Nhân Đạo Chí Tôn

Chương 1916: Khinh nhờn (2)



- Chính là lời hứa hẹn này đã lưu ta lại nơi này, sau khi kết thúc lời hứa hẹn này, ta mới có thể thoát khỏi trói buộc!

Âm Phần Huyên lặng lẽ nháy mắt, dẫn theo chúng nữ rời khỏi. Hoa Thiến Mân vẫn như cũ lưu lại nơi đó. Âm Phần Huyên giơ tay lôi nàng đi. Nàng nữ hài này vẫn còn đang nghi hoặc:

- Đừng lôi ta, ta muốn nhìn xem làm cách nào sinh hài tử…

Lưu lại nơi này chỉ còn lại có hai người Chung Nhạc và Nguyệt Thần. Bộ dạng Chung Nhạc có chút khẩn trương, Nguyệt Thần thì điềm tĩnh mỉm cười, nói:

- Chung Sơn thị, ngươi đã không phải là gã thiếu niên năm xưa nữa rồi!

- Đúng vậy!

Chung Nhạc hồi tưởng lại chuyện trước đây, mỉm cười nói:
Advertisement / Quảng cáo


- Năm xưa, thời điểm lần đầu tiên ta nhìn thấy ngươi đã suy nghĩ, tại sao lại có nữ tử hoàn mỹ như vậy, khiến cho người ta không đành lòng khinh nhờn. Hiện tại ta ở trước mặt ngươi vẫn là không dậy nổi lòng khinh nhờn!

- Âm Dương tương hợp, là đạo sinh sôi nảy nở tự nhiên, ở đâu ra khinh nhờn?

Nguyệt quang sáng ngời, một vầng minh nguyệt từ từ dâng lên, bao phủ Chung Nhạc vào trong mặt trăng, càng lên càng cao. Đột nhiên, một vầng mặt trời từ trong vầng trăng kia bạo phát. Nguyệt Thần ôn nhu nói:

- Hiện tại, ngươi đã có lòng khinh nhờn rồi!

Dục hỏa trong lòng Chung Nhạc nhất thời bị thiêu đốt lên. Minh nguyệt và kiêu dương quấn quít lấy nhau, càng bay càng cao, dần dần bay ra khỏi Đại lục Tổ Đình, tiến vào tinh không hạo hãn, đồng dạng treo ở trong tinh không với quần tinh, thỉnh thoảng lại bộc phát ra từng đợt từng đợt quang mang chói mắt.

Hai vầng tinh tú không ngừng chấn động, khi thì minh nguyệt trên, khi thì kiêu dương trên, khi thì hai bên ngang bằng, khi thì minh nguyệt bao phủ kiêu dương, khi thì kiêu dương cao chiếu, nhét minh nguyệt vào trong đó.

Một lúc sau, hai vầng tinh tú bạo phát, quang mang vô biên chiếu rọi tinh không. Dần dần, quang mang tiêu tan thành mây khói, hết thảy khôi phục lại như lúc ban đầu.

Chung Nhạc chỉnh lý lại quần áo, chỉ thấy Nguyệt Thần đã sớm đi xa.

- Linh thai dựng dục, còn cần một chút thời gian!

Nguyệt Thần vung tay lên, thanh âm truyền tới:

- Đợi hài tử xuất thế, ta sẽ sai người đưa hắn trở về cho ngươi! Chung Sơn thị, ân tình giữa ngươi và ta chấm dứt từ bây giờ!

Chung Nhạc đuổi theo hai bước, nhưng lại dừng hẳn lại, nhìn theo bóng dáng nàng đi xa, trong lòng có chút phiền muộn.

Nguyệt Thần không định sẽ đích thân đưa hài nhi tới, nói rõ một tia tình duyên cuối cùng cũng đã bị nàng chặt đứt rồi.

Có lẽ, vầng minh nguyệt sạch sẽ trong trẻo, treo cao khỏi hậu thế, không nhiễm một hạt bụi kia mới là Nguyệt Thần chân chính. Nàng đi tới bên cạnh chính mình, chỉ là rơi vào phàm trần, thủy chung vẫn phải quay trở lại thế ngoại.

Đoạn cảm tình này, vẫn là phải chặt đứt. Có lẽ tình cảm giữa hai người bọn họ chỉ còn lại có đứa hài tử được dựng dục kia.

Chung Nhạc quay trở lại Tổ Đình. Đám người Âm Phần Huyên nhìn thấy Nguyệt Thần cũng không trở về theo, trong lòng cũng đều hiểu rõ, chặt đứt một đoạn tình cảm cũng không phải dễ dàng như vậy. Bất quá, cuối cùng Chung Nhạc cũng đã tĩnh tâm trở lại, khảo sát tình hình phát triển gần đây của Nhân Tộc, từ trong Nhân Tộc tuyển chọn ra con cháu siêu quần bạt tụy tiến vào Kiếm Môn.

Phương Kiếm Các đã trùng kiến một Kiếm Môn khác ở trong Tổ Đình. Hắn vẫn như cũ là Môn chủ của Kiếm Môn. Ngàn năm qua, đều là một mình hắn dốc hết sức chống đỡ Kiếm Môn Tổ Tinh phát triển.

Chung Nhạc thương thảo nghiên cứu với hắn, trọng định công pháp nhập môn của Kiếm Môn, cũng dung nhập bí quyết xác định Hỗn Độn Kỳ Điểm nghịch khai sáu luân trong đầu vào trong công pháp nhập môn của Kiếm Môn.
Advertisement / Quảng cáo


Bất quá, cần phải có thiên phú cực cao, tài trí cực cao mới có thể tính ra vị trí của Hỗn Độn Kỳ Điểm trong đầu. Chung Nhạc cũng đơn giản hóa một phen phương pháp thôi diễn quẻ Âm quẻ Dương của chính mình, đưa vào trong công pháp nhập môn. Nếu đệ tử có đầy đủ tài trí và ngộ tính tìm hiểu thấu triệt, sẽ có thể tìm được Hỗn Độn Kỳ Điểm trong đầu, từ đó oanh mở Hỗn Độn trong đầu, mở ra Bí cảnh Đạo Nhất, nghịch khai Lục Đạo Luân Hồi.

Nhân Tộc còn cần thời gian để phát triển lớn mạnh, bất luận là Nhân Tộc của Tinh Hồng Bảo hay là Nhân Tộc do Viêm Hoàng che chở, đều cần có thời gian mấy ngàn năm mới có thể khiến cho bọn họ trưởng thành, trở thành trụ cột vững vàng của thế hệ trẻ.

Mà tranh thủ thời gian mấy ngàn năm, cái này cũng không dễ dàng.

- Sao không vận chuyển Tổ Tinh tới nơi này?

Phương Kiếm Các nghi hoặc, hỏi Chung Nhạc:

- Trên Tổ Tinh cũng còn có Nhân Tộc!

- Có tới mấy chục, mấy trăm tòa Đế lăng ở trên đó, ta vận chuyển không nổi!

Chung Nhạc lắc đầu, nói:

- Hơn nữa, nếu hiện tại ta vận chuyển Tổ Tinh, tất nhiên cũng phải vận chuyển Thái Dương, kể cả các tinh tú khác cũng phải cùng nhau vận chuyển theo. Lúc đó sẽ gặp phải lực cản cực lớn. Thậm chí sẽ có Thần Vương Thái Cổ đích thân xuất thủ, không cho ta vận chuyển Tổ Tinh đi. Chuyện này liên lụy quá lớn, ta hiện tại vẫn chưa thể làm nổi. Chỉ khi nào tới lúc ta có thể chống lại Thần Vương Thái Cổ, ta mới có thể vận chuyển Tổ Tinh đến Tổ Đình. Lúc đó…

Ánh mắt của hắn chớp động, lạnh lẽo nói:

- Hẳn chính là ngày quyết chiến!

Hắn xử lý xong chuyện tình của Nhân Tộc, lại gọi Phong Hoài Ngọc tới, kiểm tra một phen, vô cùng hài lòng. Tư chất của Phong Hoài Ngọc còn cao hơn Hiên Viên rất nhiều, đã lịch luyện qua rất nhiều Cấm khu do hắn lưu lại, hiện tại đã sắp sửa tu thành Thần Minh rồi.

Phong Hoài Ngọc còn đã mở ra tất cả Cực cảnh của mỗi một cảnh giới, tốc độ tu luyện cũng vô cùng dọa người, so với Chung Nhạc năm xưa còn nhanh hơn rất nhiều.

- Hoài Ngọc, tu vi tiến cảnh của ngươi quá nhanh, nhưng kinh lịch lại quá ít. Ta cần đi Thiên Đình một chuyến. Chuyến đi này tất sẽ có rất nhiều khúc chiết. Ngươi hãy đi theo ta, ngươi cũng có thể lịch luyện một phen!

Chung Nhạc dẫn theo Phong Hoài Ngọc tới gặp Phong Hiếu Trung, nói:

- Vô Kỵ đã bị Đại não Thiên ý khống chế, tất sẽ tới giết Hoài Ngọc, chặt đứt nhân tính của ngươi. Ta dẫn Hoài Ngọc đi Thiên Đình lịch luyện một phen!

Trong lòng Phong Hiếu Trung chấn động, nhìn hắn một cái, nói:

- Nếu Hoài Ngọc có chút bất trắc gì, ngươi biết hậu quả rồi đó!
Advertisement / Quảng cáo


Chung Nhạc cười ha hả, nói:

- Cho nên đối với ta cũng là một trận lịch luyện! Sư huynh, cáo từ!

Vừa mới dứt lời, liền tế khởi Thiên Dực Cổ Thuyền, mang theo Phong Hoài Ngọc, gào thét bay đi.

- Sư tôn, chúng ta đi Thiên Đình có gặp phải nguy hiểm không? Có cần khiêm tốn một chút không?

- Đương nhiên là phải khiêm tốn! Trong Thiên Đình có một chỗ gọi là Võ Thần Đài. Sau khi tới nơi đó, ngươi hãy mở lôi đài trên Võ Thần Đài. Năm xưa, vi sư ở nơi đó đánh khắp thiên hạ không có địch thủ. Ngươi là đệ tử của ta, nếu không thể đánh bại anh hùng khắp thiên hạ, chính là đã ném mất mặt mũi của ta!

- Sư tôn, đây không phải là đi Thiên Đình đập bảng hiệu sao?

- Là giao lưu, không phải là đập bảng hiệu. Đập bảng hiệu, là chuyện chỉ có vi sư mới có thể làm!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.