Nhà Có Nuôi Một Tiểu Bạch Thỏ!

Chương 13: Tô đáng yêu!



#Ltt

Wattpad: Leevisu2104

#Nhà_có_nuôi_một_tiểu_bạch_thỏ

Chương 13: Tô đáng yêu!

Tiểu Tô Tô thấy ngứa, có người véo má cô nhưng mà cô lại không mở nổi mắt. Hứa Trác Tuyệt nhìn cô cau mày khó chịu thế nhưng vẫn ngủ, cũng ngủ nửa ngày rồi.

"Bà, Tô muốn ngủ mà!"

Tô Tịnh An cau có ôm lấy cục thịt ở bên cạnh, chu chu cái miệng nỉ non.

Bà? Nếu như không phải có người nịnh nọt ôm lấy người anh, thì Tô Tịnh An xác định đi!

"Bà Đình, con đau!"

Má vẫn bị véo, đau quá! Tiểu Tô Tô nức nở ở cổ họng, Hứa Trác Tuyệt thôi không giày vò má nữa, nhìn cái miệng chu chu ra kia. Bóp bóp.

Tô Tịnh An trở mình quay mặt lại, không ôm nữa. Lại còn lấy tay che che miệng hình như là sợ có người bóp bóp.

Mũi cũng bị véo, một lát lại chuyển qua tai.

Tô Tịnh An cau có tỉnh dậy, mắt vẫn lim dim nhìn gà hóa quốc, sờ sờ mặt người đối diện:

"Bà Đình?"

Hứa Trác Tuyệt bị sờ sờ nắn nắn thì khó chịu. Vẫn bà Đình.

- -----------

"Quay gần một chút, dịch sang, sang phải một chút!"

Ông Hứa nhòm nhòm vào điện thoại ra lệnh.

Thím Âu thập thò ở ngoài nhìn vào, phía sau, Hứa Tuệ Lâm cầm máy cũng chỉnh theo, vừa cầm vừa cau có:

"Ông nội, được chưa? Anh mà biết thì con chết chắc!"

"Nó dám? Ông sẽ xử nó!"

"Được chưa? Con còn muốn sống nữa ~~~~~"

Hứa Tuệ Lâm khóc ròng, cầm máy như này, vừa dễ chết vừa phí, nó chẳng xem được gì hết!

- ------------

Hứa Trác Tuyệt không nói, không phải là không biết. Ở bên ngoài nãy giờ, xem đủ rồi?
Advertisement / Quảng cáo


"Hứa Tuệ Lâm, đóng cửa vào!"

"Cạch!" một tiếng.

Tiểu Tô Tô nghe xong quen quen, cố mở to mắt để nhìn.

"Chú! Chú về rồi!"

"Ừ!"

"Tô đợi chú mãi!"

Tiểu Tô Tô khàn khàn nói, nhìn eo bị người nào đó ôm lấy, vội gạt ra, vuốt vuốt mồ hôi ở trán, cũng không rõ là do ốm nên toát mồ hôi, hay tại vì ở quá gần nên thấy nóng.

"Sao lại ngủ ở ngoài? Thím không nhắc đi ngủ?"

Tô Tịnh An lắc lắc:

"Tô đợi chú mãi!"

Có người tủi thân vừa nói vừa cúi gằm mặt, chỉ sợ anh sẽ nổi giận, không dám làm bừa.

"Sau này không cần đợi!"

Hứa Trác Tuyệt vừa nhìn vết thương ở tay cô, vừa dặn. Tiểu Tô Tô không nói gì, cứ nhìn anh chằm chằm.

Chú vừa nãy ngủ ở đây à? Bây giờ cô mới phát hiện, vừa nãy chú bóp bóp, véo véo không cho cô ngủ.

"Đi thay đồ rồi xuống ăn cơm!"

Hứa Trác Tuyệt đứng dậy đi ra cửa, lại không thấy có người lẽo đẽo phía sau. Quay lại nhìn thấy một cảnh.

"Chú, bế Tô!"

Tiểu thỏ ngồi trên giường đung đưa hai chân, chìa tay đòi bế.

Hứa Trác Tuyệt nhìn, hôm nay còn chủ động đòi bế? Vết thương ở chân hình như không còn đau, thực ra cũng chỉ là hình như, nếu như cô ngốc nào đó muốn bế, thì nhất định sẽ phải bế, nếu không sẽ có người bày ra bộ dạng vị ức hiếp rất đáng thương, như vậy, anh càng có cảm giác mình đã làm chuyện xấu

"A! Chị dâu dậy rồi à? Em tưởng chị đến tối mới tỉnh cơ!"

Hứa Tuệ Lâm vừa cười vừa nhìn anh, hàm ý rất rõ. Chỉ có Tiểu Tô là ngây thơ, lên tiếng giải thích:

"Tại chú phá, nên không ngủ được!"

Tô Tịnh An bình thản nói, Hứa Trác Tuyệt đặt cô xuống ghế ngồi vào chỗ bên cạnh, không nói gì. Thím Âu thì cười suốt bữa ăn, Tiểu Tô Tô ngốc nghếch không hiểu chuyện, muốn hỏi lại không hỏi.

Tiểu Tô Tô ăn xong một bát, quen tay chồm người qua chỗ anh với lấy hộp khăn giấy. Sau đó lại là màn đối thoại nhàm chán:
Advertisement / Quảng cáo


"No rồi!"

"No." Tô Tịnh An gật đầu.

"Ăn thêm một bát!"

Thím Âu nghe thấy thì đứng dậy đi đơm thêm một bát, nghe thấy tranh luận này là biết mọi thứ lại trở lại bình thường rồi.

Tiểu Tô Tô nhìn chằm chằm không ăn

"Chị dâu, sao chị không ăn?"

"No rồi, không ăn nữa!"

Cô nhỏ giọng meo meo len lén nhìn thái độ của anh. Hứa Trác Tuyệt ăn xong bát mới quay ra nhìn:

"Vậy uống thêm sữa!"

Nể tình hôm nay cô ốm, tha cho cô.

Tô Tịnh An cười cười, song lại nhìn bát cơm chưa ăn đẩy ra trước mặt anh:

"Không ăn nữa, chú ăn đi!"

Hứa Tuệ Lâm ở bên cạnh nhỏ giọng nhắc:

"Chị dâu, cái đó.. Anh em bị bệnh sạch sẽ. Bát của chị..."

"Bà Đình không cho bỏ cơm đâu!"

Thím Âu nhịn cười ở bên cạnh, Hứa Tuệ Lâm cũng không biết phải nói gì,cả ba cặp mắt đều hướng về phía Hứa Trác Tuyệt.

Thím cược Hứa Trác Tuyệt sẽ không ăn.

Hứa Tuệ Lâm cược anh nó sẽ ăn, còn nữa, ăn sẽ ngon lành cho mà xem. Bát của chị dâu đâu phải bát bình thường, có mùi của chị dâu, vị của chị dâu...

Tiểu Tô Tô nhìn anh, lại thấy anh nhìn cô chằm chằm, lấy thìa xúc một miếng thịt vào bát anh. Vẫn chưa đủ à? Tiểu Tô Tô lại gặp thêm một miếng nữa, với qua lấy một chút rau.

Miệng Tô Tịnh An méo xệch, nhìn thấy anh cau mày thì thôi không lấy thêm nữa, ôm gấu nhỏ ngồi thu lu ở ghế.

Anh nó sẽ ăn, Hứa Tuệ Lâm ở trong lòng đang kêu gào, nhất định sẽ ăn. Ông nó mà nhìn thấy cảnh này nhất định sẽ không tin cho mà xem.

End chương 13: Tô đáng yêu!

Ngày mai uo một chap! Em muốn #Tiểu_bạch_thỏ hay #Phía_sau_hôn_nhân

Hay là mấy cái hố cũ nữa 😄

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.