[Ngôn Tình] Sở Sở

Chương 13: Không nhìn thấu



Edit: V.O

Trần Kính Đông thấy Mục Sở Sở biến mất ở điểm mù camera.

Một người gầy yếu như vậy...

Kết hôn năm năm, Mục Sở Sở càng ngày càng rất gầy, khẩu vị càng ngày càng rất nhỏ, không phải y không nhận ra những chuyện đó, chỉ là không quan tâm mà thôi.

Bây giờ nhìn chằm chằm Mục Sở Sở qua camera theo dõi, mới phát hiện cô gầy đến đáng thương, dưới đèn, bóng dáng bị kéo dài như vậy, cô đơn như vậy.

Lòng Trần Kính Đông bỗng nhiên nhói đau.

Đôi mắt y co rụt mạnh, nửa phút đồng hồ sau, lấy điện thoại ra gọi cho Tiểu Đường, nội dung chỉ có một câu: "Cho dù như thế nào, nhất định phải tìm được Mục Sở Sở..."

Nhưng mà y càng tìm, lại càng không tìm thấy Mục Sở Sở.

Cô giống như bốc hơi khỏi nhân gian, biến mất.

Sống hay chết, y cũng không thể biết được.

Trần Kính Đông kêu Tiểu Đường tiếp tục tìm kiếm, cho dù đào sâu ba thước.

Bên ngoài mưa to tầm tã.

Trần Kính Đông ru rú trên ghế sofa, một tay nắm ấn đường, vân vê, đã tìm hơn một tháng, vẫn không có tin tức của Mục Sở Sở.

Tiểu Đường nói, tin tức gì cũng không tra được...

Rốt cuộc người phụ nữ đó đi đâu rồi?

Advertisement / Quảng cáo


Tâm tình Trần Kính Đông có chút phiền chán.

Tần Liễu Liễu bưng một quả thanh long đỏ đã cắt xong lên, khóe miệng khẽ nhếch cười, dè dặt cẩn thận: "Kính Đông, ăn trái cây trước đi..."

Mấy ngày nay cô ta cũng thật vô cùng lo lắng.

Từ sau khi Mục Sở Sở mất tích, Trần Kính Đông lại không còn đề cập đến chuyện kết hôn với cô ta.

Cô ta chờ lại chờ.

Hơn một tháng, một chút tin tức cũng không có.

Trong lòng cô ta cực sợ hãi, dieendaanleequuydoon – V.O, sợ Trần Kính Đông không kết hôn với cô ta, tuy Trần Kính Đông đã hứa nói muốn cho cô ta một danh phận, nhưng lỡ như...

Cô ta sợ cái lỡ như này...

Cũng tuyệt đối không cho phép có lỡ như.

Ấn đường Tần Liễu Liễu giật giật, mắt thấy Trần Kính Đông không nhận thanh long đỏ trong tay cô ta, mà là nhắm mắt lại nằm đó, cô ta không kiềm nén được, cuối cùng cũng không nhịn được thấp giọng nói: "Kính Đông, em biết lúc này em nói lời này có chút không thích hợp, nhưng...nhưng em muốn danh chính ngôn thuận ở bên cạnh anh..."

Tần Liễu Liễu nói uyển chuyển.

Trần Kính Đông nghe, bỗng nhiên y mở to mắt, đôi mắt nhìn chằm chằm Tần Liễu Liễu.

Đôi mắt đó, đen mà trong suốt, không giấu được bí mật.

Trong năm năm này, y luôn luôn tin tưởng ánh mắt đó, lời cô ta nói, y không nghi ngờ, thậm chí chưa từng nghĩ nghi ngờ.

Mà lúc này, bỗng nhiên y cũng có chút không nhìn thấu, không nhìn thấu người phụ nữ trước mặt, không nhìn thấu ánh mắt đó.

Advertisement / Quảng cáo


Y vươn một bàn tay qua, nhẹ nhàng nắm cái cằm non mịn của Tần Liễu Liễu, lòng ngón tay từ từ vẽ vòng tròn ở trên môi cô ta: "Liễu Liễu, ngày đó em ở trước mặt mẹ anh, không phải nói không cần danh phận sao? Sao bỗng nhiên lại muốn danh chính ngôn thuận vậy hả?"

Bỗng nhiên Tần Liễu Liễu hoảng, lưng thấm ra mồ hôi lạnh.

Cô ta tự trách mình thiếu kiên nhẫn.

Nhịn nhiều năm như vậy, bây giờ lại không nhịn được rồi.

Nước mắt là thế công tốt nhất.

Hai mắt Tần Liễu Liễu lập tức rưng rưng, uất ức nhìn Trần Kính Đông: "Nơi này là biệt thự của anh, mỗi ngày em ra vào nơi này, bao nhiêu người ở sau lưng đâm cột sống em? Nói em là tiểu tam, nói em ép Mục Sở Sở bỏ đi, em...em cũng biết khó chịu..."

Nước mắt Tần Liễu Liễu rơi như mưa.

Lòng lại bị túm chặt lại.

Cô ta chỉ sợ bị Trần Kính Đông bắt lấy gì đó.

Đã đến lúc này, cô ta không thể thua.

Hai hàng nước mắt rơi xuống lã chã: "Kính Đông, em thật sự không cần danh phận, em chỉ không muốn anh bị người khác chửi bới..."

Trần Kính Đông cứ nhìn chằm chằm Tần Liễu Liễu như vậy, nhìn chừng nửa phút, bỗng nhiên buông lỏng tay ra, giọng điệu thản nhiên, nói: "Yên tâm đi, anh nói sẽ cưới em thì nhất định sẽ cưới em, chỉ là bây giờ không phải lúc, tìm được Mục Sở Sở, tự nhiên anh sẽ kết hôn với em, còn nữa, Liễu Liễu, tới bây giờ anh đều tin lời em nói, nếu quả thật có một ngày, em để anh phát hiện em nói dối anh..."

Giọng điệu Trần Kính Đông bỗng nhiên thay đổi.

Tần Liễu Liễu lại mồ hôi ướt đẫm, năm ngón tay lo lắng nắm chặt, nhanh chóng nói: "Sẽ không, Kính Đông, em tuyệt đối sẽ không nói dối anh..."


Advertisement / Quảng cáo

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.