Người Thần Bí Bên Gối: Boss, Mượn Cái Thai!

Chương 38: Tôi không phải là con gái riêng



Thẩm Vu Quy cúi đầu, dáng vẻ khúm núm: "Phí tiên sinh mất hứng rồi."

Thẩm Thiên Hạo nháy mắt khẩn trương lên: "Sao lại thế?"

Thẩm Vu Quy thoáng nhìn dáng vẻ của ông ta, cười nhạo trong lòng.

Cô cố ý chần chờ mở miệng: "Em họ Phí tiên sinh - Trần Tử Phàm, ở trong lớp bọn con. Sau đó, Trần Tử Phàm nói với Phí tiên sinh vài lời không tốt, khiến anh ấy rất tức giận."

Từ "Mất hứng", đến "Rất tức giận", quả nhiên khiến Thẩm Thiên Hạo càng thêm để ý: "Nói cái gì? Sao lại thế?"

Thẩm Vu Quy thở dài, khóe môi lại hơi hơi cong lên.

Vì chuyện chị chính danh không phải là con gái riêng, cơ hội tới rồi.

Có cái gì càng thích hơn việc để cha ruột ra mặt nói ra chân tướng chứ?

-

Ngày hôm sau, là khóa công cộng buổi sáng, lớp máy tính chuyên nghiệp đều ở cùng nhau.

Thẩm Vu Quy cố gắng đến sớm một chút, sau khi vào phòng học, đã trực tiếp ngồi ở vị trí trung gian.
Advertisement / Quảng cáo


Trương Thiên Thiên nhìn thấy tình huống này, trợn mắt há hốc mồm, cô ấy nuốt ngụm nước miếng: "Tòng Tâm, vị trí này, luôn luôn đều là của Thẩm Chỉ Lan, cậu..."

Thẩm Vu Quy nhíu mày, nhìn cô ấy một cái.

Trương Thiên Thiên lập tức ngồi xuống ở bên cạnh cô, không hề lập trường ủng hộ bạn tốt: "Không phải một chỗ ngồi sao? Đã ngồi rồi! Thật ra mình luôn luôn muốn nói, cho dù mẹ cậu là tiểu tam, cậu cũng là vô tội! Thẩm Chỉ Lan trông học tập tốt, bộ dạng tốt, còn được bầu thành hoa khôi của khoa, nhưng mình cảm thấy cô ta không giúp cậu giữ bí mật này, khiến cho tất cả mọi người biết mà xa lánh cậu, người này tuyệt đối tâm cơ thâm trầm! Cậu chính là quá lương thiện, có đôi khi nên kiên cường, thì kiên cường!"

Trong lòng Thẩm Vu Quy, có chút lo lắng.

Tuy chị chỉ có một người bạn, nhưng một người này, cũng đủ rồi.

Cô nhìn hướng Trương Thiên Thiên, giải thích: "Mình không phải là con gái riêng."

Trương Thiên Thiên sửng sốt: "Cái gì?"

"Cha mình cùng với mẹ mình là vợ chồng hợp pháp."

Bí mật này khiến Trương Thiên Thiên sợ ngẩn người: "Ý của cậu là, Thẩm Chỉ Lan mới là con gái của tiểu tam? Nhưng điều này sao có thể? Lúc trước Thẩm Chỉ Lan thi đại học, điểm không đạt được phân số trúng tuyển đại học chúng ta, là cha cô ta, không đúng, là cha các cậu cho trường học một cái phòng thí nghiệm, Thẩm Chỉ Lan mới được đặc biệt tuyển vào! Cho nên làm sao có thể..."

Đây là lần đầu tiên Thẩm Vu Quy biết chuyện này, cô cười lạnh một chút, không nghĩ tới Thẩm Thiên Hạo lại cưng chiều Thẩm Chỉ Lan như vậy.
Advertisement / Quảng cáo


Khó trách Thẩm Chỉ Lan không biết sợ, nói dối như cuội như vậy, cô ta hoàn toàn là không sợ chị nói ra sự thật, nếu chị dám nói Thẩm Chỉ Lan là con gái riêng, học sinh trong lớp đều không tin!

Trương Thiên Thiên rối rắm nhìn cô: "Tòng Tâm, lời cậu nói chính là sự thật sao?"

Thẩm Vu Quy gật đầu, đang muốn mở miệng, một giọng kiêu căng truyền tới: "Cái gì thật hay giả? Hai người các người, dựa vào cái gì ngồi ở chỗ này?"

Thẩm Vu Quy quay đầu, đã nhìn thấy Thẩm Chỉ Lan đi vào phòng học, giờ phút này gào thét lớn với bọn họ, chính là cô gái tên Lưu Linh vẫn đi theo bên cạnh cô ta như lần trước.

Dáng vẻ Thẩm Chỉ Lan thiện lương rộng lượng, cô ta nhìn về phía Lưu Linh: "Tất cả mọi người là học sinh, cô ấy muốn ngồi ở đó, thì ngồi ở đó đi!"

Miệng nói như vậy, nhưng không tìm chỗ ngồi xuống, vẫn nhìn các cô.

Quả nhiên Lưu Linh thật phẫn nộ, tiến lên một bước: "Hai người các người đứng lên, tránh ra!"

Trương Thiên Thiên rải sách vở lên bàn, khiêu khích nhìn cô ta: "Khóa công cộng này của chúng ta là tùy ý ngồi, cô tới chậm, thì ra phía sau! Dựa vào cái gì kêu chúng tôi đi?"

Lưu Linh giận dữ hét: "Chỉ dựa vào việc cô ta là con gái riêng! Dựa vào việc mẹ cô ta phá gia đình Chỉ Lan!"


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.