Nhân Đạo Chí Tôn

Chương 728: Vấn Dịch (2)



Tân Hỏa bóp cổ tay thở dài, đột nhiên tròng mắt chuyển động, cười hắc hắc nói:

- Chúng ta chỉ mới đi gặp Hạo Dịch Đế, hắn cấp cho ngươi chỗ tốt ít, chi bằng lại đi gặp những Thiên Đế Phục Hy thị khác a? Ngoại trừ Hạo Dịch Đế, còn có Phục Hy Đế, Dịch Di Đế, Sư Dịch Đế, Thái Hạo Đế… Cuối cùng vẫn luôn có thể gặp được một tên hào phóng!

Chung Nhạc lắc đầu, mỉm cười nói:

- Không cần! Tân Hỏa, Hạo Dịch Phục Hy đã giúp ta giải thích nghi hoặc, không cần lại đi những Đế lăng khác, quấy nhiễu linh hồn những tổ tiên khác nữa!

Tân Hỏa nghi hoặc hỏi:
Advertisement / Quảng cáo


- Hắn giải thích cho ngươi lúc nào? Chính là chữ Dịch kia sao? Cho ta chút thời gian, ta có thể viết ra ít nhất một ngàn chữ Dịch cho ngươi!

Chung Nhạc lắc lắc đầu, nhìn về phía Thức hải. Chỉ thấy ở nơi đó, chữ Dịch kim quang xán lạn kia đang phiêu phù giữa không trung, như kim nhật treo cao, như minh nguyệt thánh khiết. Nhật làm đầu, Nguyệt như đuôi rắn vờn quanh, gắn liền lại với nhau, chính là một tôn Phục Hy.

Hạo Dịch Đế viết ra không phải là một chữ Dịch, mà là viết ra một tôn Phục Hy. Tôn Phục Hy này có vô tận ảo diệu để cho hắn nghiên cứu tìm hiểu. Mà miệng tôn Phục Hy này lại tụng niệm đạo âm, dẫn người nhập cảnh, khiến cho người tỉnh ngộ, dẫn dắt đối với hắn lại càng lớn. Đạo âm có tác dụng mở ra trí tuệ của hắn, khiến cho tai mắt hắn minh mẫn, so với trước đây càng minh mẫn hơn, lực lĩnh ngộ càng cao hơn. Bởi vậy, bắt đầu tìm hiểu chính là giống như có Thần giúp.

Tân Hỏa tuy biết được nhiều công pháp, mặc dù từ Thời đại Thiên Hoàng đã bắt đầu tồn tại cho tới bây giờ, mặc dù gánh vác trọng trách truyền thừa, cơ hồ không gì không biết. Nhưng những gì hắn biết lại chỉ là những đạo lý chết, những công pháp chết, đối với giải thích nghi hoặc, hắn cũng không có bao nhiêu kiến giải cao thâm. Hắn là sinh mệnh kỳ dị do Toại Hoàng sáng tạo ra, phụ trách truyền đạo thụ nghiệp, mà giải thích nghi hoặc thì hắn lại lực bất tòng tâm. Còn chữ Dịch này của Hạo Dịch Đế, lại có thể giải thích nghi hoặc cho Chung Nhạc, giúp hắn cởi bỏ khốn hoặc.

- Dịch, Phục Hy! Thật sự mênh mông như biển!

Chung Nhạc tinh tế quan sát, giống như đang quan sát một tôn Phục Hy Thiên Đế vậy, từ trong đó lĩnh ngộ ra các loại biến hóa, lĩnh ngộ ra cấu tạo linh hồn của Phục Hy thị, sự ảo diệu của Nguyên thần, lĩnh ngộ ra văn lộ Đồ đằng trời sinh trong thân thể Phục Hy thị, thần thông trời sinh.

Lần này hắn tìm hiểu, chỉ thấy Nguyên đan của Xà Văn Cử nhanh chóng tiêu hao, huyết mạch Hoa Tư thị bị điên cuồng đề luyện ra, khiến cho trong cơ thể hắn thức tỉnh càng nhiều huyết mạch Phục Hy, tốc độ hoàn toàn viễn siêu trước đây. Khỏa Nguyên đan Yêu Thần này cũng nhanh chóng co rút lại. Chữ Dịch do Hạo Dịch Đế truyền thừa cũng không phải tầm thường. Chung Nhạc lĩnh ngộ ra thiên phú thần thông của Phục Hy thị từ trong chữ Dịch, dẫn động huyết mạch đề thăng. Mà Nguyên đan của Xà Văn Cử lại cung cấp cho hắn năng lượng cần thiết, giúp hắn thức tỉnh càng nhiều huyết mạch.

Hắn lần này ngồi cơ hồ không biết ngày đêm, không biết thời gian lưu động, vô cùng chuyên chú tập trung vào nghiên cứu và tham ngộ. Hắn nghiên cứu càng nhiều, lại càng phát giác chữ Dịch này bác đại tinh thâm. Nghiên cứu thời gian càng lâu, lĩnh ngộ cũng sẽ càng nhiều, càng phát giác Đạo mênh mông vô bờ.

Nếu hắn cầu Hạo Dịch Đế một luồng Phục Hy Chi Linh, chỗ tốt nhận được dĩ nhiên là cực lớn, có thể khiến cho hắn trực tiếp đột phá, tu thành Chân Linh, tu vi thực lực khẳng định cũng sẽ tăng vọt. Nhưng nếu là như vậy, hắn sẽ không có khả năng lĩnh ngộ ra nhiều đạo lý như vậy, tìm hiểu ra thiên phú thần thông của Phục Hy thị, dẫn phát huyết mạch đề thăng. Vấn Dịch, chỗ tốt mặc dù nhìn như không lớn, nhưng thật ra chỗ tốt lại là kinh người.

Hơn nữa, quan trọng nhất chính là, Chung Nhạc từ trong chữ Dịch này nghiên cứu ra sự ảo diệu của Nguyên thần cùng nhục thể, sự ảo diệu của huyết mạch Phục Hy thị, đối với con đường luyện hồn thành Linh của hắn có sự trợ giúp thật lớn. Sự lĩnh ngộ của hắn đối với Phục Hy Chi Linh càng lúc càng nhiều, tỷ lệ luyện hồn phách của bản thân thành Chân Linh Phục Hy cũng sẽ càng cao hơn. Giúp người con cá không bằng chỉ người cách bắt cá. Hạo Dịch Đế truyền thụ cho hắn chính là cách giăng lưới bắt cá.

Qua một lúc lâu sau, Chung Nhạc cảm thấy sự tìm hiểu của chính mình đối với chữ Dịch đã đạt tới cực hạn. Mặc dù trong chữ Dịch vẫn còn ẩn chứa tri thức đạo lý khổng lồ hỗn tạp, nhưng trí tuệ của hắn có hạn, đã đạt tới bình cảnh, lúc này mới đứng dậy.

- Không biết tấm gương lân phiến có thể chiếu rọi ra càng nhiều ảo diệu hay không?
Advertisement / Quảng cáo


Trong lòng hắn khẽ động, vội vàng xoay người, đi về phía tấm gương lân phiến. Mặt gương lân phiến vẫn như cũ cực kỳ trơn bóng, chiếu rọi hết thảy mọi thứ. Bóng dáng của Chung Nhạc xuất hiện trong mặt gương, thậm chí ngay cả Thức hải của hắn cũng bị chiếu rọi ra. Chữ Dịch trong Thức hải cũng xuất hiện trong mặt gương, không ngừng biến hóa.

Chung Nhạc cẩn thận nhìn kỹ, không khỏi chấn chỉnh tinh thần. Tấm gương này quả nhiên đã chiếu rọi ra rất nhiều đạo lý mà hắn không thể tìm hiểu. Bất quá, mặc dù tấm gương có thể chiếu rọi hết thảy, nhưng không ngờ các loại hoa văn hình thành nên chữ Dịch vẫn đang không ngừng biến hóa, không ngừng phân giải. Tấm gương này càng chiếu rọi, lại càng lúc càng mơ hồ. Hiển nhiên tấm gương này cũng không thể chiếu rọi ra hết thảy những huyền cơ ảo diệu của chữ Dịch này.

- Tác dụng của tấm lân phiến này quả thật có hạn! Bất quá, cũng đã rất không tầm thường rồi!

Chung Nhạc không khỏi tán thán. Hắn không cầu chính mình có thể thoáng cái tìm hiểu ra hết thảy huyền bí của chữ Dịch. Hắn ngồi trước tấm gương, mượn tấm gương tinh tế lĩnh ngộ, lại tìm hiểu ra không biết bao nhiêu huyền cơ, đối với luyện hồn phách thành Chân Linh nắm chắc cũng càng lớn hơn.

Theo hắn nghiên cứu càng lúc càng sâu, hắn cũng càng lúc càng cảm giác cật lực. Mặc dù có tấm gương tương trợ, nhưng hắn cũng không thể tiếp tục nghiên cứu nữa.

- Tu vi cảnh giới của ta không đủ, đã đạt tới giới hạn nhận thức!

Trong lòng Chung Nhạc khẽ động. Mặc dù tấm gương có thể chiếu rọi ra càng nhiều huyền cơ ảo diệu, nhưng hắn có cảnh giới hạn chế, giới hạn nhận thức đã trở thành trở ngại ngăn cản hắn tiếp tục tìm hiểu.

- Hiện tại, rốt cuộc đã có thể tu thành Chân Linh Phục Hy rồi a?

Chung Nhạc quát khẽ một tiếng, Thần Nhãn thứ ba mở ra, tả hữu song mâu mở ra, hóa thành một vầng mặt trời, một vầng minh nguyệt. Ba đạo Thần quang chiếu rọi tấm gương, chiết xạ Nguyên thần. Nguyên đan của hắn hiện ra, tinh khí như biển rộng nộ trào, oanh kích về phía Nguyên thần của hắn.

Mà sau lưng hắn, Long Nhạc và Ba Tuần nhất tề quát lớn một tiếng, sau lưng hiện ra Chân Linh Tinh Thiềm và Chân Linh Kim Ô. Tinh khí, pháp lực, Nguyên đan, tinh thần lực không ngừng phun trào ra, các loại văn lộ Đồ đằng đan xen giao thoa, phóng vọt về phía hắn.

Cùng lúc đó, từng cây từng cây Thần dược bốn phía nhất tề chập chờn, dược hương nồng nặc tới cực điểm, dược lực giống như thủy triều vọt tới. Đám Thần dược liều mạng rót dược lực vào trong Nguyên thần của hắn, giúp hắn ngưng thực Chân Linh.

Nguyên thần của hắn càng lúc càng rõ ràng, càng lúc càng chân thật. Luyện giả thành chân, rất nhanh đã tu luyện tới trình độ đỉnh phong lần trước, đã tới thời kỳ quan trọng nhất của luyện hồn thành Linh.
Advertisement / Quảng cáo


Vô số lĩnh ngộ từ trong đầu Chung Nhạc tuôn ra, ngưng kết thành Đồ đằng Tiên thiên, hóa thành từng đạo từng đạo văn lộ Đồ đằng, lạc ấn lên trên hồn phách của chính mình.

Đó là văn lộ Đồ đằng trời sinh của Phục Hy thị, là thiên phú chủng tộc. Hắn bởi vì huyết mạch hạn chế, mặc dù lĩnh ngộ được những thiên phú thần thông chủng tộc này, nhưng lại không cách nào thi triển ra. Nhưng hắn đã ghi nhớ lại những văn lộ Đồ đằng này, tham ngộ ra, hiện tại lạc ấn lên trên hồn phách.

- Có thể luyện hồn thành Linh hay không, cũng ngay một lần này!

Hắn đột nhiên vươn ra một ngón tay, điểm lên trên ngực. Thần huyết Phục Hy tinh luyện ra trong trái tim nhất thời giống như du long bò ra, phóng vọt vào trong cơ thể Nguyên thần, giao hòa với đám Đồ đằng Tiên thiên kia, hội tụ thành một thể, lạc ấn lên hồn phách, triệt để tương dung với hồn phách.
Advertisement / Quảng cáo

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.