Nhân Đạo Chí Tôn

Chương 495: Thần Ma trên Tổ Tinh (1)



Chung Nhạc nhất thời sững sờ, trong lòng âm thầm kêu khổ:

- Lời nói của cái tên Tân Hỏa này, không ngờ lại bị Bạch Trạch thị tưởng thật!

Thiếu nữ Bạch Trạch thị kia quan sát Chung Nhạc một lúc, nhãn tình khẽ sáng lên. Chỉ thấy Chung Nhạc mặc dù là Nhân Tộc, nhưng lại có một loại khí độ hiên ngang, phảng phất như đã trải qua vô số sóng to gió lớn, luyện tới mức giống như tảng đá giữa dòng suối, viên nhuận, kiên nghị, trầm ổn…

Bạch Thục Nguyệt chân thành khom người thi lễ, bộ dáng tự nhiên hào sảng. Lúc ngẩng đầu lên, ánh mắt nàng lại chuyển tới trên mặt Chung Nhạc, nói:

- Chung Sơn thị Chung Nhạc? Chẳng lẽ sư huynh chính là vị Chung Sơn thị đã chém giết Ma Thánh kia?

Chung Nhạc quan sát nàng thiếu nữ này, chỉ thấy Bạch Thục Nguyệt mặc một thân cung trang bạch sắc, khuôn mặt trái xoan, cặp mày như lá liễu, khí chất cực kỳ quý phái. Nàng có một loại khí chất mà những nữ nhân khác đều không có. Khâu Cấm Nhi ôn nhu, Xích Tuyết tinh nghịch, Thiên Ma Phi trí tuệ, Quân Tư Tà hào sảng, Thánh Nữ Phi nội liễm, mà nàng thì lại là bình tĩnh ung dung, thủy chung đều là bộ dáng đã định liệu từ trước.
Advertisement / Quảng cáo


Chung Nhạc khom người hoàn lễ:

- Chính là tại hạ! Thục Nguyệt sư tỷ, lúc trước chỉ là một câu nói đùa, sư tỷ không nên để trong lòng!

Bạch Thục Nguyệt cười nhạt nói:

- Ta biết rõ ngươi hẳn là chỉ nói đùa! Ta và ngươi không cùng chủng tộc, ngươi không biết ta là đẹp hay xấu, cũng không biết tuổi tác của ta là lớn hay nhỏ, làm sao có đạo lý còn chưa gặp mặt đã muốn cầu hôn chứ?

Chung Nhạc thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười nói:

- Sư tỷ rộng lượng!

Bạch Thục Nguyệt quay sang nói với đám người Bạch Trấn Hoang:

- Đã Chung sư huynh cũng không có ý này, vậy Tông chủ các ngươi vẫn là không nên cố gắng tác hợp chúng ta nữa!

Bạch Trấn Hoang vội vàng nói:

- Chung tiểu huynh đệ chính là Nhật Diệu Linh Thể, tồn tại mạnh nhất trong toàn bộ các Tiên Thiên Linh Thể! Ngươi gả cho hắn cũng không tính là chịu thiệt thòi, chỉ là…

Hắn thoáng chần chừ một chút, hạ giọng nói nhỏ:

- Chỉ là đầu óc hơi không bình thường một chút! Bất quá, đây là việc nhỏ, so với Phong Hiếu Trung, hắn đã tốt hơn rất nhiều, mấy ngày nay một mực không có phát bệnh, cũng không ảnh hưởng toàn cục!

Chung Nhạc trầm mặc không nói gì, trong lòng thầm nghĩ:

- Ta và Tân Hỏa tranh cãi ầm ĩ, bị bọn họ nghe thấy, đoán chừng bọn họ cho rằng ta đồng dạng với Phong Hiếu Trung, đều là đã tu luyện tới phát điên rồi!

Bạch Thục Nguyệt lắc đầu, nói:
Advertisement / Quảng cáo


- Cho dù Chung sư huynh có ý định đi chăng nữa, ta cũng không nguyện gả! Tông chủ không cần nói nữa!

Bạch Trấn Hoang vội vàng truyền âm cho nàng:

- Ngươi có chỗ không biết! Mặc dù Chung Sơn thị chỉ là Đan Nguyên Cảnh, nhưng thực lực lại cực kỳ đáng sợ. Một mình nghênh chiến hai vị Thiên sư Võ đạo và một vị Cự bá Thông Thần Cảnh. Chúng ta chính là tận mắt nhìn thấy, tuyệt đối không sai! Hắn đã đạt tới cảnh giới mà Bạch Trạch thị ta cho dù nằm mơ cũng muốn, không gì không biết, không gì không làm được. Nếu ngươi gả cho hắn, nói không chừng Bạch Trạch thị ta sẽ có thể đạt được loại truyền thừa này…

Bạch Thục Nguyệt truyền âm trả lời:

- Tông chủ, ngươi chỉ nghĩ tới chuyện đạt được truyền thừa của hắn, lại chưa từng nghĩ tới, nếu ta gả cho hắn, Bạch Trạch thị ta chính là kết thông gia với Nhân Tộc. Nhân Tộc hiện tại còn nhỏ yếu, nhưng cường giả trẻ tuổi xuất hiện lớp lớp, đã có xu thế tranh hùng thiên hạ, tương lai tất nhiên là chinh chiến không ít. Nếu ta gả qua Nhân Tộc, như vậy cũng sẽ cuốn Bạch Trạch thị ta vào trong hỗn chiến. Năng lực sinh sôi nảy nở của Bạch Trạch thị ta cực thấp, tất cả Bạch Trạch thị trong toàn bộ Bắc Hoang cộng lại cũng không tới mười vạn, có thể chịu nổi mấy trận đại chiến đây?

Bạch Trấn Hoang nhất thời tỉnh ngộ, không nghĩ tới chuyện cầu hôn nữa. Bạch Thục Nguyệt tiếp tục nói:

- Chúng ta có thể lôi kéo Chung Sơn thị, nhưng tuyệt không thích hợp kết thông gia. Hắn tới Bắc Hoang ta, chúng ta tận tâm khoản đãi, giao hảo với hắn, trở thành bằng hữu của Bạch Trạch thị ta là được rồi. Tương lai bất luận là Nhân Tộc quật khởi hay là suy sụp, Bạch Trạch thị ta đều có thể bình yên vô sự!

Bạch Trấn Hoang gật đầu, trong lòng thầm nghĩ:

- Thục Nguyệt quả thật nhìn xa trông rộng. Tương lai sau khi ta già rồi, có thể truyền chức vị Tông chủ lại cho nàng!

Bạch Thục Nguyệt nhìn về phía Chung Nhạc, nói:

- Chung sư huynh dự định rời đi sao? Theo như ta thấy, Chung sư huynh không cần nóng lòng nhất thời. Bạch Trạch thị ta vừa nhận được tin tức, cường giả của các tộc Tây Hoang do Trưởng lão Thủy Tử An Kiếm Môn mời tới đã sớm tới Đại Hoang. Quân Môn chủ dùng bốn lá Thần kỳ, bày bố Tứ Kỳ Môn Trận. Cường giả các tộc thôi động bốn lá đại kỳ, bày ra một tòa đại trận kéo dài liên miên ngàn dặm, ngăn cản đại quân Bắc thượng của Trọng Lê Thần Tộc. Ngao Phượng Lâu của Long Tộc thì mang theo Bàn Long Kiếm, cũng đã tới Kiếm Môn. Trọng Lê Thần Tộc ác chiến với Kiếm Môn các ngươi mấy ngày trời, hai bên đều có tử thương. Hạ Tông chủ thấy không chiếm được tiện nghi, hiện tại đã lui binh rồi!

Chung Nhạc thở phào nhẹ nhõm. Hắn vốn dĩ lo lắng Hạ Tông chủ tử chiến không chịu lùi. Nếu thật sự là như vậy, cho dù Kiếm Môn có giành được thắng lợi, cũng chỉ là thắng thảm, không chiếm được tiện nghi. Nhưng bây giờ hiển nhiên Hạ Tông chủ cũng lo lắng Trọng Lê Thần Tộc bị nguyên khí đại thương trong đại chiến với Nhân Tộc, bị các tộc Tây Hoang nhân cơ hội nhúng tay vào. Hắn cũng không phải là kẻ ngu ngốc, nếu đã không chiếm được tiện nghi, cũng chỉ có thể lui về phía sau, từ từ thay đổi sách lược.

- Thục Nguyệt nghe nói, Quân Môn chủ thu được bốn lá Thần kỳ vào tay, là do Chung sư huynh lập kế hoạch đoạt được từ chỗ của Trọng Lê Thần Tộc. Ta còn từng nghe nói, Ngao Phượng Lâu và Bàn Long Kiếm cũng là do Chung sư huynh mời tới từ Đông Hải!

Bạch Thục Nguyệt liếc nhìn hắn một cái, mỉm cười nói:

- Mặc dù Chung sư huynh không ở trong Kiếm Môn, nhưng lần này có thể khiến cho Trọng Lê Thần Tộc lui binh, công lao của ngươi chính là cực lớn!
Advertisement / Quảng cáo


Chung Nhạc lắc đầu, nói:

- Người khác liều mạng ở tiền tuyến, ta chỉ là một tên chạy chân mà thôi, không dám kể công!

Bạch Thục Nguyệt sóng vai cùng với hắn tiến về phía trước, giới thiệu cho hắn những cảnh sắc của Băng Thành, thanh âm êm dịu, nói:

- Nội tình của Nhân Tộc đã dần dần tích lũy! Trước đây vốn dĩ chỉ có một thanh Thần kiếm, một tôn Thần Linh, quả thật rất đơn bạc! Nhưng từ sau khi Chung sư huynh xuất hiện, Nhân Tộc hiện tại đã có bảy kiện Thần binh. Ngoại trừ Thần kiếm Kiếm Môn, những kiện Thần binh khác đều có liên quan với ngươi. Nếu lại cộng thêm Thần Dực Đao, vậy thì có tám kiện. Trong đó, bốn lá Thần kỳ lại là một bộ Thần binh, có thể tổ hợp thành trận, so với Thánh khí chỉ thua kém một chút mà thôi, có thể dùng để trấn tộc. Tới hiện tại, Nhân Tộc cũng đã có thể có thể xưng là Đại tộc rồi. Đại Hoang mặc dù có một chữ Đại, nhưng thật ra chỉ là một cái bồn địa, diện tích so với các Hoang khác thì nhỏ hơn rất nhiều. Ta xem tương lai Nhân Tộc các ngươi tất nhiên sẽ mở rộng ra ngoài!

Trong lòng Chung Nhạc nghiêm nghị. Nữ tử này thật sự rất thông tuệ, thân ở Bắc Hoang nhưng đối với chuyện thiên hạ đều biết rõ ràng như vậy, thậm chí còn nhìn ra được xu thế sắp sửa mở rộng của Nhân Tộc. Thật ra, ngay từ khi Phương Kiếm Các đón đám người Thiểu Điển thị từ Tây Hoang trở về, cũng đã kéo ra màn dạo đầu cho tiến trình Nhân Tộc mở rộng ra ngoài rồi.

Trong Thức hải Chung Nhạc, Tân Hỏa đang ngồi ở một góc giận dỗi, đột nhiên lên tiếng, nói:

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.