Nhà Có Nuôi Một Tiểu Bạch Thỏ!

Chương 42: Kẻ nắm tay, người thì rình hôn trộm



#Nhà_có_nuôi_một_tiểu_bạch-thỏ

#Ltt

CHƯƠNG 42: KẺ NẮM TAY, NGƯỜI THÌ RÌNH HÔN TRỘM.

Ngày hôm nay, hẳn sẽ có nhiều chuyện xảy ra đây.

Đặng Na sáng sớm đã chuẩn bị đến công ty, bàn về hợp đồng của ả với bên Hứa thị. Đặng Na ăn mặc kín mít, quấn khăn che mặt đi cửa sau vào công ty, sáu giờ sáng, toàn bộ mấy tờ báo bán chạy đều đăng tải hình ảnh ả đi tiếp rượu "bán thân" để kí hợp đồng, mấy tấm ảnh này lúc trước đã xóa đi rồi, tại sao bây giờ lại bị đào lên? Mấy hợp đồng với các công ty lớn đều bị hủy bỏ, đau đớn nhất, là hợp đồng dài hạn vừa mới kí mấy hôm trước với công ty của anh cũng bị hủy bỏ, Đặng Na bây giờ, sự ghiệp bị hủy hoại, ả như vậy, sau này làm gì còn cơ hội quay lại giới thượng lưu này nữa, nhất định là Hứa Trác Tuyệt, Hứa Trác Tuyệt đào lại mấy tấm ánh đó lên, cũng tung tin mới khiến cho ả sống dở chết dở như thế này

Chuyện lần này, chị Đình cũng không cứu vãn nổi, công ty ở trước mặt thì nói cho nó nghỉ ngơi vài hôm, thực tế là chuẩn bị rũ bỏ trách nhiệm với ả, Tô Tịnh An, tất cả đều là lỗi của mày, chính mày.

"Đi thôi, em muốn đợi đám phóng viên đó đến đây hay sao?"

Chị Đình kéo ả ra khỏi phóng họp, trùm kín mặt ả, dẫn ra cửa sau:

"Chị, tại sao lại như vậy? Chỉ một chút nữa, một chút nữa là thành công rồi!"

"Em còn hỏi? Không phải em bất chấp muốn làm sao? Chị nói ngay từ đầu thì em không chịu nghe!!"

"Bây giờ phải làm như thế nào? Chị...em không muốn giống như sau này!"

Trước khi có được sự nghiệp như bây giờ, Đặng Na bán mặt đi chạy bàn, bưng bê, ả không muốn quay lại những ngày tháng đó.

- -------

"Cô là ai?"
Advertisement / Quảng cáo


"Hứa-Tuệ-Lâm!"

Hứa Tuệ Lâm nhìn người phụ nữ trùm khăn kín mít đứng trước mặt, xem ra sắp hết thời rồi, cũng phải cảm hơn lão Mễ một tiếng, để nó có thể kịp thời đến đây, chứng kiến cảnh tượng đặc sắc này.

Hứa Tuệ Lâm?

"Chính là em gái của giám đốc Hứa!"

Chị Đình nói nhỏ bên tai ả, Đặng Na đột nhiên nghĩ ra một cách, có thể...cứu vãn lại được tình thế bây giờ, đột nhiên bỏ khăn bịt mặt, nắm lấy tay nó:

"Hóa ra em là em gái Tuyệt sao? Chị là Đặng Na!"

"Ồ, chị Đặng, trên báo nhìn cũng không đến nỗi, mà sao ngoài đời chị chật vật vậy? Cái áo này, còn cả cái khăn này..."

Đặng Na nghe xong muốn chửi người lắm rồi, thế nhưng bên ngoài vẫn tươi cười, ném khăn trùm đầu cho chị Đình, kéo tay nó thân quen:

"Làm gì có, cái áo này là mẫu mới của năm nay đấy! Nếu em thích chị sẽ nhờ người mua giúp em một chiếc, được không?"

"Được, mấy hôm nay trẻ em ở vùng cao đang than không có cái áo bỏ để lau nhà, tiện thể, tôi gửi cho bọn trẻ luôn!"

"Cô Hứa, cô đừng có mà ra vẻ với chúng tôi, cô quá đáng...!"

"Chị Đình, chị về trước đi!"

Đặng Na đẩy chị Đình đi ra xe, nhìn Hứa Tuệ Lâm cười vui vẻ:

"Chúng ta kiếm quán cà phê nào đó ngồi nói chuyện, được không?"

Hứa Tuệ Lâm rút tay khỏi bàn tay ả, ho một tiếng:

"Cũng được!"

- -------

"Em uống gì?"

"Đặng Na!"

"Sao thế, đợi một lát, chị gọi đồ uống cho em, em là em gái Tuyệt, cũng coi như em gái chị!"

"Đặng Na, đừng diễn nữa, tôi không phải chị dâu để cô xỏ mũi dẫn đi đâu!"

Hứa Tuệ Lâm nhìn vẻ mặt diễn trò của ả, ngán đến tận cổ rồi, cũng không có hứng diễn với ả nữa, trực tiếp buông một câu. Đặng Na đang cười xởi lởi, cũng đột nhiên thay đổi sắc mặt, nhìn nó cười:

"Sao? Hôm qua là anh cô, hôm nay lại đến em gái, cô muốn gì?"

"Chuyện chị dâu bị bỏ thuốc là cô làm đúng không?"

"Bỏ thuốc, con nhỏ đó bị bỏ thuốc sao? Thuốc gì vậy? Thuốc độc?"

"Ngày hôm qua, chính cô đến uy hiếp chị dâu, tôi đã tận mắt nhìn thấy, cô muốn nói gì không?"

Đặng Na cười hắt một tiếng, ngón tay gõ đều đều lên bàn, vẻ mặt vô cùng thảnh thơi:

"Nhìn thấy, thì đã sao? Dù sao thì cũng đã phát sinh quan hệ rồi, Tô Tịnh An cũng đã bỏ đi, cô nghĩ xem, nếu như tôi đăng mấy tấm ảnh đó lên trên mạng, công ty của anh cô..."

"Bộ dạng như thế này, cô còn muốn tiếp tục phá hoại? Cô không nghĩ đường lui cho mình sao? Nếu tôi là cô, tôi sẽ nói ra toàn bộ, bởi vì, nếu như cô tiếp tục cô nghĩ anh tôi sẽ bỏ qua cho cô sao?"

HỨa Tuệ Lâm thành thật mà nói cũng cảm thấy có một chút thương hại, cho nên mới khuyên nhủ ả, nó chỉ muốn biết sự thật thôi, con nhỏ này còn không biết sợ anh nó? Muốn làm mấy trò mèo đó nữa, chán sống là cái chắc!

Đặng Na bị kích đểu tức giận đến tím mặt, nhìn nó nhỏ tuổi hơn mà nói như thế, tức giận, giơ tay muốn tát nó, kết quả chưa kịp làm gì đã bị đẩy ngã loạng choạng ngồi dưới đất.

Hứa Tuệ Lâm nhìn lão Mễ như muốn hét vào mặt:

"Mễ Phong, tôi cần anh giúp sao? Chị đây chưa yếu đuối đến mức í đâu!"

Mễ Phong được đà ôm lấy eo nó, cúi đầu nhìn hứa Tuệ lâm ở trong lòng, khẽ cười:

"Bảo bối, không sao chứ?"

"Anh mà đến muộn chút nữa, là con nhỏ này đã đánh em chết rồi! Anh yêu, em sợ quá!"

Hứa Tuệ Lâm vừa nói vừa dụi vào ngực hắn, đến chính nó cũng cảm thấy ghê tởm, thế nhưng ở trước mặt người ngoài, cũng không thể làm bẽ mặt hắn, dù gì thì có hắn, Đặng Na cũng sẽ không dam scanf, có thể dễ dàng moi tin hơn.

Quả nhiên, Đặng Na nói chuyện khúm núm hơn hẳn, phần vì Mễ Phong cũng có tiếng, địa vị tiền bạc không kém anh là mấy, nếu như làm hắn nổi giận, ả cũng không có đường lui. Mễ Phong ngồi cạnh Hứa Tuệ Lâm, không cạn dự vào chuyện của hai người họ, ở dưới ngăn bàn được lợi hơn nhiều, có thể tùy ý nắm tay nó. Hứa Tuệ Lâm cũng không thể làm gì hắn.

"Tôi chỉ muốn biết, thuốc có phải do chị bỏ hay không? Còn lại, không có nhu cầu nghe!"
Advertisement / Quảng cáo


"Tôi không bỏ, cô ta uống liên quan gì đến tôi?"

"Nhớ lời cô nói, đừng để tôi tìm ra cô dính dáng đến chuyện của chị dâu!"

Hứa Tuệ Lâm đứng dậy, kéo lão Mễ đi ra ngoài. Ra đến chỗ để xe cũng tức giận đẩy hắn ra:

"anh không có việc gì làm à?"

"Anh đi theo để giúp em còn gì?"

"Đừng có đi theo tôi!"

Chuyện đi kí hợp đồng tôi còn chưa tha thứ cho anh, đừng có mà lảng vảng trước mặt tôi, làm mấy chuyện vô ích nữa!

- ---------------------

Bây giờ, kiếm việc đã khó, thím Âu lại cũng không có như những cô gái trẻ, có thể dùng nhan sắc,à nịnh hót kiếm việc, cả buổi sáng đi tìm, rốt cuộc cũng có một chỗ để làm, tế nhưng, phải đứng bán cả ngày ở bên ngoài, để Tô Tịnh an ở nhà một mình thì thím không dám, chỉ có thể dẫn theo cô đến chỗ bán hàng, để cô ngồi ở đấy, vừa có thể canh chừng, thím cũng yên tâm mà bán.

Ngang buổi, Hứa Tuệ Lâm cũng đến phụ một tay, đến giúp thím bán hàng. Thím ở trong viên bán nước, bán hoa quả, cũng may chỗ này tấp nập người qua lại, bán hàng cũng tiện, chỉ tội mỗi Tiểu Tô Tô là khép nép ngồi một bên, an ủi con bé thì không có thời gian để bán hàng, mà để mặc cô ngồi sợ hãi như vậy, thím càng lo.

"Em nghe này!"

"Trong nhà không có người, hai người họ đi đâu rồi?"

"Thím Âu dẫn chị dâu nhỏ ra công viên rồi, thím Âu bán đồ ngoài này!"

Hứa Trác Tuyệt nghe xong lập tức lái xe đến công viên nó chỉ, nhìn Tô Tịnh An ngồi sợ hãi ở chỗ quầy hàng, đau lòng, muốn đi đến dẫn cô rời khỏi chỗ đó, thế nhưng anh lại sợ, khi cô nhìn thấy anh, cô sẽ lại tiếp tục rời khỏi anh.

Tô Tịnh An, tôi sai rôi, dù cho em có như thế nào, tôi đều tha thứ, mấy chuyện đó so với việc em bỏ đi đều không đáng.

Người người qua lại, toàn bộ chú ý lại đổ dồn lên cô gái ngồi ôm gấu bông ở cạnh gian hàng, có người nán lại muốn chụp ảnh, có người nhìn cô run rẩy thì cười cợt. Tô Tịnh An cúi gằm mặt, cố gắng không để ý đến mấy người ở trước mặt, chỗ này sao lại đông người như thế, Tô muốn về nhà.

Có người nhìn hứa Tuệ Lâm với thím Âu đang mải bán hàng, lân la muốn lại gần. Tô Tịnh an càng muốn tránh thì hắn ta lại càng muốn đến gần, dần dần thì ngồi xuống cạnh cô:

"Em gái! Em có bạn trai chưa?"

Tô Tịnh An sợ khóc thét lên, nhìn hắn ta râu ria ngồi ở cạnh, ngón tay đen xì chạm vào con gấu:

"Chú ơi!"

Hứa Trác Tuyệt bước nhanh đến chỗ cô, gạt bàn tay đen xì kia ra khỏi con gấu của cô, ánh nhìn đầy cảnh cáo, lúc ôm cô cũng vừa hay nghe thấy cô gọi anh, Tô Tịnh An theo bản năng muốn gọi anh, ai ngờ chú lại xuất hiện thật, tủi thân đứng ôm anh khóc một trận. Được bảo bối chủ động ôm anh như thế, đương nhiên là vui rồi, Hứa Trác Tuyệt cứ đứng như vậy, khóe miệng cười cười hài lòng.

"Anh!"

"Cậu Hứa!"

Hai người kia nhìn đám đông vây quanh thì đột nhiên nhớ đến cô, chen chúc vào trong, lại nhìn thấy cảnh ôm nhau thắm thiết của hai người kia, không nói gì. Đám đông tản dần, Tô Tịnh An đột nhiên nhớ tới chuyện gì đó, vội đẩy anh ra, nhìn anh đang tiến đến gần, vội chạy lại núp sau lưng nó.

Ban nãy không phải là gọi anh sao? Bây giờ lại muốn trốn anh.

"Đến đây, chúng ta về nhà!"

Hứa Trác Tuyệt nhìn cô lảng tránh anh, kiên nhẫn nói. Tô Tịnh An lắc đầu, bỏ chạy.

"Chị dâu, chị dâu, chị đừng chạy, chúng ta về nhà, về nhà mới!"

Tô Tịnh An mới chịu dừng lại, nhìn nó chắc chắn, đi lại chỗ của anh, nắm tay thím Âu đi khỏi, Hứa Trác Tuyệt đứng ở đấy, cô cũng không có nhìn thêm một lần, chỉ chăm chăm muốn về nhà.

Công việc mới làm được có nửa ngày đã lại bỏ, Hứa Trác Tuyệt lái xe chở ba người họ trở về nhà, xe vừa dừng, cô đã mở vội xe chạy vào trong ngõ, thím Âu cũng đuổi theo cô, Hứa Tuệ Lâm ngồi trên xe thở dài:

"Em đi vào được rồi! À, ban sáng em có gặp Đặng Na, lão Mễ đã đi tìm người đàn ông đó rồi, anh mấy ngày không ngủ rồi, về nhà nghỉ một lát đi!"

- ---------------------

"Chị dâu....thím..."

Tô Tịnh An vừa vào nhà đã chui vào trong phòng, đóng cửa ngồi lì ở trong đó. Hứa tuệ Lâm nhìn cánh cửa đóng kín, lại nhìn thím Âu, ảo não.

Tô tịnh An khóc rất lâu, khóc vì sợ người đàn ông lạ mặt đó, khóc vì nhớ chú, nhưng mà Tô nói Tô không thích chú nữa rồi, bây giờ chú cũng không có thích cô nữa, mấy cái suy nghĩ đó cứ quanh quẩn trong đầu của cô, khóc mệt rồi, Tô Tịnh An ôm gấu dựa vào tường mà ngủ.

HỨa Trác Tuyệt sau một hồi nói chuyện cuối cùng cũng có thể vào phòng của cô, cẩn thận lấy chìa khóa mở cửa phòng, nhẹ nhàng đi vào, ôm Tô Tịnh An nằm xuống giường, chỉ có hai ngày, đã lại gầy hơn trước rồi, làm thế nào thì cô mới chịu trở về?

- ------------------------

"Này, cậu ở đâu hả?"

Lão Mễ đứng ở trong phòng của anh nhìn phòng giám đốc không có người, ủ rũ gọi điện.
Advertisement / Quảng cáo


"Có chuyện gì?"

"Tên khốn đó, tôi dẫn đến đây rồi, cậu đến luôn đi!"

Hứa Trác Tuyệt vừa nghe điện thoại, vừa đưa tay nghịch nghịch tóc của cô, nghe tới "tên khốn đó" thì khựng lại, tức giận nắm chặt bàn tay lại.

"Ba mươi phút nữa tôi đến!"

Từ đây đến công ty chỉ mất mười phút, vậy hai mươi phút kia để làm gì?

Anh chỉnh lại gối cho cô, kéo chăn đắp cẩn thận, sau đó nhìn cô.

Cúi đầu hôn một cái. Thế nhưng môi chạm môi vẫn chưa đủ, nhưng hôn sâu thì sợ cô sẽ tỉnh dậy.

Hôn thêm một cái.

Vẫn chưa đủ.

Hôn thêm một cái.

Chưa thỏa mãn được.

Vây hôn thêm cái nữa đi.

END CHƯƠNG 42: KẺ NẮM TAY, NGƯỜI THÌ RÌNH HÔN TRỘM.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.