Nhà Có Nuôi Một Tiểu Bạch Thỏ!

Chương 36-2: Chính ngọt, phụ đắng ngắt (2)



#Nhà_có_nuôi_một_tiểu_bạch_thỏ

#Ltt #Fb: Nhiếp Tịch

CHƯƠNG 36: CHÍNH NGỌT, PHỤ ĐẮNG NGẮT (2)

“Để anh đưa em về.”

Lão Mễ chỉ biết nói có thế, hiện tại hắn cũng cảm thấy rối bời, việc hắn làm, Hứa Tuệ Lâm có thể cả đời này cũng sẽ không tha thứ. Không tha thứ, không nhìn mặt hắn cũng được, miễn sao hắn có thể làm gì đó, giống như đưa đón nó đi làm, ngày ngày ngày có thể gặp nó, vậy là tốt rồi.

Thế nhưng Hứa Tuệ Lâm có chấp nhận không?

Lần đầu tiên, hắn thấy nó khóc, trước đó, chứng kiến nó từ bé đến lớn cũng không có thấy nó khóc như thế, Mễ Phong không iết phải làm cái gì, bây giờ, ngoài việc đưa nó về nhà hắn cũng không biết phải nói cái gì, làm cái gì cho đúng, Mễ Phong xưa nay ăn chơi hóa ra cũng có lúc khốn đốn, khó xử như thế.

“Không cần, tôi nói cút, anh không biết xấu hổ sao? Làm ơn, biến khỏi tầm mắt của tôi, loại người như anh, tránh xa tôi càng xa càng tốt!”

Nó ném áo khoác xuống dưới đất, nhìn bộ dạng nhếch nhác hiện giờ, tự cảm thấy bản thân nực cười. Hứa Tuệ Lâm không có lên xe của hắn, trên người cũng không có tiền, chỉ còn cách đi bộ về nhà. Con đường này cũng không đến nỗi xa, cùng lắm thì mười giờ về nhà, ít nhất còn hơn là đi xe chung với lão Mễ.

Lão Mễ lái xe đi phía sau, Hứa Tuệ Lâm chật vật đi ở phía trước, giày cao gót quá cao, đi được một lúc thì cũng chịu không nổi, đành tháo giày đi chân trần.

Hứa Tuệ Lâm, nhìn bộ dạng nhếch nhác của mày đi, có đáng không?

Ban nãy lúc ông già kia muốn nó đi theo, nó còn nghĩ, lão Mễ sẽ ngăn cản, hoặc thậm chí, là gây gổ một trận to, thế nhưng…hắn không có làm như thế, nó là em gái của anh, ít nhất với cái lí do như thế, có lẽ hắn cũng có chút động lòng mà bảo vệ nó, hắn đã bỏ đi, cầm theo hợp đồng mà bỏ đi!

Advertisement / Quảng cáo


Đàn ông, khốn nạn như thế!

- ------------

“Chú, em chồng đâu rồi?”

Tô Tịnh An nhìn bánh ngọt ở trước mặt, nhỏ giọng meo meo. Hứa Trác Tuyệt lại bình thản ngồi đọc sách, thi thoảng còn nghịch nghịch mấy ngọn tóc của co, không có gì là đang đợi hết. Tô Tịnh An bực bội, cau mày, gọi thêm lần nữa:

“Chú!!!!”

Hứa Trác Tuyệt nhìn cô, lại cúi đầu tiếp tục đọc.

Chín giờ tối, Tô Tịnh An nói bánh ngọt để ở ngoài lâu sẽ bị hỏng, cho nên đem bánh cất vào trong tủ lạnh, Hứa Trác Tuyệt với vấn đề này không có am hiểu, cũng không có ngăn cản, để cô đem cất vào trong tủ. Tô Tịnh An một phần vì không được ăn bánh, một phần vì ngồi đợi em chồng quá lâu, ngồi bên cạnh mè nheo:

“Chú…”

“Em chồng đâu rồi? Chú….”

“Chú….”

Hứa Trác Tuyệt không trả lời, Tô Tịnh An tức giận, xỏ dép đi ra cửa, muộn như thế, em chồng đi đâu mất rồi?

“Nó có lão Mễ đi cùng rồi, em lo lắng cái gì?”

Hứa Trác Tuyệt ôm lấy cô ở phía sau, xoa xoa cánh tay trần của người nào đó, nhỏ giọng trấn an, Tô Tịnh An vẫn cảm thấy lo, không chịu đi vào nhà, muốn đứng ở ngoài này đợi nó về. Anh cũng nghe theo cô, ngồi ngoài cửa nhà làm “cột nhà” cho cô.

Hơn chín rưỡi tối, rốt cuộc bên ngoài cổng nhà cũng có tiếng động rồi, Hứa Tuệ Lâm thất thần đi vào trong, lão Mễ không có đi xuống, đưa nó về cũng lập tức lái xe đi.

Hứa Trác Tuyệt chỉ cần nhìn qua cũng biết là có chuyện rồi, đứng ở một bên. Hứa Tuệ Lâm nhìn hai người, cười qua loa:

“Anh, chị dâu, hai người đợi em sao?”

Tô Tịnh An ngốc ngốc gật gật đầu, cười tươi rói:

“Chú mua bánh cho Tô, nhưng mà Tô chưa có ăn…”

“Nhóc con, em đừng có làm loạn!”

Hứa Trác Tuyệt che miệng cô, nhìn bộ dạng của nó, dặn dò đi ngủ sớm, cũng không hỏi rốt cuộc có chuyện gì, cái này, hỏi lão Mễ thì tốt hơn.

Tiểu Tô Tô giãy giụa, chân tay quơ loạn, nhìn em chồng đi vào trong nhà rưng rưng.

“Đi ngủ thôi!”

“Nhưng bánh co…!”

“Em muốn mập ú luôn sao?”

Hứa Trác Tuyệt buồn cười, ôm eo cô đi lên phòng, hôm nay, bà dì đó vẫn chưa có đi, hôm nay lại chỉ có thể nhìn mà không được ăn rồi.

Đêm nay, nhất định sẽ dài lắm!

- ----------

Hứa Tuệ Lâm ở trong phòng tắm, cảm thấy, người của nó thật bẩn. lão già đó, còn chạm vào tay nó, chỗ khuỷu tay, cánh tay, ngón tay đã từ bị hắn liếm qua, bẩn đến mức, nó muốn chặt đứt ngón tay ấy. Hứa Tuệ Lâm bước ra khỏi phòng tắm, cả người đã bị cọ rửa đến mức đỏ ửng lên, chỗ cổ còn cảm thấy hơi xót, cánh tay cũng bị cào một vết.

Ngày mai, nó có thể ở nhà không? Không muốn đến công ty phải nhìn bản mặt của hắn, cũng không muốn làm chân chạy bàn hay chức thư kí gì đó nữa.

Lão Mễ về đến nhà, cũng lập tức gọi điện cho nó, ai ngờ vừa mới bấm máy đã bị tắt, hắn bị chặn số!

- -------------------

“Cậu làm gì con bé rồi?”

“Lão Hứa, tôi vừa phát hiện ra một chuyện! Tôi còn không bằng kẻ cầm thú!”

“Cậu tốt nhất là làm lành trước khi tôi ra tay đi, kể cả cậu, tôi cũng sẽ không bỏ qua!”

Lão Mễ cười ở bên kia, đúng là anh em chí cốt, hiểu tâm tư của hắn.

Advertisement / Quảng cáo


Hứa Trác Tuyệt tắt máy, mở cửa phòng nhìn Hứa Tuệ Lâm đã đi ngủ, cẩn thận đóng cửa phòng lại, trở về phòng.

“Sao không chịu ngủ?”

“Không có chú, ngủ không được!”

Tô Tịnh An rũ mắt, hai mắt díp lại muốn ngủ nhưng lại cố ngồi dậy đợi anh về, bộ dạng chỉ cần đặt lưng xuống là có thể ngủ rồi. Cô ôm lấy anh, rúc rúc vào ngực anh, lẩm bẩm:

“Chú…không…được…ăn…vụng, bánh Tô…cất kĩ lắm!”

Hứa Trác Tuyệt buồn cười, hôn chụt một cái lên trán, bánh kia có ngọt, cũng không ngọt bằng người trong lòng, Hứa Trác Tuyệt có ăn, cũng sẽ ăn cô ngốc nào đó trước.

- --------------

“ăn sáng xong, anh đưa em đến công ty!”

Hứa Tuệ Lâm đang uống ngụm nước, suýt chút nữa thì nghẹn chết, lắp bắp:

“Không…không c…cần, tự…tự em đi!”

“Em chồng, giọng của em!”

Tô Tịnh An nghe giọng khàn khàn, tò mò hỏi. Hứa Trác Tuyệt lại đưa cốc sữa lên đến miệng ép uống, cô còn chưa nói hết câu, chú cứ thích ngắt lời cô thế.

“Cái đó…một lát ngậm chút kẹo là lại ngọt ngay thôi!”

“Ngọt…có bánh ngọt, hôm qua Tô đợi em chồng mãi!”

Cô chạy lại bên tủ lạnh, cầm bánh kem đem ra bàn, cau mày, sao lại cứng như thế…hình như bị hỏng rồi.

“Chị dâu, chị đem bánh cất lên ngăn đông à?”

“Ngăn đông?”

Vậy là không có bánh ăn nữa, tại Tô ngốc, đến cả bánh không được cho vào ngăn đông cũng không biết, Tô ngốc, ngốc, ngốc, ngốc.

“Vậy…vậy thì phải làm sao? Tại chú cả, hôm qua chú không có nói gì hết! Chú mua đền bánh cho Tô đi!”

Tô Tịnh An rõ ràng là sai, thế nhưng lại đi đổ thừa. Vấn đề là cô đổ thừa thì thôi đi, Hứa Trác Tuyệt còn phố hợp, dỗ dành cô. Hứa Tuệ Lâm buồn cười, nhìn hai người họ hạnh phúc như thế, tự dưng, có cảm giác hơi bị chạnh lòng, không biết, khi nào nó có thể giận dỗi đổ thừa, mà lại có kẻ cưng chiều không chấp vặt với nó.

“Oa, em chồng, làm ở đây sao?”

Tô Tịnh An nhòm nhòm qua cửa xe, phấn khích, chỗ này cao hệt như chỗ chú làm, cũng đông người nữa.

“Chị dâu, có muốn đi xem thử không?”

Tô Tịnh An lắc lắc, giơ tay chào tạm biệt với nó. Sau đó xe cũng phóng đi, Hứa Tuệ Lâm thở dài,r ốt cuộc thì, thoát không được, chỉ đành đối diện thôi.

“Khi nào tôi mới có bàn làm việc?”

“Khoảng ngày mai sẽ có, em tạm thời ở bên ngoài làm việc đi, có việc gì, anh sẽ bảo!”

“Cảm ơn, giám đốc Mễ!”

Hứa Tuệ Lâm cúi đầu cảm tạ, xoay người, bỏ ra ngoài, lúc đi đến cửa, lại nói thêm:

“Tôi làm thư kí, sau này hi vọng ngài giao phó công việc, còn có, nếu như không phải công việc, thì cũng không cần gọi!”

Lão Mễ nhìn nó thờ ơ như thế, cảm giác nhói lên trong lòng, chỗ ngực trái, có cảm giác khó chịu khó tả, chỉ nói một chữ “Được”.

Hứa Tuệ Lâm ra ngồi ở bên ngoài, ngoài đó có một cái ghế sô pha, có cả bàn nước ở ngoài đấy, chỗ đó có thể ngồi. Thư kí nhìn nó dè chừng, đứng ở một bên bàn tán.

“Mấy người không có việc gì để làm?”

“Không…không có!”

“Bớt bàn tán mấy chuyện sau lưng người khác đi!”

Hứa Tuệ Lâm cảnh cáo, quay sang đọc mấy chồng tài liệu giết thời gian. Hi vọng, sau này công việc có thể thuận lợi.

Advertisement / Quảng cáo


- ------------

“Em mua loại thuốc này làm gì?”

“Em muốn có tương lai, chị Đình, chị phải giúp em!”

Chị Đình cầm gói thuốc trong tay, nghi ngờ:

“Em muốn….!”

“Đúng, hôm nay chị đi bàn hợp đồng không phải sao?”

“Thuốc này…”

“Tương lai của em, tốt hay xấu, đều nhờ cả vào nó, chị, chị phải giúp em!”

Đặng Na, tương lai tốt xấu gì đều dựa cả vào ngày hôm nay. Phía trước, có trải thảm đỏ chào đón nó hay không cũng sẽ nhờ cả vào gói thuốc này, ả tuyệt đối không để xảy ra chuyện gì sơ sót.

Hứa Trác Tuyệt sẽ sớm thôi, chúng ta…

END CHƯƠNG 36: CHÍNH NGỌT, PHỤ ĐẮNG NGẮT(2)

#Lề: Ngài mai Trung thu! Em muốn đọc Tô, hay đọc đoản trung thu đây?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.