Nhập Hí

Chương 17



“Alo, xin chào, tôi bây giờ đang ở thư viện.”Trần Mộc Ngôn che miệng nhỏ giọng nói.

“Là tôi,Sở Cận, tôi đang ở ngoài cổng trường.”

“Sở tiên sinh? Anh ở ngoài trường tôi làm cái gì?” Trần Mộc Ngôn có chút không giải thích được, “Còn có, anh từ nơi nào biết được số điện thoại của tôi?”

“Tôi ngoài cổng trường là vì muốn gặp cậu, đến gặp để cảm kích cậu đã đưa tôi đến bệnh viện, số di động của cậu cũng là từ trong bệnh viện đưa tới,hay là ở trong lòng cậu tôi là một tên cuồng bám đuôi?”Sở Cận thanh âm có chút uất ức,điều này làm cho Trần Mộc Ngôn hơi áy náy.

Bất quá nhớ tới lời nhắc nhở của Trần Chi Mặc,hơn nữa Sở Cận lại là người trong giới giải trí,hắn hẳn là rất biết cách làm như thế nào tranh thủ đồng tình của người khác .

“Thật xin lỗi tôi hiểu lầm anh, bất quá sau khi tôi hết tiết có thể còn phải thảo luận nhóm.” Trần Mộc Ngôn nói dối.

Trong điện thoại quả nhiên truyền đến tiếng cười lớn của Sở Cận.

“Được rồi,tôi coi như là hoàn toàn biết được cậu có bao nhiêu chán ghét tôi, tôi mới vừa hỏi bạn học cùng khoa với cậu,chiều hôm nay cậu không có tiết,hơn nữa mới vừa rồi cậu còn nói là đang ở trong thư viện,sao lại biến thành hết tiết thảo luận đây?”

Trần Mộc Ngôn thật muốn tát mình hai cái, ngay cả kỹ thuật bịa chuyện cũng không có!

“Sao rồi,nếu như cậu vẫn muốn đáp lời là NO, thì tôi liền đi.”

“Được rồi, Sở tiên sinh chờ một chút, tôi ra ngay.”Trần Mộc Ngôn thở ra một hơi, nghĩ thầm mình dù sao cũng là con trai,Sở Cận có bản lãnh gì có thể bắt cậu làm chuyện mình không muốn chứ?

Advertisement / Quảng cáo


Từ bãi đậu xe lái chiếc Honda,tìm được chiếc Mercedes-Benz của Sở Cận ngay cổng trường. Người này mới vừa đụng hư một chiếc, bây giờ đổi một chiếc mới.

“Sở tiên sinh.” Trần Mộc Ngôn hô Sở Cận đang dựa cửa xe hút thuốc lá .

“A, tôi làm sao lại quên mất cậu có xe, sớm biết như vậy tôi không lái xe tới.”Sở Cận ánh mắt luôn luôn toát ra một cái gì đó làm người ta hứng thú, có thể làm điên đảo nhiều mỹ nam tử,Trần Mộc Ngôn tim cũng hơi ngừng đập.

“Sở tiên sinh thật ra thì ngày đó tôi chẳng qua là tiện tay mà thôi ,ngài không cần đặc biệt chạy tới cảm tạ .”

“Mời ăn một bữa cơm được chứ.”

“Nhưng là tôi phải về nhà ăn cơm.”

Vậy thì gọi điện thoại nói cho Trần Chi Mặc cậu không trở về nhà.” Sở Cận nói chuyện gọn gàng dứt khoát, Trần Mộc Ngôn biết đối phương cũng là người thích định đoạt người khác

Vừa lúc đó, Trần Chi Mặc điện thoại tới.

“Alo,Mặc ca,em mới vừa ra cổng trường.”

“Tiểu Ngôn, tối nay em có thể phải ăn cơm một mình, tối nay anh phải ghi hình một tiết mục giải trí.”

“Oh,Được.”

“Anh sẽ sớm về nhà .” Điện thoại quả nhiên là Trần Chi Mặc, khiến người cảm thấy ôn nhu có thể nhấn chìm trong nước,mặc dù loại thí dụ này thật sự quá buồn nôn.

Cúp điện thoại, Trần Mộc Ngôn nhìn thấy Sở Cận khóe môi nhếch lên mỉm cười đã sớm ngờ tới.

“Anh biết anh tôi hôm nay sẽ bận?”

“Đúng vậy, tôi biết. Nếu hắn không trở về nhà,cậu cũng không có lý do gì cự tuyệt tôi,đi thôi.” Sở Cận hất đầu.

Trần Mộc Ngôn không thể làm gì khác hơn là lái xe đi theo phía sau hắn.

Sở Cận dẫn cậu tới một nhà hàng Nhật Bản cao cấp ,ngay cả gian phòng cũng chuẩn bị xong.

Gian phòng kiểu đình viện ngoài cửa sổ là một mảnh u tĩnh, nước chảy róc rách dưới bệ cửa.

Hoàn hảo lúc ăn cơm không cần ngồi quỳ,nếu không cặp chân Trần Mộc Ngôn sợ rằng gãy ngay cả đứng cũng không nổi.

“Muốn ăn cái gì?”

Có lẽ là bởi vì trong lòng đối với Sở Cận nửa bắt buộc đem cậu đến đây mà bất mãn,Trần Mộc Ngôn chẳng qua là đem thực đơn đặt ở trước mặt, “Sở tiên sinh cứ tùy tiện,tôi không thích ăn sống.”

Cậu tưởng rằng Sở Cận lúc đó sẽ cảm thấy mất hứng nhưng sai hoàn toàn.

“Đó là bởi vì cậu chưa nếm qua thức ăn sống được làm hoàn mỹ,phải biết rằng nguyên liệu nấu ăn mới ,kỹ thuật xắt rau thậm chí nước chấm cũng phải chú trọng.”Sở Cận khẽ mỉm cười, hướng về phía thiếu nữ mặc kimono đang ngồi quỳ bên cạnh,trên bàn toàn bộ đều là đồ sống.

Trần Mộc Ngôn trong lòng nói thầm, nếu là mời khách cám ơn ta, làm sao lại không bận tâm khẩu vị của ta?

“Nếu là ăn chín,Mộc Ngôn cậu thích ăn cái gì?”

Trần Mộc Ngôn bĩu môi, nghĩ thầm ta và ngươi không quen, ngươi làm gì trực tiếp gọi tên ta?Rốt cuộc vì ép buộc,Trần Mộc Ngôn trả lời: “Lẩu.”

“Ừm,lẩu muốn ăn ngon kỳ thật cũng không dễ dàng, giống như là súp được ủ trong thời gian dài,bộ vị của thịt cũng rất trọng yếu. . . . . .”

“Oh, ăn lẩu mà cũng chú trọng như vậy à,” Trần Mộc Ngôn vẻ mặt cố ý bực bội, “Ăn Lẩu không phải chủ yếu là bầu không khí sao?Cùng mấy bạn tốt ở chung một chỗ, uống bia, mở miệng dùng bữa,mưu cầu sảng khoái.”

Sở Cận nghiêng đầu cười lên, “Cậu có phải hay không bất mãn tôi không để ý ý nguyện của cậu mà kéo cậu ra dùng cơm?”

“Phải” Trần Mộc Ngôn nói không chút do dự trả lời.

“Cậu không muốn cùng tôi ăn cơm chẳng lẽ bởi vì tôi có rất nhiều hình tượng xấu?Thí dụ như ngủ với nam minh tinh ?”

Trần Mộc Ngôn dừng lại hai giây, “Không chỉ là như vậy.”

Advertisement / Quảng cáo


“Được rồi, bất kể tôi ở trong lòng của cậu hình tượng có xấu đến cỡ nào ,nhưng có bao nhiêu cái là Trần Chi Mặc dạy cậu?”

“Mặc ca nói với tôi chẳng lẽ không đúng sự thật?”

“Tôi không muốn khích bác tình huynh đệ giữa các cậu,tôi chỉ là muốn nói cho cậu biết, cách chúng ta hiểu một người cũng không phải là chỉ có nghe nói mà thôi. Cậu đã hai mươi tuổi rồi, có độc lập tự chủ tư duy năng lực, cậu có thể thông qua tiếp xúc cùng tôi để phán đoán tôi rốt cuộc là người như thế nào , mà không chỉ là bằng vào ‘ nghe nói ’.”

Lúc này, sashimi cá ngừ cùng mực ống xắt miếng đã được bưng lên,mặc dù là đồ sống,nhưng là mỗi một lát cũng cắt dầy mỏng đều đều,miếng mực ống thoạt nhìn trong suốt long lanh.

“Cậu vẫn cảm thấy đồ sống rất buồn nôn sao, lần này không ngại cứ nếm thử, chỉ có hưởng qua cậu mới có thể đối với mình nói ‘ ta là thật ghét đồ sống’.” Sở Cận kẹp lên một miếng,chấm một chút tương cùng mù tạc nhét vào trong miệng.

Trần Mộc Ngôn nuốt một chút nước miếng,lúc cậu không thể không cùng bạn học đi ra ngoài ăn cá sống.Cái loại cảm giác thịt cá dính ngay giữa hàm răng còn có mùi biển làm cậu tại chỗ liền ói ra.

Cậu kẹp lên một miếng,chấm một chút tương trước,sau đó bỏ vào trong miệng nhai .Cùng cảm giác lần trước đồng, thịt cá đàn hồi cùng hương vị mù-tạc kết hợp chung một chỗ, còn có chút cảm giác thơm ngon,điều này làm cho cậu không khỏi kinh ngạc.

Đây mới thật là miếng cá sống?

“Như thế nào? Mùi vị được chứ?”

“Ừ.” Trần Mộc Ngôn gật đầu.

Mấy phút đồng hồ sau, hokkigai(sò đỏ) cùng sushi tổng hợp cũng được bưng lên.

Lúc cắn xuống sushi, cua trong miệng như tan ra,cái loại cảm giác này thật rất tuyệt.

“Bây giờ còn trách cứ tôi ép buộc cậu tới ăn không?”

“Sẽ không, quả thật ăn rất ngon.” Trần Mộc Ngôn cười lên, lúc này mới phát hiện Sở Cận nhìn chằm chằm vào mình.

“Cậu thật không làm minh tinh?”

“Sở tiên sinh muốn tôi thực hiện quy tắc ngầm à?” Trần Mộc Ngôn cảm thấy buồn cười, Sở Cận sao vẫn không buông bỏ ?

“Lần đầu tiên nhìn thấy cậu,quả thật có nghĩ tới.” Sở Cận thẳng thắn làm Trần Mộc Ngôn hơi sững sờ,cậu cho là đối phương sẽ dùng lời nói khéo để tránh cái vấn đề này.

“Vậy tôi nên rời xa giới giải trí thì tương đối an toàn.”

“Nhưng là hiện tại không muốn.” Sở Cận như cũ nhìn cậu,ánh mắt rất bình tĩnh, “Nếu như cậu nguyện ý bước vào lĩnh vực này,tôi sẽ không buộc cậu phải thực hiện quy tắc ngầm,cũng sẽ khiến bất luận kẻ nào cũng không có cơ hội đối với cậu làm những chuyện này.”

“Sở tiên sinh nhất định thường xuyên hướng những thứ kia anh người mới đồng ý sao?”

“Đúng vậy, tôi hứa với bọn họ sẽ cho họ nổi tiếng, sau đó họ liền nổi tiếng. Lời hứa của ta ta làm được.”

Trần Mộc Ngôn cúi đầu, cười cười: “Nhưng là tôi muốn làm bác sĩ.”

Sở Cận khiêu mi cười một tiếng, đem ly trà hướng về phía cậu,”Tốt lắm, kính bác sĩ Trần tương lai.”

Không biết tại sao,sau bữa cơm này,Trần Mộc Ngôn cảm thấy Sở Cận này thật ra thì rất đơn giản. Hắn có lẽ sẽ không từ thủ đoạn nào để đạt được,những thủ đoạn này có lẽ làm Trần Chi Mặc đề cập tới lão hồ ly , nhưng mục đích của hắn là không che dấu .

“Lần sau hẹn cậu đi ăn,hi vọng cậu không nên dùng bản lĩnh kém như vậy để lấy cớ cự tuyệt.”Khi bọn hắn lên xe của mình ngồi, Sở Cận từ cửa sổ xe nhô đầu ra nói.

“Tốt, bất quá anh có thể bảo đảm chẳng qua chỉ là ăn cơm sao?”

“Tôi bảo đảm,chỉ là ăn cơm .” Sở Cận làm cái thủ thế tạm biệt,xe của hắn nhanh chóng rời bãi đậu xe.

Trần Mộc Ngôn về đến nhà, trước cửa không có giày Trần Chi Mặc,xem ra hắn vẫn chưa về.

Nhìn một bàn thức ăn vẫn không nhúc nhích qua, Trần Mộc Ngôn bỗng nhiên nghĩ nếu căn tin thức ăn không ngon,tại sao mình không thể đem thức ăn trong nhà theo?Hơn nữa lò vi ba trong căn tin có thể miễn phí sử dụng .

Sau đó hắn lại nghĩ tới Đinh San San,điều kiện kinh tế của cô không phải là rất tốt, mỗi lần ăn cũng không có thấy cô ăn ngon,mình có thể thử đem một phần cho cô ấy, chắc cô ấy không cự tuyệt.

Nghĩ đến đây,Trần Mộc Ngôn tìm hai hộp cơm, đem thức ăn để vào tủ lạnh.

Trở lại gian phòng chơi máy tính một chút,sau đó nằm ở trên giường xem sách một tiếng rồi đi ngủ.

Advertisement / Quảng cáo


Bữa sáng ngày thứ hai,Trần Chi Mặc đã ngồi ở chỗ đó .

“Mặc ca?Anh tối hôm qua trở lại lúc nào vậy?”

“Hơn một giờ, phá giấc ngủ em?”Trần Chi Mặc có chút đau lòng hỏi.

“Không có,em hôm qua trở về muộn,anh sao không ngủ thêm chút nữa.”

“Ăn xong điểm tâm anh sẽ ngủ.”Trần Chi Mặc nhìn về phía cậu, “Anh nhìn thấy hộp cơm trong tủ lạnh,em tối hôm qua chưa ăn cơm sao?”

“Không phải ,tối hôm qua Mặc ca không có về,em một mình ăn cơm không có ý nghĩa nên cùng bằng hữu ăn.Căn tin trường học không thích hợp khẩu vị em lắm,cho nên đem thức ăn dì Lý làm hôm qua để trưa hôm nay cùng bạn em ăn.” Sở Cận coi như là bằng hữu, Đinh San San là bạn học,những chuyện này cũng không sai.

Trần Chi Mặc gật đầu, “Nếu căn tin không hợp khẩu vị,sau này bảo dì Lý làm nhiều một chút,em có thể mang theo ăn trưa.”

“Vẫn là Mặc ca nghĩ chu đáo!”

“Đúng rồi, tuần này phim anh quay năm ngoái sẽ được công chiếu,ở thành phố Show Center tổ chức lễ, em đi không?”

“Hay quá!Còn có minh tinh nào nữa vậy?”

“Sao, có anh còn chưa đủ sao?” Trần Chi Mặc hướng đầu cậu nhìn,ánh mắt lưu chuyển hô hấp trong nháy mắt đọng lại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.