinh khủng nhất là, còn hạ thấp đẳng cấp của cậu.”

Dư Niên gật đầu, “Ừ, tôi hiểu.”

Mạnh Viễn biết Dư Niên có thể hiểu nỗi khổ tâm của hắn, tảng đá trong lòng rơi xuống. Hắn nhớ tới lần trước, “Lần đầu tôi gặp cậu, không phải cậu nói tiến vào giới này là vì tiền sao?”

“Đúng, quả thật tôi rất cần tiền, rất rất nhiều tiền.” Dư Niên thản nhiên, nói tới tiền cũng không có xấu hổ, “Hồi trước tôi từng làm qua những việc khác để kiếm tiền, nhưng tiền kiếm được cách mục tiêu của tôi quá xa.”

“Chỉ cần cậu nổi tiếng, là có thể kiếm được rất nhiều tiền.” Mạnh Viễn trầm ngâm, “Hôm nay ba người chúng ta, tôi, cậu và Thi Nhu cùng nói chuyện. Rốt cuộc cậu cần bao nhiêu? Thời hạn là bao lâu? Như vậy trong lòng tôi cũng hình dung được một chút, biết lập kế hoạch cho con đường sau này của cậu như thế nào.”

Trầm mặc vài giây, Dư Niên giơ hai ngón tay.

Mạnh Viễn thở phào nhẹ nhõm, “Hai triệu? Không khó không khó.”

Dư Niên cười lắc đầu, “Không phải.”

Mạnh Viễn thăm dò, “Hai... chục triệu?”

Thấy Dư Niên vẫn cười, hắn hít vào một ngụm khí lạnh, “Vờ lờ, hai trăm triệu?”

Dư Niên thu ngón tay lại, gật đầu, “Ừ, chí ít hai trăm triệu, khoảng năm năm.” 

Mạnh Viễn thấy cậu không giống như đang đùa, thả thìa xuống, đưa tay sờ trán Dư Niên, lo lắng, “Rốt cuộc là tôi bệnh hay cậu bệnh vậy? Hai trăm triệu! Phắc, vì sao cậu nói cần hai trăm triệu lại giống như đang nói cần hai đồng vậy!”

Mặt Dư Niên không có nửa phần lo âu, nụ cười sáng ngời, “Không thử làm sao biết có thể thành công hay không?”

Mạnh Viễn để bản thân bình tĩnh lại, xoắn xuýt một lúc lại hỏi, “Vậy cậu không phiền nếu tôi hỏi một chút chứ, bây giờ cậu có bao nhiêu tiền?”

Dư Niên thành thật trả lời, “Hồi trước lúc tôi tìm anh lấy tiền lương, chỉ còn 20 đồng.”

Thi Nhu kinh ngạc, “Niên Niên, em còn nghèo hơn chị nữa!”

Mạnh Viễn một câu cũng không muốn nói, quyết định yên lặng ăn cháo. 

CMN quá kích thích!

Giống như Mạnh Viễn dự đoán, tập hai “Thiên Lại” vừa kết thúc, Dư Niên đã mang theo hai hot search vọt vào ba vị trí đầu, theo thứ tự là #Dư_Niên_Viễn_Tin và #Dư_Niên_đừng_khóc.

Mạnh Viễn kéo đoàn đội mở cuộc họp, để Dư Niên dự thính, một bên lật xem số liệu, một bên líu lưỡi.

Advertisement / Quảng cáo


“Lão Hà thật sự phải mời tôi ăn cơm! Ăn bữa lớn! Nhìn nhìn, đến lúc cậu cùng Hạ Minh Hi ra trận, tỉ lệ người xem ti vi giống như ăn thuốc kích thích nhanh chóng tăng vọt!”

Hắn đẩy màn hình máy vi tính về phía Dư Niên, “Tự cậu nhìn cái đạn mạc* này đi, dày đến mức không nhìn thấy khuôn mặt ưu tú của cậu!”

Tất cả mọi người cười rộ, lúc này, Thi Nhu bối rối mở miệng, “Dư Niên giống như bị người ta giở trò.”

Mạnh Viễn thu hồi nụ cười, trái lại chân thành cảm thán, “Chậc, lúc này không xài thủy quân, vậy bao giờ mới xài?”

Ban đầu Thi Nhu rất căng thẳng, nghe Mạnh Viễn nói vậy, mím môi cười, lắc lắc điện thoại trong tay, “Đúng thật là mua thuỷ quân, chủ yếu tập trung ở post của tổ chương trình và dưới weibo Dư Niên.”

Dư Niên hiếu kỳ, “Bọn họ...Thuỷ quân hắc tôi chủ yếu là hắc cái gì?”

Thi Nhu há mồm, không đọc được, do dự, “Không thì cậu tự xem một chút?”

Mạnh Viễn dứt khoát đưa điện thoại trên bàn cho Dư Niên, “Anh dạy cưng, sau này có bao nhiêu người cưng, cũng sẽ có bấy nhiêu người hắc cưng mắng cưng, kể từ bây giờ, bắt đầu rèn tâm lý và sức chịu đựng đi.”

Dư Niên nhận điện thoại, suy nghĩ một chút, đầu tiên mở weibo của mình, hiện tại cậu đã quen với việc bởi vì có quá nhiều thông báo, lúc mở sẽ bị lag một chút.

“—— a a a Dư Niên mama yêu con! Ngoan đừng khóc! Khóc nát tim mama rồi!”

“—— tỷ tỷ ôm một cái! Chị cũng nhớ bà ngoại, thật sự rất nhớ bà!”

“—— giọng hát như rác rưởi! Tài năng này, vì sao lại được hạng nhất? Show “Thiên lại” này thực sự là càng ngày càng kém, hoàn toàn không so được với mùa một! Không xem show nữa!”

“—— Huhuhu, đẹp trai quá! Giọng hát hay quá! Bản tiên nữ thổi bạo! Viễn Tinh thật sự rất êm tai! Bản này so với bản gốc càng dạt dào tình cảm hơn!”

“—— hạng nhất rõ ràng chính là Hạ Minh Hi! Người tên Dư Niên này là ai vậy? Lần này vẫn được hạng nhất? Hay là đi cửa sau? Cút!”

Dư Niên lướt lên lướt xuống, ngẩng đầu hỏi, “Mua thuỷ quân hắc tôi.. Có phải là Phương Hoài không?”

Mạnh Viễn nhíu mày, “Tại sao cậu lại nghĩ là cậu ta?”

“Rất đơn giản, cảm thấy tôi không có tư cách được hạng nhất, chia rẽ quan hệ của tôi và Hạ Minh Hi, cho là tôi đi cửa sau, ba quan điểm này hiện giờ rất phù hợp với cái nhìn của cậu ta về tôi.”

“Suy luận rất tốt, ” Mạnh Viễn cẩn thận quan sát vẻ mặt Dư Niên, không quá yên tâm, “Dân mạng chửi cậu khó nghe như vậy, cậu thật sự không thèm để ý?”

“Thật sự không để ý.” Dư Niên để điện thoại xuống, “Trình độ của tôi như thế nào, vì sao vào được chương trình, với cả xứng hay không xứng đạt hạng nhất, trong lòng tôi hiểu rõ.”

Mạnh Viễn yên tâm, dựa vào ghế, không nhịn được hỏi, “Tâm tính này của cậu, chậc, rốt cuộc trong nhà ba mẹ dạy như thế nào vậy?”

Dư Niên rất thích nghe những lời khen như vậy, cong mắt cười, “Không phải ba mẹ, tôi lớn lên với ông bà ngoại, bọn họ dạy tôi.” Cậu không nhịn được nói thêm, “Bà ngoại tôi rất biết kiếm tiền, ông ngoại thì phụ trách nỗ lực xài tiền, bọn họ rất tốt.”

“...”

Lúc này Thi Nhu nói chen vào, “Dư Niên lại lên bảng hot search.”

Ngừng tán gẫu, Mạnh Viễn nhìn bảng hot search, cười ra tiếng, “Nội tình đen tối của Dư Niên? Hot search thứ bảy? Loại này không hề có lực sát thương gì hết, người kia giúp chúng ta xào một làn sóng nhiệt độ ổn định rồi!”

Tầng 51.

Thấy khí lạnh tỏa ra từ người Tạ Du, nhiệt độ bán kính một mét xung quanh đều hạ thấp xuống, Khúc Tiêu Nhiên trốn thật xa, cẩn thận dè dặt hỏi, “Lão gia hỏa nào trong hội đồng quản trị chọc giận cậu vậy? Không sao, Tạ tổng gọt ổng!”

Hắn vừa nói vừa khóc trong lòng —— cực kỳ nhớ Tạ Tiểu Du dễ bắt nạt trước kia!

Gương mặt Tạ Du lạnh lùng, ánh mắt sắc bén, “Có người chửi cậu ấy.”

“Cậu ấy? Ai? Dư Niên?” Khúc Tiêu Nhiên phản ứng lại, mặc dù hắn là ông chủ mỗi ngày chỉ biết vô tâm vô phế mặc kệ sự tình chạy đi chơi, nhưng thủ hạ trong công ty có rất nhiều, thứ cần biết cũng biết không ít, “Có người hắc Dư Niên?”

“Ừ.”

Advertisement / Quảng cáo


“Làm tôi sợ muốn chết, tôi còn tưởng rằng cậu lại muốn ra tay chỉnh người.”

Khúc Tiêu Nhiên vỗ ngực, quên mất sự thật rằng tình nghĩa hai mươi năm mặc chung cái quần cũng không bằng Dư Niên bị hắc, ung dung nói, “Tôi phổ cập kiến thức một chút cho cậu, từ trước đến giờ giới giải trí đều là như vậy, không sợ bị hắc, chỉ sợ không ai hắc không có đề tài! Bị hắc, có chủ đề, nhiệt độ nghệ sĩ cũng đi lên. Nhiệt độ lên, hot, tiền kiếm được sẽ nhiều hơn.”

Khúc Tiêu Nhiên nhiệt tình giảng giải cố sự năm xưa của mình, “Để cậu mở mắt nhìn một chút, trước giờ không phải vẫn có người đồn đãi có một nữ minh tinh lúc nào cũng quấn lấy tôi không tha sao? Kết quả người ta dựa vào tên tuổi của tôi, xoạt xoạt xoạt mỗi ngày đưa tin, dựa theo tình tiết vở kịch phát triển, hiện tại tôi đã cùng nữ minh tinh kia tương thân tương ái, cưới cô ấy về nhà sinh con rồi!”

Thấy Tạ Du đăm chiêu, Khúc Tiêu Nhiên không ngừng cố gắng.

“Hồi trước chẳng phải có một nữ diễn viên, bị phốt là phẫu thuật thẩm mỹ sao? Hot search treo trên bảng rất nhiều ngày! Sau đó người ta tung ra bằng chứng, chứng minh thật sự không có phẫu thuật. Trong chớp mắt bác bỏ tin đồn, hot search lại treo rất nhiều ngày! Fans đau lòng nữ thần bị nói xấu! Rối rít đi mua vé xem phim ủng hộ nữ thần, phòng bán vé đại bạo.”

Hắn tổng kết, “Vì lẽ đó, bị hắc cũng không phải việc xấu, không có đề tài để hot mới thật sự giết người!”

Tạ Du: “Thật?”

Khúc Tiêu Nhiên gật đầu, “Nếu tôi nói bậy nói bạ, về nhà sẽ bị anh đánh!”

Tạ Du không có tin hẳn, nhưng sắc mặt khá hơn nhiều.

Khúc Tiêu Nhiên thấy Tạ Du không dữ như trước nữa, búng ngón tay, đắc ý nói, “Tin tôi đi, nhất định không sai!”

————————————————————–

*弹幕(Đạn mạc): là kiểu bình luận hiển thị trực tiếp trên màn hình, liên tục như bắn súng í. Giống như vầy 
Advertisement / Quảng cáo

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.