Nước Cam Có Gas (Nước Soda Cam)

Chương 18



Sau khi giải tán, mọi người đều nghị luận sôi nổi.

"Không được làm Ban Uỷ cũng không đến thức phải nghỉ học vậy chứ? Không chấp nhận được sao."

"Tớ thấy là do cậu ta làm quá nhiều chuyện ngu xuẩn nên cảm thấy mất mặt, ở Quân Y Đại không nổi nữa."

"Nghỉ học thì quá đáng tiếc, thi vào Quân Y Đại khó như vậy, cậu ta bây giờ quay lại trường học lại, có chắc thi tốt được như năm trước?"

"Không cần bàn về thành tích, bài kiểm tra tuần trước kìa, chưa nói đến chuyên ngành của chúng ta, toàn bộ trường chỉ có Ngô Duệ Viễn không đạt tiêu chuẩn, đúng là trò hề."

"Không biết cậu ta thi đại học đi vái Bồ Tát gì, Tiếng Anh với Toán kém như vậy mà vẫn thi được hơn 600 điểm, chắc hôm nào tớ cũng phải đi vái mới được.

......

Hạ Tang Tử và Chung Tuệ đi phía sau đám người, cô càng nghĩ càng cảm thấy kì quái, lại nói không được kì quái chỗ nào.

Ngược lại Chung Tuệ ngày thường mấy việc này, cô ấy không bao giờ quan tâm, hôm nay còn vui vẻ hơn mấy người khác, thậm còn chủ động nói chuyện với Hạ Tang Tử: "Tang Tử, về sau không ai dám khi dễ cậu nữa."

Hạ Tang Tử ngẩn ra, trong lòng nghĩ mặc dù không có khả năng, vẫn mở miệng hỏi: "Chung Tuệ, không phải cậu...."

Chung Tuệ sửng sốt, sau đó vội vàng lắc dầu, tóc mái dày nặng lắc lư hai bên vai, vẫn một bộ dáng tiểu bạch thỏ ngốc nghếch, thoạt nhìn là bộ dạng không có sức chiến đấu.

"Cậu đề cao tớ rồi, tớ làm gì có bản lĩnh làm cậu ta nghỉ học chứ."

Hạ Tang Tử thấy cũng đúng, Chung Tuệ ở Quân Y Đại ngay cả bạn bè cũng không có mấy người, ngoại trừ cô ngày thường còn nói chuyện, cũng không thấy cô ấy chủ động bắt chuyện với ai.

"Tớ nói giỡn." Hạ Tang Tử bỏ mũ xuống, cầm đùa nghịch trên tay, có chút thất thần, "Nhưng cậu ta đột nhiên nghỉ học, thật kì quái..."

Advertisement / Quảng cáo


Chung Tuệ không đồng ý, "Tớ không cảm thấy kì quái."

Qua vài giây, Chung Tuệ nghiêng đầu nhìn Hạ Tang Tử, đổi đề tài nói: "Tang Tử, cậu cảm thấy trường quân đội là nơi như thế nào?"

Hạ Tang Tử suy tư vài giây, không chút do dự nói, "Kỷ luật, chính nghĩa, an toàn."

Chung Tuệ có một nói một, mặc dù cô ấy chỉ nghĩ trong đầu, nhưng nói ra cũng có chút u ám, "Hoàn cảnh bồi dưỡng con người, tớ không thể nói, mọi người ở trường này đều là lương thiện. Nhưng mỗi người đều sẽ thu liễm sự ác ý của bản thân mình, giống như cậu nói, nơi này là "kỷ luận, chính nghĩa, an toàn"."

"Người khác tớ không biết, chỉ nói về chính tớ đi. Chu Xảo Tich thì cực ghét tớ, thấy tớ là đi cửa sau mới vào trường được, nhưng cậu ta chỉ nói ngoài miệng thôi, không có làm gì tổn thương tớ cả."

"Nhưng còn Ngô Duệ Viễn đối với cậu, ác ý không chỉ dừng trên miệng thôi. Cái này thì hoàn cảnh không trói buộc được cậu ta, trong lòng không có kính sợ đối với quân đội, cậu ta vốn dĩ không thuộc về nơi này."

"Tuy rằng trường học coi thường người như tớ rất nhiều, đều nói tớ dựa vào cái danh xưng con liệt sĩ để vào trường, nhưng tớ thích trường quân đội, thích bộ đội."

Nói tới đây, Chung Tuệ có chút phiếm hồng, "Bố tớ cả đời đều cống hiến cho quân đội, ông có lòng nhiệt thành yêu thương bộ đội, ông vẫn luôn nói, đây là nơi thuần tuý nhất trên thế giới. Bây giờ ông không còn nữa, tớ muốn thay ông tiếp tục giữ lấy tình yêu nhiệt thành này. Màu quân lục là màu sắc bảo vệ đất nước, nó không nên bị nhiễm màu đen dơ bẩn."

"Vì vậy, Ngô Duệ không xứng, cậu ta thôi học, tớ cảm thấy rất tốt."

Hạ Tang Tử lúc này mới cảm giác được, cô hình như chưa từng tìm hiểu về Chung Tuệ.

Có thể do bộ dáng lần tiên cô ấy xuất hiện, sợ tay sợ chân quá mức yếu đuối đã hình thành ấn tượng sâu sắc, rất khó thay đổi. Thế nên Hạ Tang Tử quên mất, ở dưới lớp da yếu đuối này, Chung Tuệ cũng là một hậu duệ của quân nhân.

Cô ấy vẫn luôn cúi đầu, lúc nào cũng tự bế mình vào trong gói, kỳ thật Hạ Tang Tử đã từng bắt gặp, đôi mắt sáng ngời thanh triệt kai.

Cô ấy một chút cũng không ngốc, một chút cũng không yếu đuối, thậm chí còn cứng cỏi hơn nhiều so với cô tưởng.

Hạ Tang Tử một lần nữa đội mũ lên, nhoẻn miệng cười, "Tớ giống như một lần nữa quen biết cậu."

Chung Tuệ cúi đầu, có chút thẹn thùng, "Tớ chỉ là, làm cậu vui vẻ thôi."

Hạ Tang Tử khoác vai Chung Tuệ, giống như bà địa chỉ, hào khí nói, "Yên tâm đi, cậu nhìn rất dễ khi dễ, về sau lớp trưởng tớ đây sẽ che chở cho cậu, ăn sung mặc sướng nhất định không thiếu phần cậu."

Chung Tuệ phi thường phối hợp, "Cám ơn lớp trưởng."

Hạ Tang Tử nói, "Cậu thật sự, đừng kêu tớ vậy nữa, nổi hết da gà."

Khoé mắt Chung Tuệ cong cong, cười vang.

——

Trên dưới trường phòng đều xì xào về vấn để nghỉ học của Ngô Duệ Viễn, cậu ta vì cái gì nghỉ học thì vẫn là ẩn số.

Hạ Tang Tử không có nhiều hứng thú với việc bát quái, bên cạnh mất đi một người nhìn chằm chằm tính kế mình, cô cũng thoải mái không ít, cũng lừoi qua hỏi sự việc.

Lớp một hành chính lâm sàng, Ban Uỷ khoảng 10 người, phân công quản lí các công việc khác nhau.

Hạ Tang Tử làm lớp trưởng, lớn nhỏ mọi việc đều phải kiểm tra, người cùng cô xử lí việc là lớp phó Liêu Phi Hàm.

Lần trước ở trên xe, Liêu Phi Hàm bị Ngô Duệ Viễn đẩy ra, nên từ sau đó, cậu ta thấy Hạ Tang Tử thì luôn không quá tự nhiên.

Chiều thứ tư sau khi tan học, Thẩm Chính Bình gọi Hạ Tang Tử và Liêu Phi Hàm vào văn phòng, kêu bọn họ ghé Quốc Phòng Đại một chuyến.

"Trước khi tập huấn quân sự sẽ có buổi kiểm tra thể lực. Bài kiểm tra này mỗi năm đều do Quốc Phòng Đại tiến hành, hai em buổi chiều không có tiết thì mang theo danh sách lớp chúng ta đi tìm thầy thể dục của bọn học để sắp xếp thời gian kiểm tra.

Hạ Tang Tử vưà nghe phải đi Quốc Phòng Đại, không quan tâm chuyện gì liền đồng ýe, "Vâng, em sẽ lập tức qua."

"Liêu Phi Phàm đi cùng." Thẩm Chính Bình ngẩng đầu lên, liếc cậu ta một cái, "Em tốt xấu gì cũng là lớp phó học tập, tôi nhìn em việc gì cũng không làm, toàn đẩy cho Hạ Tang Tử, không ra dáng đàn ông gì."

"Chính trị viên, em không có..."

"Được rồi, hai em lập tức đi đi, trở về trước khi huấn luyện tối."

Đi ra khỏi văn phòng, Hạ Tang Tử thấy một bộ dáng khó xử của Liêu Phi Hàm, chỉ toàn là không tình nguyện, tóm lại cũng không phải cu li gì, chủ động nói, "Cậu không đi cũng được, tôi đi một mình."

Liêu Phi Hàm vội vàng cự tuyệt: "Không sao, cùng đi, loại việc này sao để mình cậu làm được."

"...."

Việc nào chứ.

Chắc cảm thấy chính mình phản ứng hơi khó hiểu, Liêu Phi Hàm giải thích, "Ý tôi là, tớôikhông cố ý đẩy hết mọi việc cho cậu. Chỉ là tôi nghĩ, cậu không muốn thấy tôi cho lắm.... Cái đó....Ngại quá...."

Hạ Tang Tử kì quái hỏi: "Sao tôi không muốn thấy cậu?"

"Việc lần trước làm cậu không thoải mái, Ngô Duệ Viễn.... Cậu ta là cái đức hạnh đó...."

Hạ Tang Tử coi như hiểu, dừng bước lại, nói hai câu: "Đã xong rồi, bây giờ đều là bạn cùng lớp, cậu nếu vẫn câu nệ như vậy, tôi cũng cảm thấy xấu hổ."

Advertisement / Quảng cáo


Liêu Phi Hàm sợ hãi: ".....Thật xin lỗi."

"...." Thôi quên đi.

Hạ Tang Tử cảm thấy vô lực sâu sắc, đi tiếp cho đến khi ra đến cổng trường, Liêu Phi Hàm nghẹn nửa ngày, rốt cuộc cũng nói ra được câu bình thường: "Hạ Tang Tử, việc Ngô Duệ Viễn nghỉ học, là cậu làm sao?"

"Cậu vì cái gì cảm thấy tôi làm?" Hạ Tang Tử cảm thấy buồn cười, hỏi lại: "Tôi lấy thanh đao đặt trên cổ cậu ta bắt cậu ta nghỉ học không thành?"

"Ngô Duệ Viễn học cao tam ở Nguyên Thành, tớ nghe nam sinh có quan hệ tốt với cậu ta nói, thành tích thi đại học của cậu ta, hình như là giả...."

"Cái gì?"

"Nhà cậu không phải ở Nguyên Thành rất lợi hại sao....Tin tức này, không phải cậu nói với trường học sao?"

Hạ Tang Tử kinh ngạc chớp mắt, rất nhanh phản ứng, trực tiếp phủ nhận, "Tớ khi nào nghe mấy tin tức này chứ, nam sinh các cậu còn bát quái hơn nữ sinh chúng tôi nữa."

"Thật không phải cậu sao." Liêu Phi Hàm không nghĩ nhiều, vẫn còn cảm thán một câu, "Tớ cũng cảm thấy không có khả năng, trong nhà Ngô Duệ Viễn có tiền, hẳn là không đến mức sửa thành tích thi đại học."

......

Mãi cho đến Quốc Phòng Đại, Hạ Tang Tử cũng không nói câu nào với Liêu Phi Hàm.

Bọn họ tới không đúng lúc, thầy thể dục đã bị kêu đi học, trong chốc lát cũng không thể về, chỉ có thể ở đây chờ.

Trong lòng Hạ Tang Tử vẫn còn suy nghĩ nên gạt Liêu Phi Hàm là đi vệ sinh, nhân cơ hội chạy đi tìm Mạnh Hành Chu.

Trước đó Mạnh Hành Chu có gửi cô thời khoá biểu của anh, Hạ Tang Tử nghĩ lại, chiều nay anh không có tiết, nói không chừng ở kí túc xá.

Còn chưa đi đến khu kí túc xá đã thấy người.

Mạnh Hành Chu cùng với mấy bạn học cô không quen đi ra từ khu dạy học, tất cả đều mặc quân trang, anh mặc vào phá lệ đẹp trai.

Hạ Tang Tử chạy lên, từ phía sau vỗ vai anh, Mạnh Hành Chu quay đầu lại, thấy là cô, ngạc nhiên hỏi: "Sao em lại ở đây?"

"Tới tìm thầy thể dục của bọn anh để sắp xếp việc thi thể lực."

Hạ Tang Tử không ngại ngùng, vẫy tay chào mấy người bạn bên cạnh anh, "Em mượn Mạnh Hành Chu 5 phút được không?"

Mấy nam sinh không có ý kiến, thấy ánh mắt Mạnh Hành Chu có ý muốn bọn họ để hai người nói chuyện, cũng không ở lại chờ nữa.

Mạnh Hành Chu một tay để trong túi nhìn cô, có chút muốn cười, "Em làm gì?"

"Chuyện em sắp hỏi anh, không thể để người khác nghe được."

Hạ Tang Tử xác nhận an toàn xong, không có ai bên cạnh, mới khẩn trương nói, giọng còn thấp hết mức có thể: "Việc của Ngô Duệ Viễn, là anh làm đúng không."

Mạnh Hành Chu lừoi nhác dựa vào cây, không chút để ý nói, "Cậu ta làm sao?"

Cái này làm sao lừa được Hạ Tang Tử, cô đi lên, đôi mắt ngơ ngác nhìn anh chằm chằm, "Ba tuổi, anh đừng giấu, ngoại trừ anh, em không nghĩ còn ai sẽ làm vậy nữa."

Mạnh Hành Chu rũ mắt nhìn cô, có chút nghiền ngẫm, "Ở trong lòng em, anh ác đến vậy."

Hạ Tang Tử lắc đầu, nghiêm túc nói, "Không phải ác, là ngoại trừ anh, không có ai nguyện ý, hơn nữa có năng lực mà xuất đầu vì em, em chỉ có thể nghĩ đến là anh."

Không biết là cái gì lấy lòng Mạnh Hành Chu, anh bỏ tay trong túi quần ra, đặt trên đầu của Hạ Tang Tử mà xoa nhẹ hai cái, "Lời này của em đừng nói với người khác."

Hạ Tang Tử "a" một tiếng, hỏi: "Nói cái gì?"

"Cả câu." Mạnh Hành Chu khom lưng, nhìn thẳng cô, lặp lại lần nữa, "Toàn bộ đều không được nói với người khác."

Hạ Tang Tử cái hiểu cái không, cứ đồng ý trước, bướng bỉnh hỏi tiếp. "Cho nên có phải là anh hay không?"

"Tra ra cậu ta thi đại học có vấn đề, tìm được chứng cứ, gửi thư nặc danh cho lãnh đạo trường bọn em, bức cho nhà cậu ta không chịu nổi áp lực, cuối cùng phải chủ động nghỉ học, về sau nhớ kẹp chặt đuôi làm ngừoi cho ông."

Mạnh Hành Chu bỏ tay xuống, nói toàn bộ quá trình làm Ngô Duệ Viễn nghỉ học, nói nhẹ nhàng bâng quơ, giống như hôm nay anh đi trên đường nhặt được tiền, thuận tay lại giao cho cảnh sát vậy.

Nhưng Hạ Tang Tử vẫn từ mấy câu ngắn gọn, nghe ra cái mùi không bình thường.

Cô châm chước vài giây, hỏi ra miệng, "Anh có phải đi cầu xin với ba mẹ anh....."

Lời còn chưa nói xong đã bị Mạnh Hành Chu trực tiếp cắt. "Anh cầu cái rắm."

Câu kế tiếp Hạ Tang Tử không nghĩ nói, cúi đầu như đứa trẻ làm sai.

Mạnh Hành Chu vừa rồi hơi cảm xúc, thấy cô vậy liền hối hận, nhưng là miệng lữoi vụng về, cũng chỉ có thể nói một câu chữa cháy, "Anh không phải mắng em."

"Em biết." Hạ Tang Tử dẫm lên bóng cây trên mặt đất, dẫm không được, cái bóng ngược lại chiếu lên chân cô, cảm xúc có chút ảnh hưởng, "Nếu không phải hai người họ, thì là ông Mạnh."

Advertisement / Quảng cáo


Mạnh Hành Chu không phủ nhận, "Đối với ông nội thì điều tra về một người chỉ cần nói mấy câu."

Trong lòng Hạ Tang Tử càng khó chiu, cảm giác mình làm anh chọc đến cái phiền toái lớn, "Ba tuổi, anh không phải không thích nhờ vào quan hệ trong nhà sao, em...."

"Hạ Tang."

Mạnh Hành Chu đột nhiên gọi tên cô, Hạ Tang Tử ngẩng đầu lên, nghe thấy anh nói, "Thích với làm hay không là hai việc khác nhau."

Tim của Hạ Tang Tử tựa hồ lỡ một nhịp, cô quên chính mình phải nói gì.

Mạnh Hành Chu hiểu tính tình của cô, nhưng có mấy lời, nếu anh không nói, sợ là không ai nói với cô.

"Em phải biết rằng, nhổ cỏ mà không trừ tận gốc, chính là tai hoạ."

"Em không ra tay được, thì anh thay em làm."

Đầu Hạ Tang Tử cúi càng thấy, cả ngừơi như bao phủ áy náy, cô thậm chí không dám liếc nhìn anh một cái.

Nói tới đây, Mạnh Hành Chu thấy cô gái nhỏ vẫn một bộ dáng cúi đầu, biểu tình như "Trời ạ, thiếu anh một cái nhân tình lớn nữa, em có trả hết nợ được không", trong lòng không biết có cái tư vị gì.

Đây là cái không khí chó má gì.

"Nhìn đi đâu thế, nhìn anh."

Mạnh Hành Chu nói không thì không đủ, một tay nhẹ nâng cằm cô, làm cô nhìn thẳng vào mắt anh.

Gió thổi bên tai, cây lá vang lên tiếng xào xạc, không khí còn vương mùi bạc hà nhàn nhạt, giọng nói thâm trầm của thiếu niên cứ vang vọng bên tai.

"Đừng cảm thấy thiếu anh, anh rất ghét khách sao, đặc biệt là em."
Advertisement / Quảng cáo

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.