Nghe Nói Tôi Rất Nghèo

Chương 13: “Tâm trạng cậu tốt hơn chưa?”



Tạ Du rời Khúc gia, đặc trợ Tần Giản nhanh chóng bước lên mở cửa ghế ngồi sau xe cho hắn, chờ Tạ Du ngồi vào ghế sau rồi bản thân mới lên xe từ bên kia.

Vốn dĩ Tạ Du hiếm khi bộc lộ cảm xúc, từ trước đến giờ lại cực kỳ kiệm lời, bây giờ đang đè lại tức giận trong lòng, khí tràng càng lạnh hơn. Hắn nhẹ nhàng gõ lên nệm da, hỏi, “Đã điều tra xong chưa?”

Tạ Du không mở miệng, Tần Giản cũng không dám lên tiếng. Nghe hắn hỏi, anh mới trả lời, “Đã điều tra xong.”

Anh nói trọng điểm, “Người đứng sau chuyện này là Phương Hoài và quản lý Tào Chính. Hai ngày trước, quản lý Phương Hoài liên lạc một phòng làm việc, yêu cầu đối phương bảy giờ sáng nay đứng chờ trong bãi đậu xe, tự biên tự diễn ra cảnh này. Mục đích chủ yếu là bôi đen Dư Niên, thứ yếu là muốn ảnh hưởng đến trạng thái thi đấu của Dư Niên.”

Đáy mắt Tạ Du giống như hồ sâu bị sương lạnh bao trùm, “Nói tiếp.”

“Tư liệu ngài sắp đặt đã tra xong, bộ phận quan hệ xã hội cũng đã chuẩn bị ổn thỏa.” Tần Giản báo cáo xong, trái tim đang treo cao cũng thả lỏng xuống.

Anh theo Tạ Du đã bốn năm, trước đây chưa hề nghe Tạ Du nhắc qua cái tên “Dư Niên”. Nhưng qua chuyện lần này anh cũng hiểu rõ, người tên Dư Niên này, chính là vảy ngược của Tạ Du, đụng thử cũng không được.

Sáng sớm nhìn thấy hot search, hắn lập tức dời lại hội nghị thường kỳ. Dặn dò bộ phận quan hệ xã hội điều tra rõ ràng những sự kiện tương tự và phương pháp xử lý năm năm gần đây của giới giải trí, đưa ra báo cáo liên quan. Cũng bởi vì không xác định cách làm của mình có tạo thành ảnh hưởng không tốt đối với Dư Niên không, cuối cùng dứt khoát quẳng văn kiện xuống, trực tiếp chạy xuyên thành phố đến Khúc gia tìm Khúc Tiêu Nhiên.

Có lẽ bởi vì vô cùng trân trọng, vì vậy cũng cực kỳ thận trọng.

“Người đâu, liên lạc chưa?”

Tần Giản bỏ qua các chi tiết trung gian nhỏ, chỉ báo cáo kết quả, “Người trong video ngụy trang thành fan giả bộ bị đẩy ngã họ Bàng, 24 tuổi, người địa phương. Sau khi chúng ta liên lạc với cô ta, cô ta bày tỏ đồng ý phối hợp. Còn những người tham dự sự kiện này, phòng công tác cũng đã làm việc với bọn họ, tất cả đều đồng ý làm chứng và cung cấp tất cả các chứng cứ.”

Tạ Du trầm mặc vài giây, bỗng nhiên nói, “Nhất định cậu ấy rất khó chịu.”

Advertisement / Quảng cáo


Tần Giản biết “Cậu ấy” là chỉ ai, không dám nói tiếp.

Tạ Du: “Vậy cũng chỉ có thể khiến người tổn thương cậu ấy phải chịu càng nhiều tổn thương hơn.”

Tần Giản cúi đầu, “Vâng.”

Trường quay.

Hoàn thành lần diễn thử có hóa trang đầu tiên, Hà Khâu Bách nhìn hiệu quả, gật đầu khen ngợi, “Tình trạng của cậu vô cùng tốt.” Hắn nhìn khuôn mặt Dư Niên, mấy giây sau chân thành cảm thán từ tận đáy lòng, “Cậu không vì chuyện hot search ảnh hưởng đến diễn thử có hóa trang, tôi rất bất ngờ.”

Cuối cùng hắn cũng hiểu, lúc trước ăn đồ nướng, tại sao Mạnh Viễn không ngừng khen ngợi Dư Niên tuổi còn nhỏ nhưng tính cách cực kỳ tốt. Vốn dĩ hắn cũng đã nghĩ xong nên an ủi Dư Niên như thế nào, nhưng rất rõ ràng, căn bản cậu không cần.

Dư Niên ngậm trong miệng một viên kẹo nhuận cổ họng, nghe vậy cười nói, “Đây vốn là việc tôi phải làm, tôi biết nặng nhẹ mà.”

“Ừ, trước đó tôi còn lo lắng trạng thái lúc ghi hình của cậu, ” Hà Khâu Bách cười vỗ vai Dư Niên, “Nghỉ ngơi cho tốt, lúc ghi hình, tranh thủ phát huy tốt hơn!”

Hạ Minh Hi chờ Hà Khâu Bách rời đi mới cầm hai túi bánh bích quy nhỏ ngồi xuống bên cạnh Dư Niên.

Dư Niên cầm lấy bánh bích quy, thấy Hạ Minh Hi xoắn xuýt, cười nói, “Đây là vẻ mặt gì vậy? Khóe mắt có nhiều nếp nhăn quá.”

Hạ Minh Hi ngổn ngang cảm xúc, cắn một cái bánh bích quy, nói thầm, “Lúc đó rõ ràng là Phương Hoài gây hấn với chúng ta, tại sao chúng ta không cắn lại hắn chứ?”

Dư Niên vẫn còn lớp makeup, cẩn thận mà bẻ bánh bích quy thành từng miếng nhỏ, ăn từng miếng một, còn chú ý không để vụn bánh rơi xuống đất. Nhìn Hạ Minh Hi tức giận, cậu mỉm cười giải thích, “Tuy rằng tôi cũng nghi ngờ là cậu ta giở trò quỷ, nhưng tụi mình không có chứng cứ.”

Hạ Minh Hi bị thuyết phục, cậu không có tâm trạng ăn bánh, lo lắng, “Dư Niên, nhất định cậu phải ổn định, nếu như lúc ghi hình bị ảnh hưởng không lấy được hạng nhất, Phương — kẻ đâm sau lưng kia không biết sẽ vui đến mức nào!”

Dư Niên lắc đầu, “Tôi sẽ không ngu như vậy. Không phải của mình tôi sẽ không đi cướp, nhất định phải là của tôi, người khác cũng không cướp đi được.”

Đúng lúc này, trợ lý của Dư Niên, Thi Nhu vội vội vàng vàng chạy tới. Cô không nói rõ ràng, nhét thẳng điện thoại vào tay Dư Niên.

Hạ Minh Hi tò mò đưa đầu sang xem cùng Dư Niên, lúc nhìn rõ ràng chữ trên màn hình, hơi nhếch môi, dụi mắt, không thể tin được, “Kích thích vãi, tôi... tôi không hoa mắt chứ?”

Trên bảng hot search weibo, thay thế đề tài đứng đầu #Dư_Niên_đẩy_ngã_fans là #sự_thật_nên_biết mà đứng thứ hai thì dứt khoát có thêm  —— #Dư_Niên_xoay_ngược_tình_thế, đằng sau còn có những dòng chữ nhỏ màu đỏ đi theo.

Dư Niên mở ra  #sự_thật_nên_biết, bên cạnh cậu Thi Nhu bắt đầu bắn rap, thấp giọng giải thích, “Người sáng sớm giả dạng làm fan em đã tìm được rồi, một người cũng không thiếu. Từ tin tức bị lộ ra, đó là người của một phòng làm việc.

Bọn họ một hơi đột ngột tung lên hết tất cả đoạn chat với Phương Hoài và quản lý Tào Chính, ghi chép giao dịch, ký hợp đồng. Bây giờ trên mạng bùng nổ, tin đầu đề của diễn đàn giải trí, weibo, tất cả đều là chuyện này.”

Hạ Minh Hi rất nhạy cảm với những việc này, ngẩng đầu nghi ngờ hỏi, “Tin đầu đề cũng có? Mạnh ca dùng tiền mua?”

Thi Nhu liên tục lắc đầu, “Mạnh ca không mua, không biết có phải là công ty ra tay hay không, đang hỏi.”

Dư Niên cầm điện thoại, lướt xuống trang web.

“—— #Dư_Niên_xoay_ngược_tình_thế it’s time for drama! Nội dung vở kịch xoay ngược tình thế này rất đặc sắc! Thì ra Dư Niên không đẩy fan, sự thật là Phương Hoài tìm ‘chuyên gia’ bôi đen Dư Niên, tạo nên một làn sóng hot search, chờ Dư Niên đen rồi, cậu ta có thể đạp Dư Niên xuống? Đây hoàn toàn là drama lớn nhất của Dư Niên!”

“—— mấy người lúc trước hắc Dư Niên chửi Dư Niên, nói Dư Niên tính cách kém nhân phẩm tệ không xứng làm ca sĩ không xứng ở lại giải trí, có phải mỗi người đều nên xếp hàng nói xin lỗi không? Cmn người bị hại rõ ràng là Dư Niên, lại bị người chửi không biết bao nhiêu thứ, #xin_lỗi_Dư_Niên!”

“—— #xin_lỗi_Dư_Niên! Vờ lờ Phương Hoài và quản lý của cậu ta thật sự buồn cmn nôn! Đọc từng chữ từng chữ trong lịch sử chat với phòng làm việc kia, cũng chỉ thấy một màu độc ác! Cậu ta hoàn toàn muốn hại chết Dư Niên chỉ trong một lần! Muốn huệ! Bí mật hại người rất thú vị đúng không? Mày có muốn thử một lần không?”

“—— đau lòng sắp khóc! Dư Niên chịu oan ức lớn rồi! Bị đổ oan, coi như đã nói sự thật rồi cũng không ai tin, còn bị chửi trên weibo, ngẫm lại cũng thật khó khăn! Tui nhìn thấy cô gái kia nói xong việc được 8000 đồng, khóc như một con tró!”

“—— #xin_lỗi_Dư_Niên rốt cuộc tim Phương Hoài đen tới mức nào vậy? Bởi vì Dư Niên đoạt danh tiếng cậu ta sao? Ai đó mở mang hiểu biết cho tui đi! Tui không phải fan Dư Niên cũng đã đau lòng cho cậu ấy rồi, oan ức này, còn bị chửi vạn thứ, là tui chắc sớm phát điên rồi!”

Bây giờ mọi người đều là “người ở đâu, điện thoại ở đó”, tất cả mọi người trong trường quay rất nhanh đã biết đầu đuôi sự việc, trong lúc nhất thời, âm thanh nói chuyện của mọi người nhỏ xuống không ít.

Chỉ có Phương Hoài không biết chuyện gì đang xảy ra, còn đứng trên sân khấu thử thiết bị, mãi đến lúc người quản lý của hắn đầu đầy mồ hôi hốt hoảng chạy vào, leo lên sân khấu.

Phương Hoài cau mày, đang định hỏi có chuyện gì mà hốt hoảng vậy, liền nghe quản lý nhanh chóng nói, “Ba đại ngôn lúc trước kí hợp đồng đã bị hủy rồi, người ta tình nguyện bồi thường phí vi phạm hợp đồng cũng phải hủy với chúng ta, nói không dám tìm cậu làm nữa, có người muốn chỉnh cậu ——”

Người quản lý nói quá nhanh, nội dung giống như đá vụn ném ào ào vào đầu hắn, đến khi Phương Hoài ý thức được mirco chưa tắt, tất cả mọi người ở đó cũng đã nghe rõ quản lý của hắn nói gì.

Biểu tình Phương Hoài cứng đờ, một tiếng chào hỏi cũng không nói, kéo quản lý xuống hậu trường, đúng lúc đụng phải Dư Niên và Thi Nhu.

Hắn đang bận tâm về đại ngôn, định kéo quản lý tiếp tục đi vào trong, lại nghe thấy Dư Niên nói.

Advertisement / Quảng cáo


Chờ chút.”

Thấy Phương Hoài dừng lại, Dư Niên tiếp tục nói, “Vừa nãy trong phòng hóa trang cậu có nói, không có bằng chứng, không thể nói lung tung.”

Phương Hoài quay người, châm chọc, “Là tôi nói, thì sao?”

Dư Niên mỉm cười nhắc nhở, “Có lẽ cậu nên xem điện thoại một chút.”

Tâm lý Phương Hoài rơi lộp bộp, nhanh chóng lấy điện thoại ra. Ngón tay liên tục lướt trên màn hình, sắc mặt chợt biến.

Văn phòng.

Hai đề tài #thương_Dư_Niên và #xin_lỗi_Dư_Niên đồng loạt leo lên top 10 weibo, các acc đại V liên tục share lại đầu đuôi sự việc, các trang web lớn cũng bắt đầu đưa những tin tức liên quan. Chưa tới một giờ, trực tiếp khống chế dư luận, chiều gió có sự biến đổi lớn.

Tần Giản báo cáo với Tạ Du, “Tạ tổng, hoàn thành. Báo cáo bộ phận quan hệ xã hội đã đưa tới, ba ngày sau cũng sẽ kéo dài mức độ quan tâm của dư luận với sự việc này, bộ pháp vụ cũng đã phác thảo những tài liệu liên quan.”

“Ừ.” Lúc nàyTạ Du mới đứng lên, mặc áo vest màu đen được làm thủ công, vừa cài nút vừa nói, “Thông báo các bộ phận, mười phút sau vào họp.”

Trường quay.

Mạnh Viễn kéo Dư Niên đang nghỉ ngơi lại nói chuyện.

“Lần này Phương Hoài thật sự đã té hố sâu không leo lên được, hồi trước bọn họ xào lớn chuyện này bao nhiêu, bây giờ mặt bị vả đau bấy nhiêu.”

Trong giới này nào có bức tường không lọt gió? Thủ đoạn dơ bẩn, hợp đồng đại ngôn trong tay thành hoặc không thành toàn bộ đều mất, chuyện này căn bản cũng không phải là bí mật.”

Dư Niên vài ngụm đã uống xong ly nước trái cây Mạnh Viễn đưa tới, “Vậy nên không biết, cuối cùng là ai giúp tôi hả?”

“Hình như Khúc tổng biết rõ người giúp cậu là ai, nhưng không chịu nói.”

“Khúc tổng?” Trong đầu Dư Niên vô thức thoáng qua một bóng người khiến người ta ấn tượng sâu sắc.

“Ừ.” Mạnh Viễn không nhịn được lại thổn thức, “Chuyện đổ oan này mới xảy ra bao lâu? Cậu bị đưa lên hot search mới bao lâu? Thân phận người đổ oan cậu và tin tức liên quan, đăng tình huống phòng làm việc, khiến bọn họ đứng ra phản bội và làm chứng, cung cấp đủ mọi bằng chứng chính xác, hơn nữa sau đó lại thao túng làn sóng dư luận, tôi xem xong toàn bộ, tim thót lại một nhịp.

“Người ra tay kia, thủ đoạn lôi đình.”

(thủ đoạn lôi đình: ra tay nhanh gọn, chuẩn xác nhắm vào mục tiêu) 

Hắn nhìn Dư Niên, thắc mắc, “Cậu có biết người đó là ai không?”

Dư Niên quay ống tiêu xanh biếc trên tay, do dự, “Có lẽ... tôi biết người đó là ai.”

Ghi xong chương trình, Dư Niên được đưa về nhà. Cậu tạm biệt Mạnh Viễn và Thi Nhu, đóng cửa xe, xoay người hướng về nhà.

Bây giờ là hai giờ sáng, xung quanh không có một bóng người. Dư Niên đi được một đoạn, bỗng nhiên dừng lại. Cậu quay người, đi qua chỗ gần đó ——

Mặc dù chỉ gặp qua một lần, nhưng cậu vẫn nhận ra chiếc xe đỗ ven đường kia, là xe của Tạ Du.

Bước dọc theo con phố, Dư Niên không do dự, cong ngón tay, gõ cửa sổ xe.

Cửa kính xe nhanh chóng hạ xuống, lộ ra ngũ quan khiến người kinh diễm của Tạ Du.Dường như hắn mới xong việc, trên người vẫn mặc âu phục cắt may khéo léo, cà vạt buông lỏng, lộ ra hầu kết gợi cảm.

“Chào buổi tối.” Dư Niên nhẹ nhàng mỉm cười, giọng hơi cao lên.

Tạ Du cẩn thận quan sát nụ cười của Dư Niên, đáp, “Chào buổi tối.”  Giọng nói hòa vào gió đêm, vô thức dịu dàng thêm vài phần.

Hai người có khoảng vài lần trò chuyện, cơ bản đều là Dư Niên chủ động. Nhưng lần này, cậu không mở miệng. Sau mười mấy giây yên tĩnh, Tạ Du nghiêm túc hỏi, “Tâm trạng cậu tốt hơn chưa?”

Dư Niên cười thật rạng rỡ, đuôi mắt cong lên, dường như ấm áp trong mắt có thể làm ánh sao tan chảy, “Tâm trạng của tôi rất tốt, tôi rất vui.” Cậu cười, nói tiếp, “Tôi còn tưởng rằng anh sẽ không thừa nhận.”

Ban đầu Tạ Du chỉ định tới đây ngắm nhìn Dư Niên từ xa, nhìn xong sẽ đi.

Không nghĩ rằng Dư Niên sẽ đi tới đây.

Hắn không biết nên trả lời thế nào, dứt khoát im lặng.

Advertisement / Quảng cáo


Dư Niên đã quen việc Tạ Du ít nói, cũng không bận tâm, hỏi thăm, “Anh chờ tôi rất lâu rồi, đúng không?”

Tạ Du lắc đầu, “Không có, tôi chỉ chờ năm phút.”

Trước đó Dư Niên đã chú ý tới lá cây rơi trên mui xe. Nghe thấy Tạ Du nói năm phút, cậu cũng không vạch trần, chỉ chân thành nói, “Cảm ơn anh đã giúp tôi.”

“Không có gì.” Tai Tạ Du hơi nóng, nhưng giọng nói vẫn rất điềm tĩnh, nói, “Tôi... Mẹ tôi rất thích nghe cậu hát.”

Anh ấy đang giải thích vì sao anh ấy giúp mình hả?

Đột nhiên Dư Niên nghĩ đến thứ đó, lấy từ trong túi ra hai gói kẹo được gói đơn giản, “Bỗng dưng nghĩ đến thứ này. Đây là kẹo tôi tự làm, không biết anh có thích không. Nếu anh không chê thì anh đem về ăn thử nhé.”

Tạ Du bất động vài giây, đưa tay nhận lấy. Trên kẹo vẫn còn hơi ấm của Dư Niên, hắn cầm trong lòng bàn tay, nắm chặt năm ngón tay.

Dư Niên không phát hiện ra hành động của Tạ Du, cuối cùng nói, “Sau này nếu có chuyện gì tôi có thể giúp được thì tôi nhất định sẽ giúp.”

Tạ Du muốn nói, tôi chỉ không muốn nhìn cậu bị oan. Nhưng hắn biết, bây giờ mình đối với Dư Niên, chỉ là một người mới gặp vài lần, nếu mình đồng ý, Dư Niên sẽ không xoắn xuýt nữa.

Hắn lập tức gật đầu, “Ừ.”

Dư Niên đứng thẳng người, mái tóc màu đen mềm mại bay bay theo gió đêm, cậu vẫy tay với Tạ Du, “Nhất định tôi sẽ cố gắng hát, cảm ơn anh.”

Tạ Du nhìn khóe miệng và đuôi mắt Dư Niên tràn ngập ý cười, cũng nhẹ nhõm, “Cậu ngủ ngon.”

“Ừ, anh ngủ ngon.”
Advertisement / Quảng cáo

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.