Nịch Sủng: Chí Tôn Cuồng Phi

Chương 23: Hí khai duy mạc



Editor: Luna Huang

Ôn Nhu đứng ở hành lang phòng trong nhìn hành lang tuyết đọng lộ ra tình cảm ấm áp mà thoáng hóa thành tuyết thủy, tại mái nhà cong mái nhà cong phong đăng chiếu rọi, minh sáng loáng.

" Vương phi, đêm xuống thời tiết này dị thường lạnh, Vương phi hay là nhanh một chút trở về phòng, nô tỳ đã đem bữa tối chuẩn bị xong." Duẫn nhi từ tròng phòng đi ra, gương mặt thân thiết, tiện thể vươn tay đưa lò sưởi cho Ôn Nhu, "Vương phi người trước đang cầm lò sưởi, xua hàn."

" Duẫn nhi, sự tình đều làm xong?" Ôn Nhu tiếp nhận lò sưởi Duẫn nhi đưa tới, ngẩng đầu nhìn trời cao đen kịt như mực, không có muốn vào thời khắc này tiến vào phòng.

" Vương phi yên tâm, sự tình nô tỳ đều đã làm xong." Duẫn nhi kính cẩn đáp lời.

Advertisement / Quảng cáo


" Ừ." Ôn Nhu trầm mặc sau một lát khẽ lên tiếng, sau đó mới nói: "Trở về phòng đi."

Hết thảy đều an bài tốt, chỉ chờ con mồi nhảy vào bẩy rập.

Dùng bữa tối xong, Ôn Nhu lại ngồi trước bàn đọc sách, Duẫn nhi lập tức tay mắt lanh lẹ đem hai đến nến đang có hai ngọn nến đang cháy đến hai bên bàn, sau đó bắt đầu đứng ở bên cạnh Ôn Nhu thay mài mực, tuy rằng Duẫn nhi đều đã dựa theo phân phó của Vương phi đem sự tình an bài xong, nhưng mắt phải là của nàng luôn luôn giật giật, thẳng cho nàng một loại dự cảm bất thường.

" Duẫn nhi không cần khẩn trương như vậy," Đường nhìn của Ôn Nhu rơi xuống người của Duẫn nhi không yên lòng mà mà mực hất tới trên mặt bàn một giọt mực nước, mạn bất kinh tâm nói, "Ai thua ai thắng còn không biết, không phải sao?"

Lúc này Duẫn nhi mới chú ý tới mình đang thất thần, vội vã đáp: Nô tỳ thất thần, Vương phi thứ tội, nô tỳ chỉ là lo lắng..."

" Không cần phải lo lắng," Lời của Duẫn nhi còn chưa nói hết, Ôn Nhu liền cắt đứt, "Đem ngọn đèn dầu đốt mang lên gần một chút, trong sách những chữ này nhìn không rõ."

"Vâng."

Thời điểm Duẫn nhi đem cốc nhỏ đến trước mặt Ôn Nhu, âm thanh của thị nữ bẩm báo từ bên ngoài rèn truyền vào: "Vương phi, tam tiểu thư đến đây."

Quả nhiên ngoài ngoài dự liệu của nàng, Ôn Nhu từ trước bàn đọc sách đứng lên, ngẩng đầu đưa cho Duẫn nhi một ánh mắt, liền xoay người đi vào trong phòng ngủ.

Duẫn nhi lĩnh hội ánh mắt của Ôn Nhu, thấy ở trong tầm mắt bóng dáng của Ôn Nhu tiêu thất, lúc này mới xốc màn lên đi ra ngoài đón, vừa thấy Ôn Nhan mang theo hộp đựng thức ăn đi đến, liền khom mình hành lễ nói: "Nô tỳ gặp qua tam tiểu thư, tam tiểu thư mạnh khỏe, tam tiểu thư mời vào trong."

" Duẫn nhi cô nương đa lễ." Ôn Nhan nhìn Duẫn nhi khúm núm, trong lòng rất là hưởng thụ, có thể được nha hoàn thiếp thân của Ôn Nhu tự mình cung nghênh, nàng tất nhiên là cảm thấy quang thải, một cách tự nhiên đem mình làm chủ tử của Bạch vương phủ, tuy là nghĩ như vậy, trên mặt Ôn Nhan cũng không dám biểu lộ, chỉ là cười nhu hòa, Duẫn nhi tự mình đem màn vén lên, Ôn Nhan bước vào, nhãn thần lúc bước vào trong phòng băn khoăn, trong lòng " Lộp bộp" nhảy, quay đầu hỏi Duẫn nhi, trong giọng nói mơ hồ dẫn theo lo lắng, "Giờ này, đại tỷ tỷ làm sao không ở trong phòng?"

Nếu Ôn Nhu không ở trong phòng, chẳng phải là kế hoạch của các nàng vô pháp thực hiện sao? Thế nhưng Ôn Nhu không ở trong phòng, trời giá rét đất đông lạnh, nàng có thể đi đâu?

" Tam tiểu thư không cần khẩn trương, Vương phi hôm nay buổi trưa liền cảm giác liền cảm giác thân thể không tốt, lúc này đang ở ở trong nhà nghỉ tạm." Duẫn nhi theo Ôn Nhan giải thích.

" Đại tỷ tỷ thân thể khó chịu? Có tìm đại phu chưa?" Ôn Nhan giả bộ lo lắng ở chỗ sâu trong nhãn thần lóe ra hưng phấn, cư nhiên trùng hợp như vậy, Ôn Nhu cư nhiên lúc này thân thể không khỏe, cái này chẳng phải là lão Thiên gia cũng đang giúp nàng sao?

Advertisement / Quảng cáo


" Hồi tam tiểu thư, Vương phi chỉ là nói có một chút không khỏe mà thôi, không cần truyền đại phu đến xem."

" Mau đưa ta đi xem đại tỷ tỷ một chút." Ôn Nhan dứt lời, cũng không đợi Duẫn nhi đuổi kịp, dẫn theo hộp đựng thức ăn đi vào trong phòng ngủ của Ôn Nhu.

Đây là lần đầu tiên Ôn Nhan đặt chân vào phòng ngủ của của Ôn Nhu, nhưng khi nàng nhìn thấy các thứ được bày biện trong phòng ngủ của Ôn Nhu, trong lòng phân đố kị lại lần nữa phun trào bừng bừng phấn chấn.

Ôn Nhu vốn là đích nữ Trấn Quốc Công phủ, là hòn ngọc quý trên tay tổ phụ, càng được tổ phụ trao tước vị Trấn Quốc công tử, đây hết thảy, Ôn Nhan không phải là không đố kị, chỉ là nàng biết, đời này nàng so ra đều không bằng Ôn Nhu, nàng không tranh không đoạt, nàng nhận mệnh, thế nhưng có một lần nàng và Ôn Tâm cùng thuyền, nhìn thấy Ôn Nhu đoạt được sủng ái tất cả có thể so với hoàng thất ăn mặc chi phí, Ôn Tâm nói bên tai, đáy lòng Ôn Nhan một phần đố kị liền bắt đầu càng không thể vãn hồi, nàng không cam lòng, đồng dạng là tiểu thư Trấn Quốc Công phủ, dựa vào cái gì Ôn Nhu cao hơn nàng nhiều như vậy.

Sau đó mấy ngày, Ôn Tâm luôn luôn trước mặt Ôn Nhan làm bộ lơ đãng nói lên các loại của Ôn Nhu, mầm móng ghen tỵ từ đáy lòng của Ôn Nhan chôn thật sâu, sau đó thành công đem Ôn Nhan kéo lại chung một chiến tuyến.

Thế nhưng Ôn Nhan thật không ngờ, cực hạn thành công đem Ôn Nhu đánh bại, mẫu nữ Ôn Tâm nguyên bản đáp ứng nàng chẳng những không có thực hiện, trái lại lấy chung thân đại sự của nàng uy hiếp nàng, để cho nàng khăng khăng một mực vì các nàng mà phục mệnh, khi đó nàng mới biết được, ai cũng không thể tin tưởng, ai cũng không thể dựa vào, duy nhất có thể tin tưởng, duy nhất có thể dựa vào, chỉ có bản thân, cho nên nàng muốn vì mình dự định!

Ôn Nhan vốn tưởng rằng Ôn Nhu một con giày rách, gả đến Bạch vương phủ cũng sẽ không trở thành Vương phi chân chính, mà nàng là có thể mượn cơ hội này ở Bạch vương phủ sống thật tốt, nhưng mà nàng không ngờ rằng, nàng không chỉ đến mặt mũi của Bạch vương cũng không thấy, mà Ôn Nhu cũng được làm Vương phi chân chính, nhìn nữa trong phòng bài biện, loại nào mà không phải thượng hạng được nghệ nhân tài giỏi làm ra, Ôn Nhu nàng bất quá chỉ là một dâm phụ, một con giày rách, dựa vào cái gì mà được như vậy!

Đợi lúc tối nay, nàng muốn đây hết thảy những thứ này đều thuộc về nàng! Thuộc về Ôn Nhan nàng!

Trong lòng Ôn Nhan toàn bộ chuyển hồi, vẫn như cũ thần sắc lo lắng đi tới giường của Ôn Nhu, nhẹ giọng nói: "Muội muội đến đây vì tỷ tỷ đưa một chén canh cây hoa hồng lê tử muội muội tự mình làm, mới biết tỷ tỷ thân thể không khỏe, muội muội không có ở bên cạnh hầu hạ, trong lòng muội muội có chút thẹn..."

Nói nói, Ôn Nhan béo phệ bắt đầu thấp giọng khóc nức nở.

Ôn Nhu nằm nằm ở trên giường nghe vậy, rất là phối hợp ho khan hai tiếng, quả nhiên, Ôn Nhan vội vã xốc rèm lên vọt tới trước giường của Ôn Nhu, dáng dấp thật tình quan tâm tỷ tỷ, vội vàng nói: "Tỷ tỷ nếu thân thể khó chịu, hay là mau chóng tìm đại phu tới nhìn một cái đi!"

Dứt lời, Ôn Nhan lập tức quay đầu hướng ra ngoài lớn tiếng nói: "Người đến! Nhanh đi tìm đại phu mời tới!"

" Khụ khụ..." Mắt thấy dáng dấp lo lắng của Ôn Nhan, Ôn Nhu nhẹ nhàng nắm tay nàng, giả bộ suy yếu lắc đầu, "Tam muội muội không cần khẩn trương như vậy, chỉ là sáng nay sau khi rời giường ngẫu cảm không khỏe, thôi đi, không có trở ngại, tối nay hảo hảo ngủ một giấc, ngày mai đứng lên liền vô sự rồi, ngày mai nếu vẫn như trước không khỏe, lại mời đại phu cũng không muộn, hiện nay đại hàn thiên, vẫn là vào ban đêm, không nên tìm đại phu phiền toái như vậy."

Duẫn nhi mới vừa nghe Ôn Nhan lớn tiếng gọi đến liền lập tức chạy vào, lúc này đang đứng phía sau Ôn Nhan, nhìn đến Ôn Nhu lộ ra một bộ mặt có vẻ như bệnh thật, không khỏi lại càng hoảng sợ, sau đó lại rồi lập tức hồi thần, nghĩ bất quá là Vương phi trước mặt tam tiểu thư diễn một vỡ tuồng thôi, thế nhưng, vẻ mặt bệnh này, cũng thực sự rất chân thật, chân thực đến nỗi Duẫn nhi suýt nữa cho là nàng thực sự bị bệnh.

Advertisement / Quảng cáo


Bất quá là tam tiểu thư tiến vào phòng sau đó tiến nhập phòng ngủ trong thời gian ngắn, Vương phi cư nhiên có thể đem bản thân ăn mặc giống như chân chính bị bệnh, thật là làm người bội phục!

" Nếu đại tỷ tỷ nói như vậy, vậy muội muội vẫn là nghe lời của đại tỷ tỷ." Ôn Nhan bất đắc dĩ thỏa hiệp, nhưng vẫn là vẻ mặt lo lắng, sau đó quay đầu nhìn chằm chằm Duẫn nhi, lạnh lùng nói: "Nghìn vạn lần chiếu cố tốt đại tỷ tỷ biết không? Nếu như Đại tỷ tỷ cảm thấy chỗ nào không thoải mái, lập tức phái người thông báo ta biết."

" Nô tỳ biết," Duẫn nhi vâng vâng đáp.

Nhìn đến Duẫn nhi cúi đầu trả lời, Ôn Nhan lại xoay đầu lại nhìn Ôn Nhu, kéo qua lộ ra một bộ ghế ngồi tròn ngồi trước giường Ôn Nhu, sau đó mở hộp đựng thức ăn, bưng ra một chung thanh hoa, từ từ mơr nắp, thuấn tức có lượn lờ nhiệt khí phô diện nhi lai, Ôn Nhan cười duyên nói: "Mới vừa nghe đại tỷ tỷ ho khan, vừa vặn muội muội có chưng canh cây hoa hồng lê tử, vừa lúc tỷ tỷ dùng có thấm giọng."

Dứt lời, dùng cái thìa múc một muỗng canh lê tử, liền đưa tới trước môi đang đống chặt của Ôn Nhu.

" Tam muội muội buông xuống là tốt rồi, ta có thể tự dùng." Đáy mắt của Ôn Nhu hiện lên một tia sậu khởi lạnh lùng, lúc Ôn Nhan không hay biết liền tiêu thất, sau đó nàng hướng Ôn Nhan đạm đạm nhất tiếu, tiếp nhận chung từ trong tay nàng, trong ánh mắt của Ôn Nhan cực lực áp chế phấn khởi, đem chung canh cây hoa hồng lê tử uống cạn.

Duẫn nhi còn lại là kinh xuất mồ hôi lạnh cả người.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.