Nghe Nói Tôi Rất Nghèo

Chương 17: Tình nghĩa anh em từ Thuở “dấm đài” thật sự chẳng đáng một xu!



Trước khi chương trình phát sóng, Úc Thanh lại chạy tới nhà Dư Niên ăn chực.

Cô ở trong phòng nghiêm túc đi dạo một vòng, nhìn thấy trên bàn trong thư phòng bày đồ rửa bút bằng sứ hình mặt thú, “Chậc” một tiếng, “Đồ rửa bút này bao nhiêu năm rồi?”

Dư Niên đang tỉa cây bonsai, nghe vậy cẩn thận nhớ lại, “Đại khái hơn 300 năm thì phải? Nghe ông ngoại nói, hình như truyền xuống từ ông của ông của ông ngoại. Cái nghiên mực bên cạnh kia cũng vậy, cũng là đồ gia truyền.”

Úc Thanh cẩn thận đụng một cái vào đồ sứ, lại nhanh chóng rút về, cảm thán, “Cũng chỉ có Dư gia của em dùng đồ cổ như vậy, đúng là chanh sả!” Cô lại nói, “Nhưng mà hình như nhà em mỗi đời đều truyền xuống để sử dụng như vậy hả? Thật ngạc nhiên.”

Dư Niên cầm cái kéo cắt hoa bằng đồng, mặc áo phông màu trắng và quần bò bạc màu, thoải mái dễ chịu, cậu cười trả lời, “Hồi trước ông ngoại nói, những đồ này nếu như không cần, bị đặt trong góc bám bụi, chúng nó sẽ cô đơn.”

“Rất có đạo lý!” Úc Thanh cẩn thận sờ nghiên mực, “Cái nghiên mực này chị nhớ rất rõ, trước đây chị từng thấy ông ngoại em dùng qua.”

Cô đứng thẳng, bình luận, “So với nhà em, nhà chị đơn thuần chỉ là nhà giàu mới nổi! Cũng không kì lạ khi còn bé bà nội chị chỉ hận không thể ném chị cho bà ngoại em nuôi, hi vọng chị ít nhiều cũng hấp thụ được một chút thi thư quý khí.”

Dư Niên nhớ tới cái gì đó, để kéo xuống, hỏi Úc Thanh, “Chị, mấy giờ rồi?”

“Mới bảy giờ.”

Dư Niên tính thời gian một chút, “Mạnh ca muốn em đăng video vừa đàn piano vừa hát lên weibo, bây giờ em quay, lát nữa chị cố gắng né ống kính ra.”

Úc Thanh nhướn lông mày, “Mạnh Viễn cũng hay thật, em quay một video ở nhà vừa đàn vừa hát, lại không trang điểm không trang phục, giọng hát tự nhiên, quả thực chính là trực tiếp nói rằng, “Ông đây có mặt có tài còn có thể hát! Có bản lĩnh mày tiếp tục phốt tao!”

Advertisement / Quảng cáo


Dư Niên cười nói, “Đúng vậy, ngày mai còn đăng video tập nhảy, em cũng không biết Mạnh ca quay lúc nào nữa.”

Nửa giờ sau, weibo Dư Niên có đăng lên một đoạn video có độ dài bảy phút. Chưa tới một phút, đã có mấy ngàn bình luận.

“—— Chưa xem! Trước tiên phải bình luận! Dù sao đẹp trai nhất vẫn là Dư Niên của tui!”

“—— Cmn gió giật cấp 12! Phím đàn trắng đen dưới tay là tác phẩm nghệ thuật sao? Nhan sắc xưa giờ đều đẹp như vậy sao? Mặc áo phông trắng cũng đẹp trai như vậy hả? Giọng hát dễ nghe quá! Mắt tui phải 11/10 mới thích một tiểu ca ca như vậy!”

“—— Người trong video đã kết hôn với tui!!”

“—— kiềm chế kích động nghe xong mới bình luận! Thổi bạo hu hu hu! Ôm điện thoại lăn lộn trên giường! Giọng hát hay quá đi mất! Đây chính là giọng hát được một trăm thiên sứ chúc phúc! Ngón giọng cũng tốt! Dì yêu con!”

Úc Thanh ở bên cạnh hài lòng lướt bình luận, “Dư Niên, chị nhận ra fans của em hoàn toàn có thể xuất bản một quyển bách khoa toàn thư vỗ mông ngựa được rồi!” Cô đọc lên mấy cái, 

“—— Chỉ có mỗi tui luôn nhìn bình sứ men xanh trong góc video sao? Ánh mắt gian tà!”

“—— tui, tui, tui còn có tui nữa! Liếc mắt đã thấy! Nhưng hình như là hàng pha kè? Tác phẩm thật trị giá bảy chữ số, sẽ không có người mua về dùng để cắm hoa khô... đâu? Nhưng mà phẩm vị của Dư Niên thật tốt, trang trí rất đẹp mắt!”

Úc Thanh giả vờ hắng giọng một cái, tiếp tục đọc,

“—— Dư Niên của chúng ta còn có thể viết bài hát! Tôi nhìn thấy bên cạnh có mấy tờ bản thảo bị quăng đại kìa! Tuy rằng không thấy rõ, nhưng Dư Niên cực kỳ xịn!”

Dư Niên bó tay, “Chị, nếu như chị không đọc, lát nữa em sẽ đi làm đường phèn tuyết lê, vừa xem show vừa ăn.”

Úc Thanh lập tức dừng lại, “Không nói không nói! Mời ngài!”

Đúng tám giờ, Dư Niên mở ti vi, cùng Úc Thanh ngồi lên ghế salon, mỗi người bưng một bát đường phèn tuyết lê.

Úc Thanh vừa ăn vừa lôi lại chuyện cũ, “Lúc đó nếu chị không gọi điện thoại cho em, em cũng không tìm chị cùng hợp tác hả?”

Dư Niên gật đầu, “Đúng vậy, chẳng phải chị đang vội quay phim sao? Lúc đó em nghĩ tổ chương trình mời ai, em cũng hợp tác với người ta.” Cậu thấy Úc Thanh trừng mắt, vội vàng nói, “Ăn nhiều lê một chút, nóng nảy mau bay, đừng giận.”

Úc Thanh cầm thìa chọc chọc đáy chén, tạo tạp âm, lại dương dương tự đắc nói, “Bên quản lý của chị đã chuẩn bị xong, bế quan đóng phim lâu như vậy, đây cũng là thời điểm tốt nhất để bà đây lên hot search xoát độ tồn tại rồi! Cũng phải để những tiểu yêu tinh kia nhìn thử, bọn họ là chị của chị hay chị mới là chị bọn họ!”

Ở chỗ khác, Hà Khâu Bách đang cầm thức ăn, tán gẫu với người làm kế hoạch.

“Cậu cảm thấy tỉ lệ người xem ti vi sẽ được bao nhiêu?”

Người làm kế hoạch không quá lạc quan, “fans Âu Dương Vũ không phải nói sẽ không xem sao?”

Hà Khâu Bách xua tay, không phản đối, “Fans của hắn thoạt nhìn náo nhiệt nhưng trên thực tế cũng không ổn định, không có bao nhiêu người hùa theo đâu. Đa phần bọn họ chỉ muốn nhìn rốt cuộc trò bẩn là gì, cuối cùng Dư Niên có được hạng nhất hay không.

Cậu xem, tôi cược ngay lúc này, tỉ lệ người xem ti vi hôm nay sẽ bùng nổ.”

Mở màn là Hứa Huyên, đàn chị dẫn cô khống chế sân khấu thành thạo, vừa lên đã khiến hiện trường nổ tung.

Hà Khâu Bách liếc tỉ lệ người xem ti vi một cái, chưa tăng lên hai. Tính nhẫn nại của hắn tốt, kéo người làm kế hoạch cùng xem, “Cậu chú ý tỉ lệ và bình luận, đã có người hỏi Dư Niên khi nào mới ra sân rồi.”

Người làm kế hoạch cũng khẩn trương, nhìn chằm chằm màn hình, “Có thể ——”

Đúng lúc này, nhân viên bên cạnh đột nhiên hô, “Tăng tăng!”

Hà Khâu Bách híp mắt nhìn, cười ha ha, “Tôi đã nói, Dư Niên và Úc Thanh vừa lên, tỉ lệ người xem ti vi sẽ nổ bạo!”

Nhìn thấy con số một đường thẳng tiến, người làm kế hoạch mặt mày hớn hở, dù sao tỉ lệ người xem ti vi lên cao cũng đồng nghĩa tiền thưởng nhiều hơn! Hắn sáp lại gần hỏi, “Lão Hà, cậu rất coi trọng Dư Niên?”

“Ừ, cậu nhìn hiện trường kĩ một chút. Khí tràng Úc Thanh từ trước đến giờ đều ép người, đừng nói lần này cô ấy đi con đường ngự tỷ lãnh diễm. Tóc đen môi đỏ, quần áo da màu đen, giày cao gót đinh tán, đứng trên sân khấu, chính là tiêu điểm của sân.

Nhưng Dư Niên nửa phần cũng không bị khí tràng này đè ép, cậu ấy lên đài chỉ mặc sơ mi trắng lại có thể đứng cạnh Úc Thanh vẫn khiến người ta không dời nổi mắt! Chỉ bằng điểm này, đủ được coi trọng!”

Hai người vừa lên sân khấu, trường quay bốn phía đồng thời vang lên tiếng thét chói tai, đạn mạc giống như nổi điên, dày đặc bình luận.

“—— Úc Thanh tại trường quay nổ bạo!! Khí tràng này, tui phải quỳ xuống ngưỡng mộ cái đã!”

Advertisement / Quảng cáo


“—— Nốt ruồi dưới đuôi mắt của Dư Niên thật mê hoặc! Vô thức câu nhân! Máu mũi của tui không ngừng chảy được!”

“—— đây là nữ vương và hoàng tử nhỏ từ đâu tới vậy! Giá trị nhan sắc của hai người đều nghịch thiên rồi! Đây rốt cuộc là tổ hợp tuyệt vời gì!”

“—— ha ha ha sự chú ý của tui có sai không? Mũi Dư Niên và Thanh tỷ nhìn thật giống nhau! Đều đẹp giống nhau!”

Lúc hai người biểu diễn, đề tài #Úc_Thanh_Dư_Niên một hơi xông lên top5, đề tài #Úc_thanh_Thiên_Lại và #Dư_Niên_giở_trò_bẩn cũng chen vào top10. Lúc Âu Dương Vũ ra trận thứ tư biểu diễn xong, căn bản không cần khống chế chiều gió hoặc là khống chế bình luận, bình luận trên mạng đã hoàn toàn nghiêng về một bên.

“—— #Dư_Niên_giở_trò_bẩn hmmm nói thật, Âu Dương Vũ bị loại cũng không sai! So sánh một chút, nếu như Âu Dương Vũ phối hợp với Úc Thanh, có thể toàn bộ phần thi tui chả thấy anh ta! Khí chất hay khí tràng, thật sự tồn tại! Đáng tiếc anh ta không có.”

“—— Cmn tui làm fan rồi! Rõ ràng tui đến xem rốt cuộc là tình huống giở trò bẩn gì, kết quả tôi lại cmn gào thét hỏi Dư Niên tại sao anh giỏi quá vậy! A a a a fan mặt fan giọng nói fan vũ đạo! Có phải tui đã rơi xuống hố sâu vạn trượng không!”

“—— #Úc_Thanh_Dư_Niên trên sân khấu phân cao thấp, rốt cuộc Dư Niên lớn lên kiểu gì vại, một người mới, vậy mà trên phương diện khí tràng có thể cùng Úc Thanh chèn ép lẫn nhau! Hồi trước lúc anh ấy thi đấu một mình không có phát hiện!”

“—— ăn ngay nói thật, nếu như tổ chương trình đưa hạng nhất, không, đưa ba vị trí đầu cho  Âu Dương Vũ, đây mới thực sự là giở trò bẩn!!”

Úc Thanh ôm điện thoại không để ý hình tượng cười ngã xuống ghế salon, “Ha ha ha những người này vì sao lại hài hước như vậy! Âu Dương Vũ nhìn thấy có phải tức chết không?”

Cô ném điện thoại, kìm nén trong lòng sự sung sướng, “Lên sân khấu lần đầu tiên cùng em, lại được thổi phồng thật hoa lệ, đáng chúc mừng! Đi, chị dắt em đi ăn!”

Hai người cũng không phải người chậm chạp, chương trình chưa xem xong cũng dứt khoát ra cửa. Úc Thanh lái xe, hỏi Dư Niên, “Muốn ăn gì? Hôm nay chị mời!”

Dư Niên thắt chặt dây an toàn, “Bác Thẩm ở chỗ nhà cũ mở một quán cơm, chị có muốn nếm thử hay không?”

“Được đó, cũng đã mấy năm chưa ăn đồ bác Thẩm làm rồi.”

Buổi tối không bị tắc đường, xe một đường lái đến phía tây thành phố, lúc đi ngang qua biệt thự Tư Ninh, Úc Thanh thả chậm tốc độ, hỏi, “Tại sao hồi trước em lại muốn dọn ra?”

Dư Niên nhìn bóng hình nhà cũ được phác họa dưới ánh đèn đường ảm đạm, nụ cười nhạt hơn, “Bên này quá xa, nếu như kẹt xe, hai giờ cũng không đến được trung tâm thành phố.”

Úc Thanh cười nhạt quen rồi, nhìn thấy thần sắc của cậu, đoán chắc Dư Niên ở trong nhà cũ sẽ nhớ ông bà ngoại, giận bản thân không nên nhắc đến cái đề tài này, tiếp tục nói, “Đúng vậy, căn nhà kia của em cũng nhỏ, lau dọn cũng nhanh, chị nhìn chậu hành trên ban công lớn lên khỏe thật!”

Lúc xe lái đến cửa quán, Úc Thanh vỗ vô lăng, “Niên Niên, em vào trước đi, nơi này không có chỗ đỗ xe, chị đỗ xe xa một chút.”

Dư Niên không an tâm, “Em đi cùng chị?”

Úc Thanh cười, “Không an tâm? Chị cậu biết tán đả* quyền anh Taekwondo, nếu ai dám cướp chị cũng không biết ai xui xẻo đâu!”

(散打(tán đả): nhìu loại võ trộn chung với nhau) 

Một khu phía tây thành phố này đều là kiến trúc cổ, ít đi phồn hoa, nhiều thêm thanh tịnh. Dư Niên đi dọc theo đường nhỏ vào trong, lúc đi qua tường hoa tường vi, chợt nhớ lại lần trước cậu tình cờ gặp Tạ Du ở đây. Cậu tiện tay lượm một đóa hoa rơi trên mặt đất, tiếp tục đi vào trong.

Cậu tới sớm hơn hẹn định đi chào hỏi Thẩm Vị, nhưng chưa tới phòng riêng đã thấy Thẩm Vị chờ ở phía cuối cây cầu hình vòm.

Dư Niên tăng tốc, “Bác Thẩm, chào buổi tối!”

Giống như lúc còn bé, Thẩm Vvị đưa mấy trái cà chua nhỏ được rửa sạch sẽ cho Dư Niên, nụ cười hiền hoà, ” Không đi với tiểu thư Úc Thanh hả?”

Dư Niên cắn một quả cà chua nhỏ, cười trả lời, “Đi cùng, chị ấy đi đỗ xe, còn nói đã lâu không được ăn đồ bác làm.”

Thẩm vị cười, “Ngày hôm nay tiểu thiếu gia muốn ăn gì? Bác làm cho con!”

Dư Niên giả vờ xoắn xuýt, “Cái này con không chọn được, tất cả đều ngon, bác muốn làm gì cũng được!”

Thẩm Vị bị chọc cười, “Được, vậy con chờ một chút nhé!”

Chờ Thẩm vị đi rồi, Dư Niên vừa ăn cà chua vừa đi vào trong. Lúc đi ngang qua phòng riêng tên “Nguyệt Ảnh”, đột nhiên cửa bị mở ra từ bên trong.

Bốn mắt nhìn nhau, Dư Niên phản ứng lại đầu tiên, “Khúc tổng, chào anh.”

Khúc Tiêu Nhiên chớp mắt mấy cái, ý thức được mình không hoa mắt, há mồm gọi với vào trong, “Tạ Tiểu Du, Dư Niên nhà —— Đệt! Cậu mau ra đây!”

Khúc Tiêu Nhiên thầm nghĩ, Tạ Tiểu Du còn nói mình tham ăn chạy thật xa tới dùng cơm, quấy rầy hắn xem show. Show có gì đáng xem? Chỗ này có người thật!

Advertisement / Quảng cáo


Tạ Du nghe thấy giọng nói của Dư Niên, vài bước đã đi tới cửa. Hắn nhìn Dư Niên đầy ắp ý cười trong mắt đứng ở ngoài cửa, “Dư Niên.”

Dư Niên kinh hỉ, “Tạ Du?” Cậu hiểu được, cười hỏi, “Hai người cùng tới ăn cơm sao?”

Khúc Tiêu Nhiên nhìn Tạ Du nửa phút cũng không nói được tiếng nào, trong lòng gấp gáp, dứt khoát nói, “Đúng vậy, đồ ăn nơi này rất ngon!” Hắn lại cười nói, “Còn chưa chúc mừng cậu lại được hạng nhất!”

Nói xong, hắn lặng lẽ kéo ống tay áo Tạ Du ở sau lưng.

Tạ Du cũng nói, “Chúc mừng cậu.”

Khúc Tiêu Nhiên tuyệt vọng, đúng là không sợ đối thủ mạnh như thần, chỉ sợ đồng đội ngu như heo, lúc này rõ ràng cậu phải nói thêm gì đó chứ, ví dụ khen Dư Niên giỏi quá, cả người đều là tiên khí, kết quả Tạ Du cmn cậu chỉ nói ba chữ? Nói thêm một chữ là cậu chết à?

“Cảm ơn!” Dư Niên nhìn Tạ Du, cong môi, “Tôi rất thích bánh ngọt lần trước, nghe Minh Hi nói bây giờ rất khó mua được, làm phiền anh rồi.”

Minh Hi, là Hạ Minh Hi sao?

“Nếu như cậu thích ăn, lần sau tôi lại mua cho cậu.”

Giọng điệu Tạ Du người bên ngoài nghe vẫn chỉ thấy lạnh nhạt, nhưng Khúc Tiêu Nhiên lớn lên với Tạ Du từ nhỏ, quen đến mức không thể quen hơn. Hắn vừa nghe đã sợ —— Vờ lờ, dịu dàng vậy? Còn cố ý mua bánh ngọt?

Hắn sâu sắc hiểu được, tình nghĩa anh em từ thuở “dấm đài” thật sự chẳng đáng một xu!

Đang lúc này, thanh âm của giày cao gót bước ở trên sàn nhà vang từ xa đến gần, nối liền là giọng nói oán giận của Úc Thanh, “Niên niên, bên ngoài đậu xe khó quá! Ồ, người quen của em hả?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.