Nước Cam Có Gas (Nước Soda Cam)

Chương 14



Chờ bạn cùng mới ra khỏi cửa, Chu Xảo Tịch khinh thường cười thành tiếng, nhướng mày nhìn Hạ Tang Tử, "Tang Tử, cậu biết cậu ta là ai sao? Cứ giúp đỡ như vậy."

Hạ Tang Tử cười hỏi lại, "Cậu ấy không phải bạn cùng phòng của chúng mình sao?"

"Cậu, tớ, còn có Nhiễm Nhiễm, còn có 99% người ở Quân Y Đại, đều vào bằng thực lực, dẫm lên trăm vạn đại quân đại học mới đến được đây."

Trong lời nói của Chu Xảo Tịch không che dấu được sự kiêu ngạo, sau đó cô ta nhắc đến cô bạn cùng phòng mới, lời vừa nói, tất cả đều là khinh thường, "Bạn cùng mới của chúng ta, Chung Tuệ, chỉ là một đồ nhà quê hẻo lánh xa thành phố. Nếu không phải có cái chứng nhận con cái của liệt sĩ, Quân Y Đại làm sao phá cách mà để vào. Điểm đại học của cậu ta, có thể và được đại học Y bình thường đã là không tồi rồi."

"Con cái liệt sĩ?"

"Đúng vậy, bố cậu ta trong bộ đội cứu nạn được điều đi ở trận động đất năm trước. Cậu không xem tin tức? Một bác sĩ bị chôn gần 72 giờ, cuối cùng được một binh lính cứu được. Nhưng binh lính kia sau khi cứu được bác sĩ, lại bị thép đập trúng đầu lúc dư chấn, nên hy sinh. Binh lính hy sinh đó, chính là bố của Chung Tuệ."

Hạ Tang Tử có ấn tượng, động đất xảy ra năm trước, ông Hạ vẫn ở tại ngũ, bộ đội xảy ra chuyện, chính là xuất phát từ quân khu Nguyên Thành.

Ông Hạ cũng tham gia nghi thức đưa tiễn vị liệt sĩ kia.

Không nghĩ tới, mấy năm qua đi, con gái của vị liệt sĩ đó, lại trở thành bạn cùng phòng của cô.

"Cậu xem cậu ta không tham gia quân huấn, trễ như vậy mới tới báo danh, người cũng dơ dáy, tớ không biết cậu cho cậu ta mặt mũi làm gì. Còn là học lâm sàng nữa chứ, tớ xem về sau có bệnh viện nào dám nhận cậu ta, sợ là mỗi bệnh nhân rơi vào tay cậu ta, cuối cùng cũng gặp nhau ở nhà xác đấy."

Ý cười của Hạ Tang Tử nhạt dần, hỏi Chu Xảo Tịch, "Bà nội tớ thường nói một câu, Tịch Tịch, cậu biết câu gì không?"

"Câu gì?"

Hạ Tang Tử vỗ bả vai cô ta, cuối cùng tăng thêm một chút lực.

Cô chậm rãi mở miệng, "Mọi việc đều giữ lại cho mình một con đường, ngày sau vẫn còn gặp lại nhau được."

Sắc mặt của Chu Xảo Tịch có chút khó coi, đẩy tay của Hạ Tang Tử ra, đảo mắt cũng không nói gì thêm nữa.

Hạ Tang Tử thấy vẫn còn thời gian, lấy quần áo dơ trong ba lô ra, ôm cả đống đi phòng giặt.
Advertisement / Quảng cáo


Giặt giũ xong, cô nhìn đồng hồ, thời gian không sai biệt lắm nửa tiếng, về kí túc xá tắm rửa rồi trực tiếp xuống lầu.

Khi Hạ Tang Tử ra khỏi ký túc xá liền nhìn thấy Mạnh Hành Chu, cứ như anh đã đợi một lúc lâu rồi.

Quân huấn đã kết thúc, lại không phải lên lớp, anh bỏ đi huấn phục thường ngày, đứng chờ ở dưới tàng cây, trên tay còn cầm một cái túi giấy.

Quần đùi đen cùng áo sơ thun màu trắng đơn giản, đi cùng với đôi giày chơi bóng, không anh tư hiên ngang so với ngày thường, có vẻ tuỳ ý rất nhiều, càng có thêm khí chất thiếu niên.

Bỗng chốc, Hạ Tang Tử cảm thấy dường như đã qua mấy đời rồi.

Giống như trở về trước kia, vẫn còn sinh hoạt ở đại viện quân khu.

Khi đó, Mạnh Hành Chu cũng ở dưới lầu chờ cô mỗi ngày. Đen với trắng, là hai màu anh thích nhất. Anh luôn dựa vào xe đạo, không chút để ý đứng đó, trên tay không phải điện thoại thì là máy game, cả người đều lộ ra vẻ người sống chớ đến gần.

Lúc này, có người đi qua phía trước, kéo Hạ Tang Tử trở về hiện thực. Cô dẫm bước chân chạy đến bên Mạnh Hành Chu, nhìn chằm chằm túi giấy trên tay anh: "Ba tuổi, cái này là quà sinh nhật của em sao?"

Mạnh Hành Chu "ừ" một tiếng, đưa túi giấy cho cô, hỏi: "Buổi tối ăn cơm chung?"

"Được nha, ăn cái gì?"

"Đồ nướng? Đồng hương ở Nguyên Thành mở, hương vị không tồi."

"Em không có ý kiến."

Lực chú ý của Hạ Tang Tử đều tập trung vào cái túi giấy, nói muốn lấy đồ ra, bây giờ đều muốn xem.

Mạnh Hành Chu đột nhiên ngăn lại, cầm cổ tay của cô, không tự nhiên nói, "Buổi tối về tự mình xem."

Hạ Tang Tử chớp mắt, cong miệng cười, chế nhạo anh, "Ai nha, Ba tuổi của chúng ta tặng lễ vật gì không thể nhìn được cho em?"

"Không có." Mạnh Hành Chu nhíu mày, có chút bực bội kéo cái túi. "Không cần thì đưa đây."

Hạ Tang Tử nhanh chân giữ lại, ôm ở trong ngực, "Đừng nha, em đương nhiên cần. Trở về xem thì xem, buổi tối em ở trong chăn sẽ vụng trộm xem."

"Không phải thứ gì tốt." Mạnh Hành Chu buông tay, không thể diễn đạt đầy đủ ý tứ.

"Em hiện tại cũng không dùng được."

"Hả?"

"Được rồi." Mạnh Hành Chu đè bả vai của cô, xoay người cô lại, đột nhiên hung dữ nói, "Đi lên cất đồ đi, ra ngoài ăn cơm."

Hạ Tang Tử cười ra tiếng, "Mạnh Hành Chu, anh đang thẹn thùng sao?"

Mạnh Hành Chu không kiên nhẫn, "Ông đây thèm, em hôm nay nói thật nhiều lời vô nghĩa."

"Được được được, anh không thẹn thùng."

Hạ Tang Tử không đùa anh nữa, ôm túi giấy vui vẻ chạy về ký túc xá.

Đợi cô đi xa, Mạnh Hành Chu cúi đầu, nhìn vào bàn tay vừa chạm vào vai cô.

Hạ Tang Tử cao hơn lứa bạn cùng tuổi, hình thể không tính nhỏ xinh, vừa vặn là cao gầy mảnh khảnh, luôn làm cho người khác có cảm giác sẽ bị gió thổi bay.

Một tháng quân huấn với cường độ huấn luyện lớn, thức ăn quân đội lại không tốt lắm, cô lại gầy đi. Vừa mới rồi chạm vào, mơ hồ chỉ cảm thấy toàn xương.

Cái gì cũng thay đổi, nhưng Hạ Tang Tử lại tựa hồ vĩnh viễn cho anh cảm giác như lúc mới gặp.

Một thân váy trắng, lúc cười rộ khoé mắt nhếch lên, lộ ra hai cái răng nanh.

Cô sạch sẽ thuần tuý, lại tràn ngập hy vọng.

Trước kia đọc tác phẩm của Vương Tiểu Ba, ông ấy từng nói với vợ Lý Ngân Hà rằng------

"Khi anh vượt qua tất cả trầm luân, đi về thời điểm khai chiến vĩnh hằng, em chính là quân kỳ của anh." (*)

(*) Vương Tiểu Ba: nhà văn đương đại Trung Quốc

Khi đó còn không rõ ý nghĩa của câu đó, bây giờ nghĩ lại, thì đã khắc sâu trong lòng.

——

Ăn xong cơm chiều, Hạ Tang Tử và Mạnh Hành Chu đứng ở cổng trường chào tạm biệt, hẹn đến cuối tuần sẽ gặp.

Hạ Tang Tử mang theo tâm tình tốt đi về ký túc xá. Mới vừa lên cầu thang, liếc mắt thấy một thân ảnh quen thuộc, cẩn thận nhìn thì phát hiện là Chung Tuệ.

Đã ba giờ trôi qua, cậu ấy còn ôm cái chậu tắm kia, ngồi dưới góc nhỏ dưới, co rúm người lại, dường như đang ngẩn người.

Hạ Tang Tử dừng chân, suy tư một lát, đi đến chỗ đó, ngồi xuống bên người Chung Tuê.

Chung Tuệ thấy có người đến, thân mình cứng đờ, dường như bị kinh hách, giương mắt nhìn thì thấy là Hạ Tang Tử, sửng sốt vài giây, mới nhỏ giọng nói, "...Là cậu sao."

"Chính thức làm quen một chút đi, bạn cùng phòng." Hạ Tang Tử vươn tay, thoải mái hào phóng nói, "Hạ Tang Tử, chuyên ngành tám năm y học lâm sàng, là người Nguyên Thành."

Đến Quân Y Đại đã hai ngày, trước nay không ai cùng cậu ấy nói chuyện qua như vậy.

Chung Tuệ cắn môi, trầm mặc không nói.

Tay của Hạ Tang Tử vẫn không thu hồi, vẫn giơ ra, kiên nhẫn chờ cậu ấy nắm lại.
Advertisement / Quảng cáo


Một lát sau, Chung Tuệ duỗi tay, thật cẩn thận nói, "Tớ gọi là Chung Tuệ, chuyên ngành nam năm y học lâm sàng, người địa phương......Còn có, tớ đã thấy cậu rồi."

Hạ Tang Tử kinh ngạc, vội hỏi: "Ở đâu?"

"Trong ảnh chụp trên bảng thông báo, đại biểu của học sinh mới năm nay."

Hạ Tang Tử cười, rút tay lại, theo lời cậu ấy nói, nửa thật nửa đùa, "Nếu đã "gặp qua" vậy chúng ta xem như đã quen rồi."

Chung Tuệ chậm vài giây, cũng rõ ý tứ của cô, không biết có phải do Hạ Tang Tử chủ động thiện ý hay không, nói chuyện cũng có chút tuỳ ý: "Cậu rất lợi hại, 16 tuổi có thể thi đậu Quân Y Đại, còn là thủ khoa của tỉnh, không giống tớ, là người kém cỏi nhất ở đây."

"Tớ không cảm thấy thế. Có thể đến đây, mặc kệ vì cái gì, đều là một phần tử của Quân Y Đại. Nếu đã là một phần tử, thì có gì khác nhau."

Chung Tuệ cười khổ, "Cậu cũng giống mọi người, là đi lên bằng thực lực, khẳng định sẽ không cảm thấy khác nhau."

"Cậu thấy cậu không giống mọi người sao?"

"Đương nhiên không giống, tớ chỉ dựa vào điểm thi cũng không đậu được trường tốt như vậy."

Hạ Tang Tử nhìn cậu ấy, không biết nghĩ đến cái gì, bỗng nhiên cười.

Chung Tuệ khó hiểu, hỏi: "Cậu cười cái gì?"

"So với việc cảm thấy mình kém cỏi nhất, không bằng nghĩ rằng chính mình đặc biệt nhất."

"Tớ có gì đặc biệt?"

Hạ Tang Tử chống đầu, nhẹ giọng nói, "Bố cậu là quân nhân, là anh hùng. Vinh quang của ông ấy sẽ theo cậu, chiếu rọi cả đời của cậu, cho nên dựa vào cái gì mà cậu không đặc biệt?"

Chung Tuệ há hốc mồm, lại không nói gì.

"Tự coi nhẹ mình, thì trông cậy vào ai sẽ xem trọng liếc mắt nhìn cậu một cái?"

Lời nên nói Hạ Tang Tử cũng đã nói (**), cô đứng dậy, hoạt động hai cái, "Tớ về đây, nơi này nhiều muỗi quá."

(**) nguyên văn là "ngôn tẫn vu thử": lời nên nói đã nói, không còn gì nói nữa.

Đợi cô đi được hai bước, Chung Tuệ lên tiếng gọi cô, Hạ Tang Tử quay đầu lại.

Thấy cậu ấy ôm chậu, khuôn mặt dưới mái tóc dày lộ ra đôi mắt sáng ngời trong suốt.

"...Cảm ơn cậu."

Hạ Tang Tử nhoẻn miệng cười, phất tay với cậu ấy, "Cùng đi."

Chung Tuệ gật đầu, nhấc chân theo sau.

——

Rửa mặt xong, Hạ Tang Tử cầm túi giấy Mạnh Hành Chu cho lên giường.

Ký túc xá đã tắt đèn, cô nương theo ánh đèn bàn học, lấy túi giấy ra.

Đồ bên trong cũng rất bình thường.

Một cái bút máy hàng hiệu đóng gói tinh xảo, một cái Ipad, còn có một cái hộp gỗ không biết là gì.

Hạ Tang Tử đặt bút máy sang một bên, mở Ipad ra, thấy màn hình cũng không có cái app gì, chỉ có phần mềm icon mà cô chưa thấy qua.

Sợ quấy rầy đến bạn cùng phòng, Hạ Tang Tử đeo tai nghe lên, click vào phần mềm.

Bên trong chỉ có ba phần.

Mô phỏng thực nghiệm, biểu đồ tư duy, tổng kết trọng điểm.

Hạ Tang Tử chưa từng thấy qua phần mềm học tập như vậy, cô không hiểu ra sao, mở cái mô phỏng thực nghiệm thứ nhất ra, mỗi tệp đều có một tên riêng, mỗi cái tên cô cũng rất quen thuộc.

Là ba năm cao trung, thực nghiệm mà ban khoa học tự nhiên làm.

Hạ Tang Tử tuỳ tiện mở ra một tệp, có chút giống chỉ dẫn cho mấy tay mơ trong trò chơi, hệ thống hướng dẫn từng bước đường để làm xong một cái thực nghiệm.

Không giống như sách giáo khoa buồn tẻ, cũng không giống thầy giáo môn thực nghiệm cứng nhắc, ngược lại rất sinh động thú vị.

Xem ra là do Mạnh Hành Chu tự viết.

Biểu đồ tư duy cũng như vậy, tổng kết kiến thức trọng điểm ba năm cao trung, logic rõ ràng, ngắn gọn sáng tạo, so với trọng điểm của thầy giáo còn rõ hơn, dễ dàng ghi nhớ.

Bên trong phần mục của tổng kết trọng điểm, mỗi môn đều có một tệp, đều là do Mạnh Hành Chu tổng kết đề thi, mỗi đề còn có hình mẫu ví dụ.

Theo các bước giải đề, còn có chỗ ghi âm giảng giải của Mạnh Hành CHu.

Có thể vì mang tai nghe, làm cho Hạ Tang Tử có ảo giác, anh đang đứng bên cạnh giảng bài cho cô.

Coi xong tất cả nội dung trong phần mềm, Hạ Tang Tử cuối cùng cũng rõ, tại sao Mạnh Hành Chu lại nói, cô không dùng được.

Kết thúc thi đại học, cô đã vượt qua thời kỳ nghỉ đông thành tích thấp nhất, cái phần mềm như báu vật đối với mấy học sinh, xác thật cô đã không cần nữa.

Trước khi nghỉ đông, cô nói qua với Mạnh Hành Chu một lần về việc học tập.

Cô nói chính mình có chút lực bất tòng tâm, còn hỏi anh, có phải chuyên sang ban khoa học tự nhiên là một sai lầm hay không, còn có, nếu mình không thi đậu được trường cao đẳng ở Lan Thị, học lại một năm, có phải sẽ trở thành trò cười hay không.
Advertisement / Quảng cáo


Mạnh Hành Chu lúc đó chỉ nói, không chí khí.

Hạ Tang Tử lúc đó có chút mất mát, chính là cũng hiểu anh bận, cũng không so đo quá nhiều, chỉ biết tự mình tìm biện pháp đột phá tình hình.

Cô không nghĩ tới, Mạnh Hành Chu sẽ làm cái phần mềm này.

Kiến thức của cao trung cũng không phải ít, để tổng kết cũng không phải dễ dàng, cô không biết cái phần mềm này, anh phải mất bao nhiêu thời gian và tinh lực ngoài lúc học để làm.

Anh lúc nào cũng không nói, nhưng cái gì cũng đều làm.

Hạ Tang Tử hít cái mũi, nhớ tới còn có một hộp gỗ nhỏ, lại lấy mở ra, đập vào mắt là một con rối gỗ nhỏ.

Quần áo trên người con rối nhỏ đều toàn màu trắng, vị trí Hạ Tang Tử ngồi cách đèn bàn có chút xa, cô nhìn không rõ con rối trông như thế nào.

Cô duỗi tay kéo đèn bàn lại, đến lúc ánh sáng chiếu thẳng vào, lúc này mới thấy rõ ràng.

——

Là một đứa bé mặc áo khoác trắng, tóc dài.

Con rối được mài rất trơn mịn, chạm trỗ tinh tế, biểu tình của nó cũng rất sống động.

Dưới đáy hộp có một tờ giấy, tựa hồ như đoán được cái gì, hô hấp của Hạ Tang Tử cũng chậm lại, mở tờ giấy ra.

Cái mũi cô nghẹn lại, hốc mắt bỗng chốc đỏ bừng.

Mặt trên tờ giấy có vài chữ viết ngoáy bằng tai, chỉ có hai dòng.

"Không phải sai lầm, không phải trò cười, có thể thi đậu, còn ngại xấu gì nữa."

"Sinh nhật vui vẻ, bác sĩ Hạ 16 tuổi."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.