Nhân Ngư Tiểu Nam

Chương 44



Đám người Lâm Lãng chạy xuống.

“Tiểu Nam, em còn sống?”

Tiểu Nam phất phất cái đuôi.

“Hai đại ca ca lạ mặt bắt em đi theo bọn họ, Tiểu Nam không chịu, bọn họ liền nhét em vào trong gói to rồi ném xuống biển, bà bà vừa lúc đang ở gần đó, liền giải thoát cho em, Tiểu Nam muốn lên bờ, nhưng bà bà không cho.”

Thủy Hàn ngồi xổm xuống lay Hải Thiên Lam.

“Tổng giám đốc, ngài có sao không?”

Đứng bên cạnh, Lưu Ba hỏi:

“Có phải lúc nhảy xuống Huyền Nhai bị va phải đầu rồi không?”

Nhân ngư bà bà lạnh lùng nói.

“Là ta đem hắn đánh ngất, ai bảo hắn ôm Tiểu Nam không chịu buông tay.”

Thủy Hàn cùng Lưu Ba hợp lực lật người Hải Thiên Lam lại, giúp anh ộc hết nước trong bụng ra, trải qua vài lần ấn bụng, Hải Thiên Lam rốt cục cũng tỉnh, vừa mở mắt ra câu nói đầu tiên chính là:
Advertisement / Quảng cáo


“Tiểu Nam đâu? Tôi đã nhìn thấy em ấy.”

Tiểu Nam ở phía sau anh kêu một tiếng:

“Đại ca ca.”

Hải Thiên Lam đứng lên, xoay người qua ôm lấy Tiểu Nam, cảm giác được hơi ấm của Tiểu Nam tản ra trong lòng, nước mắt liền chảy xuống.

“Đúng là người lục địa yếu ớt.”

Hải Thiên Lam ngẩng đầu bắt gặp nhân ngư bà bà.

“Là ngài đã cứu Tiểu Nam sao? Cám ơn ngài, cám ơn!”

“Ta chỉ cứu trợ tộc nhân của mình thôi, vốn ba ngày trước chúng ta đã cần phải trở về rồi, thế nhưng Tiểu Nam không chịu đi, thằng bé nói cứ như vậy rời khỏi, ngươi sẽ lo lắng, ta cùng Tiểu Nam đánh cược các ngươi kiên trì không được ba ngày, ta vốn muốn cho Tiểu Nam thấy người lục địa bạc tình quả nghĩa ra sao, không nghĩ tới ngươi thế nhưng vì đi theo Tiểu Nam mà sẵn sàng nhảy xuống vực, bất quá ngươi cũng chẳng hay ho gì, dù ta nhìn thấy ngươi rất quan tâm tới Tiểu Nam, thế nhưng ngươi lại có thể buông tha cho sinh mệnh chỉ vì một thứ không thể thành hiện thực, đúng là loại hành động khiến người ta khinh thường.”

“Tôi yêu Tiểu Nam, không có em ấy, sự sinh tồn của tôi cũng sẽ không còn ý nghĩa.”

“Ngươi giữ lại những lời này mà nói với cha mẹ của Tiểu Nam cùng các trưởng lão đi, nói với bà già như ta thì ích gì. Ngươi cũng thấy đấy, Tiểu Nam ở lại đây rất nguy hiểm, ta phải dẫn thằng bé quay về hải dương.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.