Nhà Có Nuôi Một Tiểu Bạch Thỏ!

Chương 37: Chú ghét tô rồi!



ĐÊM RỒI ><

#nhà_có_nuôi_một_tiểu_bạch_thỏ

#Ltt #Fb: Nhiếp Tịch

CHƯƠNG 37: CHÚ GHÉT TÔ RỒI!

“Bà xã, có muốn đến phòng họp không?”

Tô Tịnh An còn mải vẽ, lắc lắc đầu, Hứa Trác Tuyệt xoa xoa đầu cô, dặn dò:

“Vậy ngồi yên ở đây, có chuyện gì thì sang phòng bên cạnh được không?”

Cô gật đầu, thơm chụt một cái lên tay anh, đưa tay chào tạm biệt. Hứa Trác Tuyệt đối với chủ động của cô, cảm thấy vô cùng hài lòng, vẻ mặt thoải mái đi ra cửa. Sau đó lại cảm thấy không yên tâm, lại dặn dò thêm mấy thư kí ở bên ngoài, sau đó mới đi đến phòng họp.

“Giám đốc Hứa, bây giờ cũng trưa rồi, chúng ta vừa ăn trưa, vừa bàn tiếp, có được không?”

Giám đốc Mẫn là giám đốc của công ty người mẫu, hợp đồng này tương đối quan trọng, ông đương nhiên sẽ đích thân đến giám sát việc kí hợp đồng này, thứ nhất, tăng thêm mối quan hệ, thứ hai, tránh việc cô người mẫu kia LÀM CÀN.

Đặng Na kéo kéo áo chị Đình, giả bộ đau bụng muốn tránh đi một lát. Hứa Trác Tuyệt nghĩ rằng, chuyện ngày hôm qua, ả tuyệt đối không dám làm càn nữa, cho nên cũng thoải mái không có cảnh giác.

Đặng Na xách túi xách đi ra ngoài, trong đó, có tương lai của ả. Hôm nay, chính là dịp để ả thăng tiến, ả đứng trước cửa phòng giám đốc, nhìn mấy cô thư kí, hời hợt.

“Giám đốc nói để quên văn kiện nên nhờ tôi về lấy!”

“Cô Đặng, để tôi lấy giúp cô!”

“Không cần, tôi vào một lát, sẽ đi ngay!”

Đặng Na đi vào trong, nhìn Tô Tịnh An đang nghịch nghịch mấy tờ giấy trong phòng nghỉ, cẩn thận đi đến bàn uống nước, rón rén bỏ vào ly nước cam một chút bột màu trắng, rồi rời khỏi. Thư kí không nghe thấy chút ồn ào nào cả, đương nhiên không có gì lo ngại, hiện tại cũng quá giờ trưa, nhân viên toàn bộ đều đi ăn hết cả rồi, nếu như không đi sớm, nhất định sẽ hết thức ăn cho xem.

“Chị Lam, chị không ăn trưa sao?”

“Mấy đứa đi đi, chị đợi giám đốc về, sẽ đi!”

Advertisement / Quảng cáo


“Giám đốc đang họp mà chị, bây giờ không ăn lát hết thức ăn đó!”

“Đi thôi, còn có việc gì của mình nữa đâu!”

Chị Lam đấu không nổi mấy cái miệng người, nhìn cửa phòng giám đốc đóng kín, sau đó cũng đi theo. Đi ăn một lát rồi về, sẽ không sao đâu.

- -----------------

Tô Tịnh An nghe tiếng cửa phòng mở, dụi dụi mắt, tại sao nhìn cái gì cũng không rõ, không rõ đâu là thực đâu là ảo, có người đang đi đến chỗ cô, là chú sao?

“Chú…là chú sao? Chú…mắt nhìn cái cái gì cũng không rõ!”

Tô Tịnh An vừa nhăn mặt vừa nói, mắt híp lại cố gắng nhìn rõ mọi thứ, kết quả vẫn như thế, chỉ thấy mờ mờ không rõ, người đó đang đi đến chỗ cô, dáng cao cao…nhất định là chú rồi.

“Chú…mắt…mắt không nhìn rõ gì hết!”

Cô vừa nói vừa chỉ lên mắt, kể lể. Ai ngờ, “chú” không có nghe cô nói hết, đột nhiên kéo tay cô đi, Tô Tịnh An loạng choạng hai tay bám chặt lấy tay anh, sợ bị ngã.

Chú kéo cô đi đâu? Còn không chịu nói chuyện, Tô Tịnh An cố gắng mở to mắt nhìn bong lưng đằng sau, đúng chú rồi, cho nên nhoenr miệng cười, đi theo.

Đến một căn phòng, chú kéo cô vào trong, sau đó liền hôn lên cổ cô, tay cũng lần xuống dưới, chạm vào đùi, Tô Tịnh An cau mày, gạt gạt tay anh ra, lắc đầu, kiên quyết kháng cứ, vừa đẩy anh ra vừa nói:

“Chú…hôm nay không được!”

“Sao không được?”

“…”

Tô Tịnh An đỏ mặt, lí nhí nói một câu. Bên kia đột nhiên buông cô ra, đứng cách cô một đoạn gọi một cú điện thoại, vừa nói vừa đá thùng giấy dưới đất tức giận:

- --------

“Mẹ nó, cô bị điên sao? Con nhỏ đó đang đến ngày, làm ăn được cái gì?”

“…”

“Vậy tiền công như thế nào? Vẫn trả như thế chứ? Được!”

“…”

- ---------

Hứa Trác Tuyệt tan họp, lập tức trở về phòng làm việc, quá giờ trưa mất nửa tiếng rồi,c ô ngốc nào đó có phải đang ngồi trong phòng nhăn nhó mặt rồi không?Thế nhưng, lúc anh về đến phòng, lại không tìm thấy người. Tô Tịnh An đâu rồi?

Ma xui quỷ khiến nào anh lại đi đến phòng kho ngày hôm qua, chỗ mà hôm qua cô trốn ở đó, bên trong của không có đóng, nguyên nhân cũng là bởi hôm qua anh đạp hỏng cánh cửa để xông vào, cho nên chỉ khép hờ là chuyện đương nhiên, Hứa Trác Tuyệt mở cửa, nhìn thấy Tô Tịnh An đang ngồi trên người đàn ông khác, hình như rất vui thì phải, khuôn mặt cũng đỏ ửng lên còn cười với hắn.

“Tô Tịnh An, em làm cái gì ở đây?”

Tô Tịnh An nghe thấy giọng kia, đột nhiên im bặt, lắc lắc đầu, lại một lần nữa căng mắt muốn nhìn người đối diện, người này không phải chú sao? Ngoài cửa, sao lại có thêm một chú nữa?

“Chú…”

“Thằng khốn này, mẹ nó…”

Hứa Trác Tuyệt mất kiểm soát, xông đến kéo cô đứng dậy, đẩy sang một bên, Tô Tịnh An loạng choạng ngã xuống, đầu bị đập vào thứ gì đó, sau đó cái gì cũng không biết, nhắm tịt mắt.

Hứa Trác Tuyệt nhìn người đàn ông kia nằm ôm đầu dưới đất, còn chưa muốn buông tha, anh nói rồi, nếu một ngày, Tô Tịnh An dám để người đàn ông khác chạm vào người, thì kẻ đó nhất định sẽ không yên với anh.

“Vợ của anh, lúc chủ động, dáng vẻ rất mê người!”

Tên khốn kia lúc bị đánh đến bầm mặt vẫn còn cợt nhả, vừa nhổ một bãi máu, vừa nói. Hứa Trác Tuyệt đá thêm một cú vào mặt, cho dù là ai làm chuyện này, Tô Tịnh An là chủ động hay bị động anh tuyệt đối không tha.

Hứa Trác Tuyệt nhìn cô nằm dưới đất, đầu bị chảy một chút máu, rốt cuộc thì lo lắng cũng bị áp đi nỗi hận của anh, anh ôm lấy cô, chạy ra ngoài thang máy.

Hứa trác Tuyệt phóng xe lái thẳng đến bệnh viện, Đặng Na đứng núp ở một góc khuất, nhếch mép:

“Chị chuyển tiền cho hắn đi, cả tiền thuốc men nữa!”

“Tiếp theo em muốn làm cái gì!”

“Đợi, đợi hai người họ lạnh nhạt, thì em sẽ có cơ hội!”

Đặng Na vui sướng, nhìn Tô Tịnh An bất tỉnh đầu còn dính cả máu, cười vui vẻ. Tốt rồi, bây giờ, chỉ cần đợi Hứa Trác Tuyệt đói khát đến trước mặt ả thôi.

- --------------

Tô Tịnh An tỉnh dậy, xung quanh cả một màu trắng xóa, trong phòng cũng không có ai, thì hoảng loạn. Chìn cánh tay bị dán chằng chịt băng keo, mím môi giật phăng dây truyền dịch ra, nhìn chỗ cánh tay đỏ ửng chảy một chút máu, sụt sịt mũi, thò chân xuống giường muốn đi ra ngoài.

Tô Tịnh An mở hé cửa, không dám đi ra ngoài, nhìn một đám người qua lại tấp nập, sợ hãi, chỗ này…là bệnh viện, là chỗ mà bà Đình lúc trước cũng đến, chỗ này…, không được, cô nhất định phải rời khỏi đây.

Nghĩ là làm, Tô Tịnh An đợi lúc bên ngoài chỉ có một vài người qua lại, run run đi ra ngoài, chú đi đâu rồi? Tại sao chú không ở đây? Cảm giác xung quanh đều là mùi của bệnh viện, không có ai quen thuộc hết, Tô Tịnh An khó thở, men theo thanh vịn ở hành lang đi đến chỗ lối thoát hiểm, vừa sợ vừa khóc, ánh mắt không ngừng tìm kiếm bóng dáng anh, thến nhưng, không có, ngồi ở bậc thang ngóc nức nở.

Hứa Trác Tuyệt trở về từ phòng của bác sĩ, giấy kết luận anh vẫn còn cầm trên tay, ánh mắt lần đầu tiên lộ vẻ phức tạp, có cả chút chần chừ trong đó. Tô Tịnh An uống thuốc gây ảo giác, là bị ép uống, hay là uống để tăng cảm giác mới lạ với người đàn ông đó?

Tô Tịnh An ở trước mặt anh thì giả bộ ngốc nghếch, sau lưng anh thì dây dưa với người đàn ông khác, còn trên chính công ty của anh! Tô Tịnh An, kết quả như thế nào, thì cô vẫn ở trên người đàn ông khác, ân ân ái ái trước mặt anh, chuyện này giống như bị xỉ nhục. Hứa Trác Tuyệt anh giống như một thằng ngốc, bị cô dẫn mũi đi, nực cười thật.

- -------------------------------

Hứa Tuệ Lâm ở trên xe của lão Mễ, cũng đang trên đường đến bệnh viện, ban nãy lão Mễ đột nhiên chạy như bay ra khỏi phòng làm việc, còn kéo nó theo, hỏi mãi mới biết chị dâu nhỏ vào bệnh viện, không phải sáng nay còn rất khỏe sao?

“Này, anh lái nhanh lên đi!”

Hứa Tuệ Lâm không ngừng thúc giục, lúc đến bệnh viên thì dừng trước ở sảnh, cuống cuồng chạy lên phòng, nhìn anh ngồi thất thần ở cửa phòng, lo lắng:

“Anh, chị dâu bị làm sao?”

“Anh, anh nghe em nói không?”

Hứa Trác Tuyệt lạnh lùng ngồi ngoài cửa, Hứa Tuệ Lâm nhìn anh không trả lời, tự mình xông vào trong, sau đó lớn giọng:

“Anh, chị dâu đâu rồi?”

Hứa Trác Tuyệt rốt cuộc cũng có phản ứng, chạy vào trong nhìn, không thấy người, thì vứt tờ giấy kết quả lại, điên cuồng chạy đi tìm. Nó cũng chạy theo, lão Mễ vừa mới đến chưa hiểu cái gì cũng chạy vội đi tìm người.

Hứa Tuệ Lâm ít ra cũng là phụ nữ, ít nhất cũng hiểu tâm lí của cô hơn, bản năng đi men theo hành lang, chị dâu nhỏ sợ người lạ tuyệt đối không trốn ở mấy phòng đông dúc người đó:

Advertisement / Quảng cáo


“Chị dâu!”

“Chị dâu, chị đâu rồi?”

Tô Tịnh An đứng dậy, tập tễnh bước mấy bước, thì ngồi sụp xuống, vừa khóc vừa gọi nó.

“Ở bên này!”

Nó nói lớn với hai người kia, nhìn chị dâu nhỏ thở phào. Hứa Trác Tuyệt nhanh chân chạy đến, nhìn Tô Tịnh An ngồi ở đấy, lo lắng giảm đi, nhìn cô khóc lóc khổ sở thế nhưng không có đi đến, Tô Tịnh An nhìn anh, muốn gọi “chú” thế nhưng Hứa Trác Tuyệt lại lảng tránh ánh mắt của cô, không nhìn cô, tủi thân tự mình đứng dậy.

“Chị dâu, chị bị đau ở đâu?”

“…”

“Tay chị chảy máu rồi, về phòng em băng bó lại cho chị!”

“Cho Tô về, cho Tô về nhà đi!”

Hứa Tuệ Lâm dẫn nó trở về phòng, băng lại vết thương ở tay cô, toàn bộ quá trình Tô Tịnh an đều mím môi không nói gì, thi thoảng len lén nhìn anh, Hứa Trác Tuyệt đứng gần của sổ, quay lưng lại với cô. Lão Mễ nhìn cô, lại nhìn lão Hứa, chọc chọc vào lưng nó.

“Im đi!”

“Anh, chị dâu bị làm sao?”

“Hai người ra ngoài đi!”

“Được! Từ từ nói chuyện, đừng động tay động chân!”

Lão Mễ kéo nó đi ra ngoài, Hứa Tuệ Lâm không cam tâm vẫn phải đi theo.

- -----------

Tô Tịnh An ngồi trên giường nhìn anh, nghĩ ngợi một hồi, xỏ dép đi xuống. Đi gần đến chỗ của anh, đột nhiên anh quay lưng lại, nhìn cô, ánh mắt phức tạp:

“Tô Tịnh An, có muốn giải thích gì không?”

“Chú, Tô làm gì sai nên chú giận Tô sao?”

“Đến đây!”

Tô Tịnh An bước hai bước, không phòng bị, bị anh kéo lại, mân mê cổ, ban đầu chỉ là lướt qua, sau đó đột nhiên nắm lấy cổ cô, dùng sức một chút, cô nhìn anh, hai tay túm lấy cánh tay anh, muốn gỡ ra, kết quả cố gắng như nào cũng vô ích, khó thở quá.

Hứa Trác Tuyệt buông cô ra, Tô Tịnh An ngã xuống dưới đất, ho khan một trận, không biết nói cái gì, chú ghét cô, chú ghét cô rồi.

“Có phải một mình tôi em cảm thấy không đủ, đúng không?”

“Tô làm gì sai, nên chú giận Tô đúng không, chú ghét Tô rồi!”

“Nói đi, em có chỗ nào không hài lòng hả? Còn rủ nhau làm trò mèo trong công ty của tôi, có phairem nghĩ Hứa Trác Tuyệt tôi không dám làm gì đúng không?”

Tô Tịnh An nhăn mặt, dịch người ra phía sau, lắc đầu:

“Chú nói gì nghe không hiểu gì hết!”

“Không hiểu? Được, nói cho em hiểu, em cùng người đàn ông đó, làm cái trò gì trong công ty của tôi?”

“Người nào?”

“Cô ở trong nhà kho làm cái gì?”

“Chú kéo Tô vào mà, chú nói, chú nói, cho chú, Tô nói không được, Tô nói…”

“Câm miệng, cô còn dám nói dối nữa? Tô Tịnh An, tôi xem thường cô quá rồi!”

“Tô không nói dối!”

Tô Tịnh An vừa khóc, vừa bám lấy cánh tay anh, kiên quyết khẳng định, Tô không nói dối, Tô nói sự thật, là chú, chú kéo Tô đi mà.

“Đừng gọi chú, đừng tỏ ra cô đáng thương ở đây!”

Hứa Trác Tuyệt lạnh nhạt đẩy tay cô ra, nhìn Tô Tịnh An ngồi dưới sàn nhà, cũng không nâng cô dậy, mở cửa bỏ đi. Hứa Tuệ Lâm đứng ở bên ngoài nhìn anh nó bỏ đi, đẩy đẩy lão Mễ đi theo, ngó vào phòng, vội chạy lại đỡ lấy cô:

“Chị dâu, chị đừng khóc, hai người rốt cuộc bị làm sao?”

“Chú ghét Tô rồi, làm sao đây, chú ghét rồi, chú không muốn nói chuyện với Tô nữa!”

“Chị đừng khóc, anh em có chuyện nên mới đi gấp như vậy, đừng khóc nữa, đừng khóc mà!”

Hứa Tuệ Lâm nhìn cô khóc như thế, mắt cũng đỏ lên, khóc theo, vừa khóc vừa lau nước mắt cho cô.

“Chỗ này…chỗ này… đau lắm!”

Tô Tịnh An nắm chặt tay thành nắm đấm, đấm mạnh vào ngực trái, sao chỗ này lại khó chịu như thế, cảm giác như bị đâm một nhát dao vào chỗ ngực trái vậy, đau, đau đến khó tả. Tô Tịnh An ngất lịm đi, bác sĩ là do anh chỉ định chăm sóc riêng cho cô, lập tức đến kiểm tra, tiêm cho cô một liều thuốc.

“Bác sĩ, chị dâu tôi rốt cuộc là bị làm sao?”

“Cô ấy sử dụng thuốc gây ảo giác quá liều, tạm thời đừng để cô ấy kích động, nghỉ ngơi một hai ngày sẽ ổn thôi!”

“Thuốc gây ảo giác? Là loại thuốc…đó…đó hả?”

“Không phải, thuốc này không có phản ứng kịch liệt giống kích dục, chỉ là làm cho khả năng nhận thức bị mất đi một thời gian, không đến mức như loại thuốc cô nói!”

Chị dâu nhỏ sao có thể uống loại thuốc đó được, đến cả thuốc ngậm ho còn sợ uống sao có thể uống loại thuốc đó, nhất định có hiểu lầm ở đây.

- --------------

“Chị Lam, công ty hôm nay có chuyện gì không?”

Hứa Tuệ Lâm gọi điện cho thư kí Lam, nghe kể một hồi, không biết nguyên nhân do đâu, tắt máy não nề.

“Anh tôi đâu?”

“Đang uống rượu em…”

Lão Mễ còn chưa nói hết câu, Hứa Tuệ Lâm đã tắt máy rồi. Gọi một cuộc điện thoại:

Advertisement / Quảng cáo


“Ông nội!”

“Cháu gái ngoãn, có phải có tin gì tốt muốn báo không?”

Ông Hứa ở bên kia tâm trạng vô cùng phấn khởi, gần đây quan hệ của hai người kia vô cùng tốt, cho nên ông cũng vui lây, nhìn thấy nó gọi điện đương nhiên là vui mừng rồi.

“Ông nội, có chuyện rồi, chuyện này lớn lắm!”

“Chuyện gì? Nói ông nội nghe xem nào.”

“Ông về đây đi, một mình con, con giải quyết không được nữa rồi, lần này, con sợ là khó làm lành lắm!”

Hứa Tuệ Lâm nhìn chị dâu nhỏ đang ngủ mê man, nói nhỏ vào điện thoại, ông Hứa nghe xong cũng lập tức nhảy dựng lên, nói rằng sẽ lập tức trở về.

Lần này anh nó tức giận như thế, không biết khi nào có thể làm lành đây. Lát nữa phải nghĩ cách hỏi dò chị dâu nhỏ mới được.

Tô Tịnh AN tỉnh dậy là buổi tối, thím Âu nghe tin cuống cuồng nấu nồi cháo vội vàng đem vào trong bệnh viện, sốt ruột không thôi.

“Tiểu Tô, Tiểu Tô của thím, sao lại phải vào bệnh viện?”

“Thím, thím đem cháo đến không? Chị dâu cả ngày không ăn gì rồi!”

Thím Âu đem cháo đổ ra bát, đưa cho nó. Hứa Tuệ Lâm gọi nói, gọi bốn lần, vẫn không thấy phản ứng, lo lắng:

“Chị dâu, chị đừng như vậy, chị đang bệnh, chị phải ăn uống còn khỏe lại chứ!”

Tô Tịnh An nhìn nó, lại nhìn ra chỗ cửa, lại cúi đầu.

“Anh em nói hôm nay có công chuyện, cho nên bảo em là đút cháo cho chị ăn, đợi xong việc, anh em sẽ đến!”

“Thật sao?”

“Thật chứ!”

Nó nén khóc, gật đầu một cái chắc nịch, bón từng thìa cháo cho cô. Tiểu Tô Tô ăn nửa bát sau đó không ăn nữa, ngồi thất thần hìn ra bên ngoài. Trời tối rồi, chú có bao giờ làm việc muộn như thế đâu, nhất định là ghét Tô, không cần Tô nữa.

END CHƯƠNG 37: CHÚ GHÉT TÔ RỒI!
Advertisement / Quảng cáo

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.