[Ngôn Tình] Sở Sở

Chương 2: Hành động điên cuồng



Edit: V.O

Tần Liễu Liễu chỉ ở lại bệnh viện bảy ngày.

Nhưng cô ta vừa ra viện, đã náo loạn một tiết mục tự tử.

Trần Kính Đông đang họp ở công ty vội vàng lái xe đuổi tới, nhìn thấy tay Tần Liễu Liễu đầy máu tươi.

Bác sĩ nói với Trần Kính đông, nếu Tần Liễu Liễu bị đưa tới trễ một lát, giữ mạng cũng khó.

Nhìn khuôn mặt tái nhợt của Tần Liễu Liễu, mắt Trần Kính Đông đầy thù hận.

Tần Liễu Liễu ôm Trần Kính Đông, khóc lóc bi thương: "Kính Đông, đây là con của chúng ta, nó bị con đàn bà Mục Sở Sở giết chết, đứa bé đã chết, em cũng không sống nổi, Kính Đông, để em đi chết đi, để em đi với con của chúng ta đi..."

Ngày đó, Trần Kính Đông như một con thú hoang, đá cửa phòng, vọt vào   phòng ngủ của Mục Sở Sở, một tay bất ngờ đẩy Mục Sở Sở ngã xuống giường khiến cô không kịp đề phòng, một tay kia cầm một cây dao.

Cây dao bắn ra ánh sáng bốn phía.

Ánh mắt Trần Kính Đông đỏ sẫm đặt cây dao lên cổ họng Mục Sở Sở, trong hoảng loạn, một tay Mục Sở Sở nắm ở trên cây dao, ngón tay nháy mắt chảy ra máu tươi.

Máu tươi theo khe hở, nhỏ từng giọt từng giọt lên thân thể cô.

Advertisement / Quảng cáo


Cô đau, lưng toàn là mồ hôi lạnh, nhưng lại cười: "Anh thật muốn giết tôi? Trần Kính Đông, anh thật muốn giết tôi?"

Trần Kính Đông thấy kẽ tay Mục Sở Sở tràn ra máu tươi, trong nháy mắt, trong mắt y thoáng hiện lên chần chờ, nhưng sự chần chờ chỉ chợt lóe lên rồi biến mất, thay thế thành lạnh như băng, y nói: "Cô giết con của Liễu Liễu, làm hại cô ấy tự tử. Đó cũng là con của tôi, Mục Sở Sở, nếu cô có một chút lương tâm, ly hôn với tôi đi, cô biết rõ, tôi không yêu cô, cô cần gì phải kiên trì?"

Mục Sở Sở vẫn nắm lấy mũi dao, dieendaanleequuydoon – V.O, cô biết, nhất định ngón tay cô đã tàn.

Đau, đau tan nát cõi lòng.

Đau lòng như muốn chết.

Người đàn ông này, lời nói ra, cho tới bây giờ đều như một cây dao, không lưu tình chút nào.

Tổn thương năm năm, cô cũng nên buông tay.

Nhưng cô không cam lòng, chẳng lẽ lòng người cứ thiện biến như vậy? Lời nói ra lại có thể tan thành mây khói?

"Dựa vào cái gì mà tôi phải ly hôn?" Mục Sở Sở cười lạnh, quyết không để bản thân rơi lệ, không để bản thân yếu đuối, cô cười: "Anh muốn cho Tần Liễu Liễu vào cửa làm bà Trần như vậy sao, Tần Liễu Liễu cô ta xứng sao? Tôi nói cho anh biết, trừ khi tôi chết, nếu không, tôi tuyệt đối không rời khỏi cái nhà này, Tần Liễu Liễu cô ta cũng tuyệt đối không có khả năng thành nữ chủ nhân của cái nhà này..."

"Mục Sở Sở, cô đừng ép tôi..." Trần Kính Đông nhìn chằm chằm Mục Sở Sở.

Mục Sở Sở cười: "Đúng, tôi luôn luôn đều đang ép anh, ép anh cưới tôi, ép anh không thể ở cùng Tần Liễu Liễu, cho nên, Trần Kính Đông, anh giết tôi đi, tôi chết, anh sẽ được giải thoát."
Advertisement / Quảng cáo


"Cũng như...tôi cũng được giải thoát..." Một câu cuối cùng, giọng nói cực thấp.

Trên đời này không có yêu vô duyên vô cớ, càng không có hận vô duyên vô cớ, đồng thời, cũng không có yêu nhau giết nhau vô duyên vô cớ.

Mục Sở Sở chưa bao giờ cảm thấy cô đã làm sai chuyện gì.

Nhưng Trần Kính Đông lại nhận định cô mắc hết lỗi lầm này đến lỗi lầm khác...

Ánh mắt Trần Kính Đông nhìn cô cực kỳ lãnh khốc, ánh mắt đỏ giống như có thể đốt sạch thế giới, y điên cuồng xé rách quần áo Mục Sở Sở, xé rách trần như nhộng.

Mục Sở Sở cực kỳ tuyệt vọng.

Năm năm hôn nhân, cô chưa bao giờ có được Trần Kính Đông.

Cô dùng bàn tay nhuốm máu che bộ phận lõa lồ của bản thân, nhưng mặc cho cô che thế nào cũng không che hết được.

Ngón tay chảy máu nhiễm đỏ thân thể của cô, cuối cùng, thân thể người đàn ông nhập vào thân thể cô...

Giờ phút này, Mục Sở Sở không thể chịu đựng đau đớn được nữa, khóc lên, khóc tê tâm liệt phế, như là con thú nhỏ bị thương.

Thậm chí cô còn cắn vai Trần Kính Đông, lúc răng xuyên qua làn da của người đàn ông, cuối cùng cô nằm trợn tròn mắt giống như đã chết...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.