Nghe Nói Tôi Rất Nghèo

Chương 19: “Tôi muốn nhìn cậu ấy một chút.”



Ngày hôm sau lúc Dư Niên rời giường, nhìn thấy tin nhắn Tạ Du nhắn lại, ghi là ——”Tôi cũng rất vui, ngủ ngon”.

Vui vẻ ngồi dậy, chậm rãi duỗi người, Dư Niên lê dép đi tới phòng khách, nhìn thấy tờ giấy note Úc Thanh dán trên cửa tủ lạnh, chữ viết ngổn ngang, “Nhớ ăn sáng, không được không ăn!!!” Chữ thì nhỏ nhưng ba dấu chấm than chiếm hết nửa tờ giấy.

Trong tủ lạnh có hai cái sandwich, Dư Niên hâm nóng một cốc sữa bò, trước khi ăn còn cố ý chụp hình cho Úc Thanh xem. Hình như Úc Thanh đang ở trên máy bay, không nhắn lại, Dư Niên đang định để điện thoại xuống, thông báo có tin nhắn bỗng nhiên vang lên.

Là Tạ Du gửi tới, chỉ ba chữ đơn giản, “Chào buổi sáng.”

Dư Niên nhanh nhẹn gõ chữ trả lời, “Chào buổi sáng!”

Mang theo một ly nước ép trái cây đến phòng vũ đạo, An Thành vừa thấy Dư Niên bèn ghẹo, “Mạnh ca đăng video cậu tập vũ đạo, tôi xem weibo rồi, rất nhiều người khen cậu nhảy rất đẹp.”

Dư Niên hơi xấu hổ, “Tôi vẫn còn kém lắm.”

Hoắc Hành đúng bên cạnh đang cố gắng kiềm lại khóe miệng nhếch lên, “Trong lòng hiểu rõ là tốt, đừng để được khen ngợi vài câu thì bay lên mây, cho dù hát hoặc nhảy, kiến thức cơ bản đều phải vững.”

An Thành nhíu mày, “Tôi nói này thầy Hoắc, cậu không thể nói được vài câu dễ nghe sao?”

“Muốn lời dễ nghe, cậu ta có thể nhìn bình luận của fans, không cần vài câu của tôi.”

Hai người cậu một câu tôi một câu, Dư Niên không thể chen vào được, không thể làm gì khác ngoài việc ở bên cạnh làm nóng người, chờ hai thầy nói xong thì bắt đầu lên lớp.
Advertisement / Quảng cáo


Cả buổi trưa, tâm trạng Tạ Du rất tốt.

Đặc trợ Tần Giản ở bên cạnh báo cáo công tác, sau khi kết thúc thì nói, “Có động tĩnh rồi.”

Ngòi bút đang ký tên của Tạ Du treo giữa không trung, “Cái gì?”

“Tối hôm qua Đinh đổng sự làm bữa tiệc chiêu đãi Tống đổng tại gia, còn có Vương quản lý và Triệu quản lý, mấy người đó nói chuyện với nhau rất vui, mãi đến mười một giờ mới lần lượt rời đi. Đinh đổng sự còn tự mình mở cửa tiễn Tống đổng.”

(đổng sự: thành viên hội đồng quản trị) 

Ngón tay Tạ Du nhẹ nhàng gõ bàn, rũ mi mắt, khiến người ta không thấy rõ biểu tình, “Có biết bọn họ nói gì không?”

Tần Giản: “Hẳn là có quan hệ với đề án được nhắc tới trong buổi họp lần trước, Đinh đổng sự tìm cách lâu như vậy, hình như muốn ra tay từ chỗ này.”

“Bọn họ không chạm tay vào được đâu.” Tạ Du suy nghĩ mấy giây, “Còn nữa không?”

Tần Giản hơi do dự, không biết có nên nói hay không.

Tạ Du nhìn anh, “Nói.”

Tần Giản không dám nhìn Tạ Du, nói thẳng, “Trưa hôm nay, Vương quản lý gặp thư ký, giả bộ lơ đãng hỏi một câu, Dư Niên là ai.”

Anh vừa nói xong bèn nhận ra biểu tình Tạ Du đột nhiên lạnh lẽo, âm thanh dường như đóng băng, “Còn gì nữa không?”

Tần Giản rũ mắt, nói nhanh hơn, “Còn hỏi thăm trong tối, quãng thời gian trước có phải ngài thường đi Tinh Diệu tìm Khúc tổng không, vì chuyện gì vậy. Người phụ trách phòng quan hệ xã hội cũng tới tìm tôi, nói thư ký Triệu quản lý lúc nói chuyện phiếm với nhân viên phòng quan hệ xã hội, cũng nhắc tới Dư Niên.”

Tạ Du không nói gì. Dường như không khí trong phòng làm việc cứng lại, bị đè xuống khiến người khác nghẹt thở.

Tần Giản nói tiếp, “Lúc đó nhân viên không chú ý, thuận miệng nói vài câu, sau đó nhận ra có gì đó không đúng, lúc này mới báo cáo.”

Anh quan sát sắc mặt Tạ Du, nhưng không thể nhìn ra cái gì, không thể làm gì khác ngoài việc phỏng đoán, “Động tác chúng ta quá nhanh, bọn họ căn bản không chống đỡ được, hẳn là đang sốt ruột, nắm được điểm này bèn muốn động thủ.”

Tần Giản nói xong, cũng có chút thổn thức.

Trước kia anh là đặc trợ của cha Tạ Du, sau khi Tạ Du nhậm chức vẫn theo Tạ Du đến bây giờ, tận mắt nhìn Tạ Du làm thế nào từng bước một ngồi vững vàng trên vị trí này.

Tạ Du gần như ép buộc bản thân, trong thời gian cực ngắn học được cách bình tĩnh và khắc chế, học được cách giấu đi những thứ bản thân yêu thích, học được cách bất động thanh sắc đọ sức cùng những lão hồ ly kia, học được khuôn mặt lạnh lùng uy hiếp người khác, một khi ra lệnh sẽ khiến người khác nơm nớp lo sợ, không dám vì hắn trẻ tuổi mà ức hiếp.

Thậm chí anh không nhớ ra được, rốt cuộc đã bao lâu Tạ Du rồi không cười.

Mặt nạ mang lâu ngày sẽ rất khó lấy xuống.

Người bên ngoài chỉ nhìn thấy người cầm quyền trẻ tuổi của Tạ gia càng ngày càng có phong độ người đứng đầu, càng ngày càng ít người dám nhìn thẳng mắt hắn, nhưng rất ít người để ý, hắn chỉ mới hai mươi ba tuổi mà thôi, đặt vào hoàn cảnh bình thường, cũng chỉ là người vừa mới tốt nghiệp đại học.

Trong lòng không nỡ nhưng Tần Giản vẫn phải mở miệng, “Ngài cần khắc chế.”

“Nếu không chính là hại cậu ấy, đúng không?”

Giọng nói Tạ Du rất nhẹ nhàng.

Mắt hắn nhìn vào màn hình sáng lên của điện thoại, phía trên là một tin nhắn của Dư Niên, nhắn với hắn chào buổi sáng.

Tần Giản nhìn Tạ Du cầm bút, đốt ngón tay dùng sức trở nên trắng bệch, nói, “Đúng vậy, bởi vì trước kia ngài không có nhược điểm.”

Bởi vì không có nhược điểm, đối thủ sẽ không có biện pháp tổn thương cậu.

Nhưng bây giờ có, kẻ thù sẽ hưng phấn.

Rất lâu sau, Tạ Du tắt màn hình điện thoại, “Tôi biết.”
Advertisement / Quảng cáo


Hắn nhìn màn hình điện thoại màu đen, nói rõ từng câu từng chữ, “Nói cho người phòng quan hệ xã hội, chuyện hồi trước, là Khúc Tiêu Nhiên gặp khó khăn nhờ tôi hỗ trợ. Gần đây tôi thường đi Tinh Diệu tìm Khúc Tiêu Nhiên bởi vì tôi và cậu ấy đang hứng thú với quyền anh, còn bỏ ra một khoản tiền lớn. Còn Dư Niên, ” hắn dừng lại, một hồi lâu sau mới nói, “Tôi biết phải làm như thế nào.”

Tần Giản trả lời, “Tôi sẽ lo liệu ổn thỏa.”

Tạ Du đứng dậy, ” Cuộc họp qua video vào đầu chiều, đẩy đi.”

“Ngài ——”

“Chú Tần, tôi tới Tinh Diệu một chuyến, ” Tạ Du cầm chặt điện thoại di động, thấp giọng, “Tôi muốn nhìn cậu ấy một chút.”

Tần Giản thở dài, không phản đối nữa, chỉ nói, “Yên tâm, sẽ không có ai phát hiện.”

Khúc Tiêu Nhiên đang ngồi ở trong phòng làm việc ngủ gà ngủ gật, thấy Tạ Du đột nhiên tới, ngạc nhiên, “Vì sao đột nhiên cậu tới vậy?”

Tạ Du trầm mặc vài giây, nói thẳng, “Tối hôm qua Đinh Triệu Tiên mở yến tiệc chiêu đãi Tống Khắc tại nhà.”

Khúc Tiêu Nhiên tỉnh ngủ, đứng phắt dậy, “Đệt —— ok, bản thiếu gia không chửi tục! Đinh Tiệu Tiên và Tống Khắc? Vì sao hai người bọn họ lại ở cùng một chỗ? Bè phái của Tống Khắc không phải đã bị cậu đập nát sao? Ông ta còn muốn nhảy nhót trước mắt cậu?”

Tạ Du không lên tiếng.

Trong lòng Khúc Tiêu Nhiên có dự cảm không tốt, hắn gãi đầu, biết IQ mình có hạn, bình thường còn có thể đưa Tạ Du đi ăn chơi này nọ nhưng gặp phải loại chính sự này, “Hai ngày nay anh tôi nay rất rảnh, cậu có muốn gặp rồi cùng ăn một bữa không? Thương lượng một chút? Tạ Tiểu Du, tôi biết cậu lợi hại, nhưng một người đơn đả độc đấu, vẫn rất nguy hiểm. Đinh Triệu Tiên kia căn cơ ổn, thế lực lớn, thủ đoạn còn dơ chết đi được, tôi thật sự sợ cậu sẽ xảy ra chuyện gì!”

Tạ Du không trả lời, trái lại hỏi, “Chú Khúc có trong nước không?”

Trong lòng Khúc Tiêu Nhiên lộp bộp vài tiếng, vội vàng gật đầu, “Tối mai bay về.”

“Ngày mốt tôi đi gặp chú Khúc.”

“Được được được, ” Khúc Tiêu Nhiên gật đầu liên tục, cảm giác bất an trong lòng hắn càng ngày càng mạnh, không nhịn được hỏi, “Tâm trạng cậu rất tệ...Còn xảy ra chuyện gì nữa hả?”

Tay Tạ Du nắm chặt thành quyền để sau lưng, “Bọn họ theo dõi Dư Niên.” Cực kỳ cố gắng kiềm chế, nhưng ở trước mặt Khúc Tiêu Nhiên, âm cuối của hắn vẫn có chút run rẩy.

“Đệt!” Khúc Tiêu Nhiên trừng mắt, đập bàn, “Mấy lão bất tử kia cmn đúng là không biết xấu hổ!” Bỗng hắn phản ứng lại, nuốt nước bọt một cái, “Vậy cậu định làm thế nào?”

Hắn nhớ rõ ràng thủ đoạn của đám người kia, năm đó ép Tạ Du không ngủ được rồi mắc phải chứng đau nửa đầu nhưng lại không dám gặp thầy thuốc hay uống thuốc, sợ bị giở trò.

Sau đó Tạ Du chống đỡ được, giết ngược lại thành công, đá đi vài lão già, lúc này mới yên tĩnh lại.

Khoảng thời gian đó, bên trong Tạ thị tinh phong huyết vũ, mỗi ngày hắn đều lo lắng Tạ Du có gặp chuyện bất trắc gì hay không.

Trái lại Tạ Du hoàn toàn bình tĩnh, “Sự kiện lần trước Dư Niên bị fans vu oan kia, là cậu nhờ tôi giúp một tay.”

Khúc Tiêu Nhiên nghiêm túc gật đầu, “Ừ.”

“Khoảng thời gian này tôi luôn tới Tinh Diệu, thật ra là xem giải đấu quyền anh với cậu, còn nuôi quyền thủ chợ đen.”

Khúc Tiêu Nhiên nhớ kỹ, “Được, hôm nay tôi lập tức xử lý.”

Tạ Du chậm rãi hít thở, “Cậu ấy ở chỗ nào?”

Khúc Tiêu Nhiên phản ứng lại rất nhanh, “Hiện tại chắc Dư Niên đang học thanh nhạc. Mạnh Viễn chưa xếp lịch trình cho cậu ấy, lúc không ghi hình thì buổi sáng tập nhảy, buổi chiều học thanh nhạc, có lúc lại học mấy thứ tạp nham khác.”

Hắn dừng lại, hỏi, “Tạ Tiểu Du, cậu... muốn đến xem sao?”

“Ừ.”

Hai người đi thang máy xuống tầng ba mươi, Khúc Tiêu Nhiên đưa Tạ Du đứng ở cửa phòng  luyện tập, thấp giọng hỏi, “Cậu ấy đang ở bên trong, cậu có vào hay không? Tôi tìm đại lý do là được.”

Tạ Du lắc đầu.
Advertisement / Quảng cáo


Hắn đứng dựa vào tường, cẩn thận nghe âm thanh truyền ra từ bên trong.

Khúc Tiêu Nhiên đứng một bên, trong lòng nóng nảy, lần đầu tiên hắn cảm thấy lúc trước không nên xây phòng luyện tập cách âm tốt như vậy!

Trong chốc lát, có giọng hát mơ hồ truyền ra. Khúc Tiêu Nhiên vừa nghe đã nhận ra, là Dư Niên đang hát.

Hắn lặng lẽ nhìn Tạ Du, phát hiện Tạ Du vẫn đứng như trước, nhưng dường như cả người lặng lẽ thả lỏng.

Không biết vì sao, trong lòng hắn dâng lên vị chát.

Nếu như cha và anh trai Tạ Tiểu Du vẫn còn thì thật tốt, nếu vậy cậu ấy cũng sẽ giống như mình, đi làm chơi game ngủ gà ngủ gật, tan tầm muốn chơi đến quá nửa đêm thì chơi, nếu gặp rắc rối, ở trên vẫn còn anh trai chống đỡ.

Không cần phải thích một người lại sợ hãi tình cảm của mình sẽ bị người khác lợi dụng, biến thành dao nhọn đâm đối phương.

Đứng năm phút, Tạ Du quay đầu nói, “Đi thôi.”

Khúc Tiêu Nhiên hoàn hồn, “Cậu không muốn.. nghe tiếp hả?”

“Không cần.”

Tiếp tục nghe, hắn sẽ muốn đẩy cửa đi vào, nhìn cậu ấy một cái.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.