Nước Cam Có Gas (Nước Soda Cam)

Chương 15



Sau khi chính thức nhập học, Hạ Tang Tử mới tính cảm nhận được khi tân sinh viên đi đăng kí nhập học, cùng mấy học trưởng, học tỷ cùng trường, ở trên Tieba (*) đăng bài, trêu chọc tân sinh viên như bọn họ, câu nói thích nhất là ——

"Chỉ cần chọn chuyên ngành thật tốt, ngày nào cũng sẽ giống như thi đại học."

(*) Baidu Tieba: tập trung vào hoạt động thảo luận nhóm của các thành viên (tương tự các diễn đàn). Người dùng có thể đăng kí tài khoản trên mạng xã hội này để gặp gỡ, giao lưu, kết bạn với những người cùng sở thích, chia sẻ những mối quan tâm của bản thân mình, tạo các box riêng và đăng kí quản lý cũng như xây dựng nội dung cho các box này. Đọc chi tiết tại: http://genk.vn/internet/baidu-chinh-thuc-cho-ra-mat-tai-viet-nam-mang-xa-hoi-baidu-tieba-201207180400553.chn

Giống như ở mỗi giai đoạn học, thầy giáo đều nói với bạn, bây giờ nỗ lực, về sau liền nhẹ nhàng.

Nhưng đến Quân Y Đại rồi, qua mấy lớp học, mỗi thầy giáo đều sẽ nói với bạn một câu.

"Bây giờ không nỗ lực, về sau khi đối mặt với bệnh nhân, các cô cậu chỉ có thể nói một câu "Tôi đã tận lực"."

Quân Y Đại cũng khác với đại học Y bình thường, các bài chuyên ngành và lớp thể dục đều quan trọng như nhau, nơi này là đại học, cũng là trường quân đội, ở đây tất cả vinh dự và tố chất thân thể đều liên quan với nhau, không ai dám không coi trọng.

Chương trình học mỗi ngày càng nhiều không nói, còn có sáng huấn luyện, tối cũng huấn luyện, lớp học thì làm giảm trí nhớ, huấn luyện thì lại tiêu hao thể lực, mỗi ngày trôi qua, cảm giác như đã qua vài lần thi đại học.

Quân Y Đại đã như thế, Hạ Tang Tử rất khó tưởng tượng Quốc Phòng Đại sẽ có bao nhiêu biến thái.

Chịu đựng cho đến thứ sáu, hai ngày nghỉ ngơi gần ngay trước mắt, lúc huấn luyện buổi sáng, cả đám sinh viên đều chạy bộ nhiệt tình, tích cực tăng vọt gấp đôi.

Hạ Tang Tử đến nhà ăn để ăn sáng, sau đó về kí túc xá thay bộ quân trang sạch sẽ, lấy sách vở đến khu tự học.

Y học lâm sàng 3 năm và 8 năm có chút khác biệt trong chương trình học. Thông thường, các buổi giảng lớn đều là học chung lớp, sau buổi học tuần này, khoa lâm sàng 3 năm và 8 năm sẽ được phân thành một tập thể hành chính, chia làm 6 lớp, tạo điều kiện cho chính trị viên dễ dàng quản lí.

Hạ Tang Tử và Chung Tuệ được phân tới hành chính lâm sàng lớp 1, trở thành bạn cùng lớp.

Advertisement / Quảng cáo


Chung Tuệ mỗi ngày đều đi học sớm, sẽ thuận tiện giữ chỗ cho Hạ Tang Tử vị trí phía trước.

Hạ Tang Tử ngồi xuống bên cạnh Chung Tuệ, mới vừa buông sách, còn chưa nói gì, chính trị viên Thẩm Chính Bình đã từ sau lưng đi vào.

Thân hình Thẩm Chính Bình cao lớn, mặt hình chữ điền, trên mũi là cặp kính viền bạc, thấu kính đặc biệt sâu, lộ ra độ cận thị thật của ông. Ông nhìn rất nghiêm tsc, nhưng tất cả mọi người đều nói chính trị viên tốt nhất Quân Y Đại là ông.

Thẩm Chính Bình đi như gió, vài bước đã lên đến bục giảng, cầm lấy microphone, một câu vô nghĩa cũng không có, đi thẳng vào chủ đề: "Tất cả im lặng, có vấn đề này. Buổi chiều tan học, vẫn ở phòng học này, tất cả trình diện để mở họp để bầu cử Ban Uỷ. Khoa chúng ta có đơn báo danh, mấy cô cậu nào muốn tranh cử phải chuẩn bị tốt bản thảo, được rồi, không làm trễ giờ lên lớp của các cô cậu."

Lớp học có một nam sinh, tiện miệng hỏi: "Chính trị viên, Ban Uỷ có phúc lợi gì không?"

Thẩm Chính Bình liếc cậu ta một cái, cười như không cười trả lời: "Có a, vì nhân dân phục vụ, có đủ quang vinh hay không."

Dưới bục một trận cười lớn.

Khi Thẩm Chính Bình đi rồi, giảng viên đứng lớp còn chưa đến, mấy sinh viên trong lớp tốp năm tốp ba nghị luận việc tranh cử.

Ban Uỷ này, mặc dù bề ngoài không có gì tốt, cả ngày đều phải giúp chính trị viên làm việc, nhưng trong lòng ai cùng đều rõ ràng, không nói đâu xa, chỉ cần việc mỗi năm học, ngoại trừ thành tích tốt, cái chức ban cán bộ này, cũng là lần đầu suy xét đối tượng.

Phân phối đơn vị sau khi tốt nghiệp, nhà trường cũng sẽ tham khảo mấy thứ này.

Chung Tuệ buông bút, nhỏ giọng hỏi Hạ Tang Tử: "Tang Tử, cậu muốn tham gia không?"

Hạ Tang Tử chống cằm, suy tư vài giây, nói thật: "Còn chưa nghĩ kĩ, còn cậu?"

Chung Tuệ nhìn chằm chằm sách của mình, màu bút dạ rực rỡ trên sách, lắc đầu: "Không được, tớ làm không tốt mấy việc này."

Mấy ngày nay, Chung Tuệ luôn đi sớm về trễ, giống như ngoại trừ đi học và ăn cơm, cả ngày đều ngâm mình ở thư viên. Cứ nghĩ đến học tập là cố hết sức.

Trong đầu Hạ Tang Tử có rất nhiều lời muốn nói, cuối cùng vẫn nhẹ giọng an ủi, "Cứ từ từ, chỉ mới vừa bắt đầu thôi."

Chung Tuệ gật đầu, không đáp lại, cầm bút tiếp tục đọc sách.

——

Sau lớp học buổi chiều, Hạ Tang Tử ở lại hỏi thầy giáo vài câu, thời gian có chút trễ.

Cô cầm lấy sách, đi lại lớp học, đi lên tầng năm, đang định vào hành lang, liền bị gọi lại.

Hạ Tang Tử quay đầu, vừa nhìn là Thẩm Chính Bình, vội dừng lại chào: "Chính trị viên."

"Cháu khoan về lớp, đến văn phòng một chuyến với chú."

Hạ Tang Tử không hiểu sao, đi theo Thẩm Chính Bình.

Buổi chiều thứ sáu, rất nhiều thầy cô đã tan làm, văn phòng không có người. Thẩm Chính Bình lấy chìa khoá mở cửa, dẫn Hạ Tang Tử vào.

Hạ Tang Tử không dám ngồi, đứng trước bàn làm việc của ông.

"Chính trị viên tìm cháu có việc gì ạ?"

Thẩm Chính Bình mở ngăn kéo, lấy ra tư liệu cá nhân của học sinh lớp 1 khoa lâm sàng, lật từng trang, lấy ra phần của Hạ Tang Tử, đặt ở trên bàn.

Ông đẩy mắt kính, "Hạ Tang Tử, chú xem tư liệu cháu viết, từ sơ trung đã làm lớp trưởng, kinh nghiệm làm Ban Uỷ cũng rất phong phú."

Hạ Tang Tử không hiểu ông muốn nói gì, chỉ có thể trả lời: "Cũng không có gì, chỉ là tuỳ tiện làm thôi."

"Cháu không cần khiêm tốn."

Thẩm Chính Bình ngẩng đầu nhìn cô, châm chước một lát, mới hỏi: "Phúc lợi của Ban Uỷ này, không biết cháu rõ không?"

"Cháu biết." Hạ Tang Tử càng nghe càng hồ đồ, "Chính trị viên, ngài rốt cuộc muốn nói gì với cháu?"

Thẩm Chính Bình luôn làm việc quyết đoán, cũng lười uyển chuyển tìm từ, văn phòng lại không ngừoi khác, liền mở miệng nói thẳng: "Ý tứ chính là để cháu làm lớp trưởng hành chính lâm sàng lớp 1. Thành tích cháu cũng tốt, nếu đảm nhiệm trong ban cán bộ, về sau cũng có tốt, lại đối với việc phân phối đơn vị sau tốt nghiệp cũng có chỗ lợi. Đương nhiên, cháu vốn dĩ cũng có thể...."

"Chính trị viên." Ý cười của Hạ Tang Tử nhạt đi, "Này, vì cái gì mở cửa sau cho cháu?"

"Nghe cháu nói, nơi này là đâu mà mở cửa sau, chỉ là...."

"Cháu thi vào Quân Y Đại chính là bằng thực lực, điểm thi đại học cũng đổi lấy bằng mười năm khổ học."

Hạ Tang Tử không nghĩ tới, trong khoa sẽ nhìn mặt mũi ông Hạ mà đối với cô phá lệ ưu đãi.

Advertisement / Quảng cáo


"Chính trị viên, cháu không cần phương thức thông qua làm lớp trưởng, cái này đối với người khác không công bằng."

Thẩm Chính Bình không nghĩ bề ngoài Hạ Tang Tử nhìn ngoan ngoãn, tính cách lại cố chấp như vậy.

"Cháu phải biết rõ, rất nhiều người muốn cái ưu đãi này, đều không được."

Hạ Tang Tử cười khẽ, "Vậy không bằng ngài đưa cho những người đó đi."

Thẩm Chính Bình ngẩn ra, qua một lúc, ông cất tư liệu lại, coi như nhượng bộ.

"Thật không biết nói cháu tự tin hay là thanh cao."

"Báo cáo, cháu cảm thấy cháu đều có cả hai."

Hạ Tang Tử làm cái lễ với Thẩm Chính Bình, mặt mày trong trẻo, không chút dao động, "Mời giáo đạo viên còn có lãnh đạo khoa, cứ coi như cháu là học sinh không biết điều. Về sau không cần nghĩ về gia đình cháu, mà cho cháu bất luận là cái gì, không xứng với thực lực và thể diện của cháu."

Thẩm Chính Bình nhất thời cảm thấy nghèo từ: "Cháu thật đúng là...."

Hạ Tang Tử buông tay cúi chào, đánh gãy lời ông, "Không có việc gì thì cháu đi đây, chính trị viên vất vả rồi."

——

Ngày hôm đó, rốt cuộc vẫn chưa tuyển được Ban Uỷ.

Có không ít người tranh cử, trong đó nổi bật nhất là Ngô Duệ Viễn.

Chính là nam sinh lần trước trên xe gây chuyện với Hạ Tang Tử, bị Mạnh Hành Chu giáo huấn.

Ngô Duệ Viễn tranh cử chức vị lớp trưởng, mấy nam sinh chơi cùng lớp với cậu ta, đặc biệt cổ vũ, mấy tiếng vỗ ta kia, chắc làm cả toà nhà nghe thấy.

Nhưng mà, sau khi kết thúc diễn thuyết tranh cử của mọi người, Thẩm Chính Bình lại tuyên bố kết thúc, cuối tuần lại tiến hành bỏ phiếu.

Tất cả mọi người không hiểu ông đang làm gì, tâm tình Hạ Tang Tử lại phức tạp.

Sau khi kết thúc, đi ra khỏi khu dạy học, Hạ Tang Tử cùng Chung Tuệ tách ra, cô chuẩn bị ra cổng trường chờ Mạnh Hành Chu cùng ăn cơm tối.

Mới vừa đến sân thể dục, từ xa đã nghe thấy người gọi.

Hạ Tang Tử ngẩng đầu, nhìn thấy Chương Tư Hoán cũng mấy người Quốc Phòng Đại, trên người còn mặc áo jersey (**), chắc là lại đây chơi bóng.

Tầm mắt của cô không tự giáo quét một vòng sân bóng, thấy Mạnh Hành Chu mặc áo jersey màu trắng, trên áo thấm đẫm mồ hôi, khoé môi lộ ra nụ cười nhạt.

Chương Tư Hoán mới đánh xong nửa trận đã bị đổi người, thay Mạnh Hành Chu tiếp đón Hạ Tang Tử lại đây ngồi.

Tính cách cậu hướng ngoại, rất nhanh quen thân, biết quan hệ thân thiết của Hạ Tang Tử và Mạnh Hành Chu, lời nói thân thiết, "Tang muội muội, sao bây giờ mới tan học?"

Hạ Tang Tử bị gọi đến nỗi cả da gà, nhỏ giọng sửa, "Kêu em Tang Tử là được rồi, khoa em mở họp, nên ra trễ chút."

(Chung Tư Hoán cùng tuổi với Mạnh Hành Chu, hơn Hạ Tang Tử 3 tuổi, nên tớ sẽ để xưng hô anh-em nhé!!!)

"Buổi tối anh mời em ăn cơm. Đúng rồi, Tang Tử, khoa bọn em có nữ sinh nào xinh đẹp như em không, giới thiệu cho anh đây quen chút."

"Em nhìn Quốc Phòng Đại xem, ngay cả con mẫu điểu (***) cái cũng không bay qua đây nữa, thịnh thế mỹ nhan như anh đây, thật không chịu nổi năm tháng tha đà, em có cảm thấy anh nên viết hai chữ "đáng thương" lên mặt không?"

(***) điểu: con chim

"...."

Trên thế giới làm sao vẫn có người lảm nhảm như vậy nhỉ.

Mạnh Hành Chu như thế nào còn làm anh em với anh ấy nữa chứ.

Hạ Tnag Tử còn chưa nghĩ trả lời thế nào, cảm thấy ánh sáng xung quanh bị che lại, quay đầu nhìn, Ngô Duệ Viễn và mấy nam sinh không biết khi nào đã đến sân bóng, dừng lại bên cạnh cô.

Sắc mặt Ngô Duệ Viễn khó coi, dựa vào lưới sắt sau lưng, một bộ dáng gây chuyện, nhìn Hạ Tang Tử, "Hạ Tang Tử, cô là người bên kia?"

Hạ Tang Tử đại khái đoán được, cậu ta bởi vì buổi chiều không được đề cứ Ban Uỷ, trong lòng không thoải mái, cố ý tới gây chuyện với mình.

Ngô Duệ Viễn thấy cô không phản ứng với mình, lại cao giọng trào phúng: "Cô là thủ khoa tỉnh của Quân Y Đại, lại suốt ngày đi cùng Quốc Phòng Đại, cô nghĩ thế nào?"

Lời này Chương Tư Hoán nghe không nổi nữa, cậu đứng lên, thu hồi vẻ không đứng đắn vừa rồi, "Tiểu tử, cậu nói thế có ý gì?"

Advertisement / Quảng cáo


"Lại thêm một tên nữa." Ngô Duệ Viễn cười lạnh, "Hạ Tang Tử, cô cũng đủ bản lĩnh, luôn có nam nhân che chở a. Nga, tôi thiếu chút nữa đã quên, quan hệ của cô với Thẩm Chính Bình còn tốt nữa mà. Đến đây, kể với tôi và mấy bạn học đây một chút, cô cầu Thẩm Chính Bình để mình trực Ban Uỷ như thế nào?"

"Đúng vậy, bản lĩnh của tôi lớn lắm." Hạ Tang Tử liên tiếp bị trào phúng, trong lời nói cũng không khách khí, "Lần trước cậu còn chưa quỳ đủ, còn muốn lần nữa?"

Lời này chọc đúng chỗ đau của Ngô Duệ Viễn, lần trước trên xe bị Mạnh Hành Chu giáo huấn, làm cậu ta mất hết mặt mũi, một thời gian dài đều bị chê cười.

Ngô Duệ Viễn không để ý nhiều người trên sân bóng, duỗi tay muốn nắm cổ áo của Hạ Tang Tử, xách cô từ chỗ ngồi lên giáo huấn.

Tay còn chưa đụng đến, liền bị quả bóng rổ bay đến, đập trúng ngay khớp xương giữa cổ tay.

Hạ Tang Tử còn nghe được tiếng giòn vang, như là thanh âm nứt xương.

Mạnh Hành Chu dẫm bước tới bên này, áo jersey thấm đầy mồ hôi, quanh thân đều phát hoả, ánh mắt lạnh băng, lộ ra cổ sát khí thâm trầm.

Anh đi đến bên người Hạ Tang Tử, khom lưng nhặt quả bóng rổ lên, cầm trên tay, ánh mắt nhìn Ngô Duệ Viễn không có độ ấm.

"Tay dơ của cậu vừa muốn chạm vào ai đấy?"

(***) Áo jersey:

_______________________

-Tớ đang phân vân không biết nên để xưng hô của Thẩm Chính Bình - Tang Tử là chú-cháu hay là thầy-em đây?????

-Xưng hô của Chung Tư Hoán với Hạ Tang Tử, tớ vẫn giữ nguyên Tang muội muội, mặc dù hơi hướng hán việt chút, mà đổi lại em gái Tang, tớ thấy không hay lắm.

-Do tớ ít khi check email, nên bạn nào có thắc mắc về PASS và muốn lấy câu trả lời ngay thì có thể mess cho tớ wattpad nha: https://www.wattpad.com/user/selenaDO95,
Advertisement / Quảng cáo

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.