Nhà Có Nuôi Một Tiểu Bạch Thỏ!

Chương 43: Hóa ra là hiểu lầm!



#Nhà_có_nuôi_một_tiểu_bạch_thỏ

CHƯƠNG 43: HÓA RA LÀ HIỂU LẦM!

Hứa Trác Tuyệt không cam tâm rời khỏi đây, kết quả đang hôn trộm thì bị nó xông vào, hé hé cửa nhòm vào:

“Anh…..”

Hứa Trác Tuyệt đen mặt, nhìn nó đóng cửa lại, mấy ngày rồi không được ôm bảo bối, nhớ quá mà. Hứa Tuệ Lâm nhận điện thoại của hắn, lập tức đi vào gọi người, lại anh đuổi ra ngoài, cũng không nản chí, kiên nhân gọi dồn dập vào điện thoại. Kết quả thì Hứa Trác Tuyệt cũng chịu đến công ty, trước khi đi còn dặn dò một chút, lát nữa, anh sẽ quay lại. Thím Âu cũng biết không giấu được anh, Hứa Trác Tuyệt sớm muộn rồi cũng sẽ đến lôi Tiểu Tô Tô về, thôi thì đến đâu thì đến đi.

“Cậu Tuệ Lâm, có cần chừa cơm cho cậu chủ không?”

Hứa Tuệ Lâm nhìn đồng hồ, lắc lắc đầu.

Định nói cái gì đó, đột nhiên cửa phòng cô mở ra, Tô Tịnh An nhìn hai người.

Sao vậy, chị dâu nhỏ nghe thấy rồi sao? Có phải là lại muốn chuyển đi không?

“Cái đó, anh con tình cờ xuất hiện, chuyện này, con sẽ nhắc nhở, anh ấy sẽ không đến đây phá đâu! À…chị dâu chị yên tâm, em hứa với chị!”

Hứa Tuệ Lâm giơ tay thề, chị dâu nhỏ chị đừng giận lây sang em, như vậy tội nghiệp em.

Tô Tịnh An lại quay lại phòng, ngồi thất thần trên giường, nó với thím Âu cũng không dám đến phá nhiễu, im lặng nấu cơm.

- -------------------------

“Nghe nói, cậu làm tài xế cho Đặng Na cũng lâu rồi!”

“CŨng…cũng không được lâu lắm!”

Hứa Trác Tuyệt ném mấy tấm ảnh xuống dưới đất, nhìn hắn ta khúm núm quỳ ở trước mặt, hình ảnh ngày hôm ấy lại dội lại trong đầu, nhìn mấy tên vệ sĩ đứng ngay đó mà nhàn nhạt:

“Làm việc của mấy cậu đi!”

Mấy người kia nghe lệnh lập tức xúm lại, xốc hắn đứng dậy, liên tục đấm vào người. Trình Kiêu thở hổn hển, máu me be bét trên khuôn mặt, trên người cũng có vô vàn vết thương rồi, chịu không nổi nữa, vứt bỏ danh dự của một thằng đàn ông bò đến van xin anh.

“Nói đi, hai người rốt cuộc đã làm gì?”

“Không…tôi không có làm gì cả, Giám đốc Hứa, là tôi có mắt như mù, cho nên mới động vào người của ngài…”

Trình Kiêu máu me quỳ dưới chân anh, thành thật nói, hắn không có làm gì hết, tất cả là do Đặng Na sai khiến, bây giờ tiền còn chưa lấy được, lại còn phải chịu khổ sở ở đây, mẹ nó, rõ ràng là tự chuốc vạ vào thân còn gì.

“Tôi hỏi, ngày hôm đấy, anh làm gì cô ấy rồi!”

Hứa Trác Tuyệt mất kiên nhẫn, vung chân đạp vào người hắn, Trình Kiêu ngã vật ra đất, khúm núm:

“Giám đốc Hứa, tôi thật sự không có làm gì hết! Hôm đó, hôm đó cô ta không thể làm gì cả! Chuyện này chính anh cũng biết, xin anh tin tôi, thuốc tôi không có bỏ vào, là Đặng Na, cô ta nói chỉ cần đến dẫn cô gái đó đi, tôi chỉ làm theo thôi! Tôi không có làm gì hết!”

Là anh hiểu lầm cô?

“Tôi có chứng cứ, tôi có! Điện thoại tôi có ghi âm lại, tôi thật sự chưa làm gì cô gái đó!”

Trình Kiêu nhìn tên vệ sĩ đứng bên cạnh, chìa hai tay xin lấy chiếc điện thoại, tên vệ sĩ cũng đưa cho hắn, Hứa Trác Tuyệt nghe đoạn ghi âm, từ lúc Tô Tịnh An nghi ngờ Trình Kiêu….sau đó bị kéo ra khỏi phòng, vẫn liên tục dò hỏi gọi anh, sau đó đến khi hai người xảy ra xô xát.

Hóa ra, là anh hiểu nhầm cô! Tô Tịnh An thật sự không có làm gì hết.

Hứa Trác Tuyệt nghe xong đột nhiên cười như kẻ ngốc, ném điện thoại lên mặt bàn:

“Cậu xử lí nốt đi, tôi có việc rồi!”

“Cậu đi đâu?”

“Đi xin lỗi!”

Hứa Trác Tuyệt cầm áo khoác bỏ đi ra cửa, tâm trạng vui không tả nổi, khóe miệng vẫn còn cong lên vì vui sướng.

“Cậu ta nói, đi xin lỗi sao?”

Mễ Phong không tin vào mắt mình, quay sang nhìn hai tên vệ sĩ, hỏi lại cho chắc chắn. Trình Kiêu nhìn anh bỏ đi, rốt cuộc cũng có thể thờ phào rồi, nhìn hắn:

“Giám đốc Mễ, tôi có thể về không?”

“Lau dọn chỗ này rồi về, còn hai cậu, canh chừng kiểm tra kĩ cho tôi!”

Mễ Phong nhìn mấy giọt máu rơi trên sàn nhà, ngán ngẩm bỏ đi. Trình Kiêu cũng không có dám trái lệnh, lấy áo của hắn lau sạch sẽ vết máu dính trên mặt sàn, cũng không dám nán lại thêm giây phút nào, gập đầu chào hai tên vệ sĩ, bỏ chạy.

- ------------------

Hứa Trác Tuyệt lái xe đến nhà cô, đứng trước cửa không biết nên làm cái gì. Cơm tối cô cũng không chịu ăn, chỉ uống có cốc sữa thì làm sao mà no? Cô là muốn trừng phạt anh sao? Cũng không cần dùng đến cách này chứ!

“Bánh cho em sao?”

Hứa Tuệ Lâm nhìn anh, lại nhìn hộp bánh anh đang cầm, cười cười.

Hứa Trác Tuyệt đem hộp nhỏ để lên trên bàn, mở hộp bánh lớn ra, cầm chiếc bánh trang trí tỉ mỉ đem vào trong, lần trước bởi vì không biết, cho nên đem về cô chưa được nếm, hôm nay có thể cho cô nếm rồi.

“Bà xã!”

Tô Tịnh An ở trong phòng nghe thấy tiếng của anh, luống cuống tay chân, khóa trái cửa.

Hứa Trác tuyệt nghe thấy tiếng bước chân, sau đó “cạch” một tiếng, cũng kiên nhẫn đi lấy chìa khóa mở cửa.

Cô nhìn cánh cửa, sợ rằng đóng không đủ chắc, đẩy chiếc bàn nhỏ ở đầu giường ra chắn, khó khăn lắm đẩy ra đến cửa, kết quả Hứa Trác Tuyệt mở cửa, cũng đẩy luôn cả chiếc tủ đó ra, nhìn cô.

Sao chú biết chỗ này? Sao chú lại đến đây?

Hứa Trác Tuyệt nhìn vật cản trước mặt, không nói gì, đi đến bên giường, Tô tịnh An đứng ôm gấu ở tận trong góc, dựa sát lưng vào tường, nhìn chằm chằm gười đang đi đến chỗ cô.

“Đến đây!”

Tô Tịnh An lắc đầu, chạy ra cửa, vừa khóc vừa muốn mở cửa, thế nhưng vô ích, tại sao lại không mở được, cô đập cửa cầu cứu, cũng không có ai hết, Hứa Trác Tuyệt đặt bánh sang một bên, đi đến chỗ cửa, nắm tay cô đang đập liên tục lên cánh cửa, ôm eo cô:

“Đừng đập nữa, bị khóa ở bên ngoài rồi!”

Tô Tịnh An đẩy anh ra, tiếp tục đập cánh cửa:

“Đừng đập nữa, khi nào em chịu làm lành thì nó mới mở cho em!”

Trò khóa cửa này nhất định là Hứa Tuệ Lâm nghĩ ra, con bé cũng chưa đến mức phá hoại.

Tô Tịnh An ngồi quay mặt vào góc tường, lảng tránh không muốn làm lành, cũng không muốn nói chuyện, ôm gấu ngồi co chân ở tỏng góc, Hứa Trác Tuyệt vốn còn đau đầu nghĩ xem làm thế nào để làm lành, cũng không nhịn được muốn cười. Ngồi xuống bên cạnh, vuốt vuốt tóc cô. Tô Tịnh An không nghe, gạt tay anh ra, lại ngồi cách xa một đoạn.

Tô Tịnh An khóc suốt một tiếng rồi, không biết người bên trong như thế nào, còn nó ở bên ngoài đã sốt ruột lắm rồi, ngồi xổm ở bên ngoài ghé tai vào cửa sổ nghe ngóng.

“Thím, chị dâu có bao giờ khóc nhiều như thế không?”

Thím Âu cũng sốt ruột không kém, già cả rồi cũng làm theo bọn trẻ, ngồi xổm xuống đất, nghe ngóng:

“Lúc bà chủ qua đời, tiểu Tô Tô cũng khóc, nhưng chỉ khóc có gần một tiếng thôi, bây giờ hơn một tiếng rồi…”

“Không sao, anh con nhất định sẽ dỗ được!”

Hứa Tuệ Lâm mạnh miệng vỗ ngực cam đoan, thực ra nó cũng không chắc, anh nó ít nhất cũng phải vô sỉ một chút nếu không với tính kiệm lời của anh nó, chỉ sợ còn lâu mới làm lành được.

- --------------------------

Tô Tịnh An khóc đến lạc cả giọng, sau dần, cũng chẳng có sức khóc nữa, hai mắt sưng húp ngồi quay lưng lại với anh. Hứa Trác Tuyệt nói như thế nào cô đều không nghe, che mặt không chịu nhìn mặt anh.

“Bà xã, chúng ta về nhà đi!”

Hứa Trác Tuyệt ôm eo cô, dụi dụi vào hõm vai cô, lải nhải, câu này anh đã nói cả trăm lần rồi, chỉ có mình anh độc thoại, có cần thờ ơ anh đến mức đấy không?

Tô Tịnh An khóc lóc, gạt anh ra, tức giận cầm chú gấu ở trong tay, ném vào người anh. Không được tức giận, không được làm tổn thương cô, Hứa Trác Tuyệt niệm chú ở trong đầu, không được làm gì tổn hại cô.

“Bà xã, anh buồn ngủ rồi!”

Tô Tịnh An bị anh ôm vào lòng, chân khều khều kéo cái chăn, đưa tay đắp cho cả hai người, giường thì chật, anh càng có cớ ôm cô, Tô Tịnh An không nghe, ngồi dậy, không chịu ngủ, khóc đến nấc cả lên.

“Vậy anh ngủ dưới đất, đừng khóc nữa!”

Hứa Trác Tuyệt cầm áo khoác ném xuống đất kê tay lên gối đầu, giả vờ ngủ. Rốt cuộc thì cô cũng bình tĩnh lại, nhìn cánh cửa đóng kín, ngó thử anh một cái, nén khóc nằm xuống giường.

“Bà xã, ngủ ngoan!”

(@[email protected] lại còn ngủ ngoan, sao không phải là ngủ ngon? Hứa Trác Tuyệt, thì ra cũng có bản mặt dày như thế!)

Anh ngồi dậy, cúi xuống hôn lên môi cô, giữa tay không cho cô đánh, hôn xong, còn mặt dày nói bốn chữ kia, Tô Tịnh An che miệng, nước mắt tủi thân lại chảy xuống, úp mặt xuống gối.

Nguwoif trong phòng đi ngủ rồi, người bên ngoài cũng nên đi ngủ thôi:

“Thím, tối nay con ngủ ở đây được không?”

“Ông chủ sẽ…”

“Ông con sẽ không nói gì, thím ngủ ngonan!”

Hứa Tuệ Lâm nhại lại lời của anh, rón rén đi vào trong nhà, tự nhiên tìm chỗ ngủ.

- -----------------------

Nửa đêm, Hứa Trác Tuyệt chằn chọc không ngủ được, mò lên trên giường của cô. Tô Tịnh An khóc mệt rồi, ngủ say đến mức anh nằm xuống bên cạnh cũng không biết, thỉnh thoảng cổ họng vẫn nấc một tiếng. Hứa Trác tuyệt ôm lấy cô, lại cúi xuống hôn một cái.

Vẫn chưa đủ.

Lại muốn hôn thêm một cái nữa.

Nhưng vẫn không thỏa mãn.

Cho nên lại hôn thêm cái nữa.

….

(Lão Hứa điên mother rồi!!! ><)

END CHƯƠNG 43: HÓA RA TẤT CẢ LÀ HIỂU LẦM!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.