Nước Cam Có Gas (Nước Soda Cam)

Chương 19



Mặt của Hạ Tang Tử, lấy trình độ có thể thấy được, từ gương mặt đến lỗ tai đều là màu đỏ, giống y chang quả táo độc của mụ phù thuỷ.

Phì phì phì phạm quy!

Hạ Tang Tử phục hồi tinh thần, cầm cổ tay của Mạnh Hành Chu bỏ ra, lại lui về sau hai bước, đôi mắt mở to, trừng mắt nhìn, không biết tức giận hay là thẹn thùng, hung dữ nói, "Mạnh Hành Chu, anh anh anh anh không cho chạm em. Đứng nói chuyện đàng hoàng, không được động tay động chân."

Mạnh Hành Chu bị chửi cũng không tức giận, đúng lý hợp tình hỏi lại, "Ai bảo em không nhìn anh?"

"Anh có cái gì đẹp? Còn bắt em phải nhìn." Hạ Tang Tử chỉ là đứng thôi cũng nghe được tim mình đạp như trống, cô sợ không giấu được, chột dạ nên giọng nói cũng lớn hơn bình thường, "Chúng ta cứ bảo trì khoảng cách này nói chuyện đi, anh đừng có bá đạo như vậy."

"Đúng là trưởng thành rồi." Mạnh Hành Chu cúi đầu nhìn rồi sờ mặt cô, ý vị thâm trường cảm thán một cấu, "Trước kia ở một mình sợ hãi, còn kêu anh phải ngủ cùng nữa, anh không chịu, em liền khóc."

"Này."

"Trên đất mà có vũng nước nào, em cũng không đi được, bắt anh cõng cho bằng được."

"Mạnh Hành Chu."

"Tiết tự học buổi tối xong, đèn đường thì tối, em bắt anh phải nắm tay đi, mười mấy tuổi đầu, lá gan của học sinh tiểu học còn lớn hơn em."

"...."

Một lịch sử đen tối từ trong miệng Mạnh Hành Chu ra, Hạ Tang Tử cảm thấy mình đang bị công khai xử tội.

"Em đi đây."

Cô một chữ cũng không muốn nghe, xoay người muốn chạy, chân dài của

Mạnh Hành Chu nhanh hơn, anh đè bả vai cô lại, cúi người qua, nói thầm với cô, "Sao nào, dám làm mà không cho người ta nói?"

Advertisement / Quảng cáo


Hạ Tang Tử muốn trốn, Mạnh Hành Chu lại không cho.

"Em nói, rốt cuộc ai mới bá đạo?"

"...." Cứu mạng.

Mạnh Hành Chu đến đây thì thôi, sợ chọc rồi cô gái nhỏ thật sự trốn mất, anh buông Hạ Tang Tử ra, thần sắc nghiền ngẫm, hỏi cô một việc đứng đắn, "Việc em sợ máu, phải làm như thế nào?"

Độ ấm trên mặt Hạ Tang Tử tan đi, cô trầm mặc không nói, qua một lát, mới mở miệng, nhưng lại không chút tự tin, "Em sẽ nỗ lực khắc phục....."

Mạnh Hành Chu nhíu mày, nhẹ giọng hỏi, "Học kì sau có khoá giải phẫu, em biết không?"

"Biết..."

"Không còn mấy tháng nữa."

Hạ Tang Tử hiểu ý của Mạnh Hành Chu.

Thời gian 5 năm cô cũng chưa chữa lành được chướng ngại, sao có thể mấy tháng lại đột nhiên tốt lên.

"Em sẽ được, ba tuổi." Sắc mặt của Hạ Tang Tử có chút thống khổ, anh mắt lại cứng cỏi, "Em cần phải được."

Mấy năm trước Hạ Tang Tử có tiếp nhận trị liệu tâm lí, thời điểm bệnh trạng nghiêm trọng, cảm xúc mất khống chế khóc suốt một đem, ngày hôm sau giọng khàn đến mức không nói được.

Mạnh Hành Chu thấy qua vài lần, giờ nhớ lại, tim cũng muốn đau, có chút không thở được.

Mạnh Hành Chu nói không nên lời cổ vũ, không đành lòng, chỉ có thể khuyên cô, "Kỳ thật, không học y thì không phải...."

Thì không phải tiếp xúc.

"Không, em muốn học y."

Hạ Tang Tử bướng bỉnh, không chịu từ bỏ, cô cắn môi dưới, ngẩng đầu nhìn anh, "Năm trước, em khuyên anh đừng thi trường quân đội, anh còn nhớ rõ mình nói gì sao?"

Mạnh Hành Chu đương nhiên nhớ rõ, chỉ là, anh không trả lời.

Hạ Tang Tử nói thay anh, "Lúc đó anh nói, anh không có sự lựa chọn, nếu anh không thi, cả đời sống sẽ không thoải mái."

"Hạ Tang."

"Ba tuổi, em không muốn nghe anh khuyên nữa."

Hạ Tang Tử xoay người, đi về phía trước, nói một câu cuối cùng.

"Anh không có sự lựa chọn, em cũng vậy."

——

Bài kiểm tra thể lực cuối cùng cũng được định vào chiều thứ sáu.

Lớp 1 khoa lâm sàng vốn dĩ có tiết, Hạ Tang Tử đi theo thầy giáo môn đó để xin dời tiết sang cuối tuần.

Sau tiết học ngày thứ sáu, Hạ Tang Tử và Chung Tuệ ăn cơm xong thì về kí túc xá, mới vừa đi vào đã bị dì quản lí kí túc xá gọi lại.

"Hạ Tang Tử, có điện thoại."

Người nhà đều biết trường quân đội quản lí nghiêm, ngoài thời gian cuối tuần sẽ không tìm cô.

Hạ Tang Tử không đoán được là ai, nên bảo Chung Tuệ về trước, còn mình thì đi nghe điện thoại.

Hạ Tang Tử cầm lấy tai nghe, nhìn thấy số điện thoại xa lạ đó, cô cũng không có chút ấn tượng nào.

"Xin chào, xin hỏi ai vậy?"

"Tang Tang, là mẹ."

Hạ Tang Tử nghe thấy giọng nói này, ý cười trên mặt cứng đờ, cô thậm chí quên lên tiếng, cứ cầm tai nghe mà đứng đó không nhúc nhích.

Mẹ Hạ cho rằng tín hiệu không tốt, bên kia không nghe thấy, lại hỏi: "Tang Tang? Con có nghe được không, sao không nói lời nào?"

Hạ Tang Tử ngừng lại, mở miệng thanh âm nặng nề, "Nghe được."

"Sao con lại học Y, điện thoại thì vẫn luôn tắt máy, mẹ cứ nghĩ rằng con học ở học viện ngoại giao."

"Còn không phải do mẹ vừa tìm số điện thoại của trường học kia, gọi tìm con, kết quả học sinh mới năm nay lại không có tên con."

"Mẹ tìm không được con, chỉ có thể liên lạc với người bố không bao giờ về nhà kia của con, trời biết, mẹ ghét giọng nói ông ta thế nào."

"Tang Tang à, đứa nhỏ này, sao không để ý đến mẹ?"

Mùa hè ở Lan Thị rất dài, ở đây đã lâu mà vẫn chưa cảm nhận được cơn lạnh.

Dự báo thời tiết nói nhiệt độ hôm nay sẽ hạ xuống, buổi sáng lúc đi học còn có không ít bạn học còn đang nói thời tiết hôm nay có chút lạnh rồi.

Có lẽ do tố chất thân thể của Hạ Tang Tử tốt, cô không cảm thấy lạnh, còn cảm thán với Chung Tuệ sao thời tiết vẫn chưa hết nóng.

Nhưng trong nháy mắt vừa rồi, Hạ Tang Tử cảm thấy như có cơn gió lùa đến xuyên từ tai nghe qua, từ bờ biển phía Tây của nước Mỹ xa xôi kia lùa tới, làm cô cảm thấy lạnh lẽo từ đầu đến chân.

Advertisement / Quảng cáo


Mùa thu thì có mát mẻ hơn, nhưng cũng chỉ lạnh hơn một chút mà thôi.

Hạ Tang Tử gọi không ra chữ "mẹ", cuối cùng từ bỏ, dứt khoát nói, "Con đã nói rồi, lúc điền nguyện vọng, con đã nói với mẹ rồi."

Mẹ Hạ sửng sốt, hiển nhiên không ấn tượng, "Con xem trí nhớ của mẹ này, già rồi không nhớ được gì hết."

"Mẹ không già, ảnh chụp lần trước mẹ gửi nhìn còn trẻ hơn hai năm trước."

"Đứa nhỏ này, miệng thật ngọt."

Hạ tang Tử rũ mắt, cô cười tự giễu, "Ngài không nhớ rõ con học đại học nào, cũng bình thường thôi. Chắc lúc đó Tiểu Kiệt đang khóc tìm mẹ đấy."

Tiểu Kiệt là con trai của mẹ Hạ cùng một người đàn ông Mỹ, là em trai cùng mẹ khác cha của cô.

"Tiểu Kiệt còn nhỏ, còn cần mẹ chăm sóc, nhiều việc đến nỗi không thể lo xuể được, đứa nhỏ này so với con còn nghịch hơn nhiều, con biết không, thằng bé...."

"Đúng vậy, Tiểu Kiệt còn nhỏ nên ngài chắc bận lắm." Hạ Tang Tử ngửa đầu, thở dài một hơi, "Cho nên hôm nay ngài gọi con là vì chuyện gì?"

"Mẹ đây không phải đang quan tâm con sao?"

"Con tiếp nhận sự quan tâm của mẹ, còn việc khác sao?"

Mẹ Hạ dừng một chút, "Tang Tang...."

Hạ Tang Tử không kiên nhẫn, "Không có việc gì thì con cúp đây, con sống rất tốt, về sau mẹ không cần bớt chút thời giờ gọi cho con, Quân Y Đại quản nghiêm lắm."

"Tang Tang, con có phải còn hận mẹ không, hận mẹ lúc đó không mang con đi, không giành quyền nuôi dưỡng con, con phải hiểu cho mẹ, con là miếng thịt trên người mẹ rơi xuống, mẹ sao không yêu con được, nhưng là mẹ không có năng lực...."

"Con đặc biệt hiểu mẹ, con không hận mẹ."

Hạ Tang Tử nhịn cảm xúc xuống, không muốn biểu hiện trước mặt mẹ Hạ, biểu hiện chút khổ sở của mình, "Nếu ngài không gửi anh cho con, con cũng quên mất ngài trông thế nào rồi."

Cúp điện thoại, Hạ Tang Tử nói cảm ơn dì quản túc, đi ra khỏi văn phòng.

Cô không sốt ruột về kí túc xá, đi ra góc nhỏ, chỗ lần trước Chung Tuệ tự bế, ngồi trên tảng đá dọc đường.

Thời gian nghỉ trưa, Quân Y Đại đặc biệt im lặng, trên đường cũng không ai đi lại, vườn trường như đang ngủ say.

Hạ Tang Tử vẫn luôn cảm thấy, từ lúc 10 tuổi năm đó, được ông nội đưa vào đại viện thì chính mình đã không còn mẫn cảm tự bế, tính tình tiêu cực giống như lúc trước nữa.

Ông nội hơn nửa đời đều ở trong quân đội, làm người tuỳ tiện, với việc nào cũng thản nhiên đối mặt, việc nhỏ cũng không hỏi đến, tính tình cũng khoan dung. Một bó tuổi, thân thể khoẻ mạnh không nói, tinh thần cũng không thua người trẻ chút nào."

Mà bà nội cô, lúc còn trẻ là đoá hoa của quân nghệ, xuất thần từ đoàn văn công. Khí chất ưu nhã, tính tình ôn nhu, cơ hồ không bao giờ tức giận, ngẫu nhiên chỉ cãi quấy vài câu với ông nội, trên mặt lúc nào cũng là nụ cười cả.

Hạ Tang Tử cùng hai người già sống chung mấy năm, mưa dầm thấm lâu, cũng học được vài phần phong cách xử sự.

Ôn nhu đối đãi với người khác, lòng mang thiện ý, không làm chuyện trái với lương tâm, tích cực sống.

Những việc vui vẻ, cô dùng hết sức để vui vẻ, còn những chuyện không vui, cô sẽ nỗ lực quên đi.

Trước khi đến đại viện, cô và mẹ Hạ đã ở cùng mười năm, nhưng cô cũng rất ít khi nhớ lại.

Từ khi Hạ Tang Tử có kí ức, bố mình là người rất khó gặp được. Tất cả mọi người đều nói, bố cô là người rất ghê gớm, một quan ngoại giao trẻ tuổi đầy hứa hẹn.

Bố Hạ hàng năm đều công tác ở đại sứ quán Tây Ban Nha, Tết âm lịch mỗi năm mới có thể trở về.

Hạ Tang Tử cũng không thân với ông ấy lắm, đối với mấy đứa trẻ khác, ai cũng đều có bố ôm, có bố mỗi đêm kể chuyện xưa để ngủ, có bố đến trường làm mấy hoạt động dành cho phụ huynh, còn cô chỉ có mẹ.

Bố Hạ chỉ quan tâm việc học của cô, có học ngoại ngữ tốt hay không, ông là người nghiêm khắc, là người bố rất ít khi nói cười.

Mẹ Hạ đi làm cho công ty thương mại nước ngoài, đi lên theo chức vị, chức vị càng tăng thì thời gian ở cùng với Hạ Tang Tử ngày càng ít.

Trong nhà có mướn người giúp việc, mướn cả tài xế, Hạ Tang Tử cũng không phải lo việc cơm áo, nhưng càng ngày càng cô độc. Cô bắt đầu mong chờ mỗi ngày tan học được ở cùng với mẹ.

Nhưng thường đều là do tài xế và bảo mẫu đón cô tan học, căn phòng lớn trống rỗng, ngoại trừ ngọn đèn sáng suốt đêm, đồ ăn cứ hâm một lần rồi lại một lần, thì cũng chỉ còn chiếc bóng cô đơn là cô.

Mấy bạn học đều hâm mộ cô, nhẹ nhàng có thể lấy được mấy cái vị trí thứ nhất, ở căn nhà lớn, trên dưới lại có tài xế đón đưa.

Hạ Tang Tử lại không dám nói với họ, cô càng hâm mộ bọn họ hơn.

Bởi vì sẽ không ai tin tưởng, chỉ sẽ cảm thấy cô khoe khoang, lại càng có nhiều người ghét cô thêm.

Hạ Tang Tử hâm mộ mấy bạn cùng lớp, mỗi ngày có bố mẹ đưa đón, mỗi ngày trên bàn cơm lúc nào cũng náo nhiệt.

Hâm mộ cho dù có thành tích kém hay tốt, vẫn có người khen ngợi, có người phê bình.

Không giống cô, cho dù có tốt thế nào đi nữa, cũng không nghe thấy đôi câu vài lời.

Nhưng khi đó cô vẫn còn chút hi vọng, hi vọng vào Tết âm lịch. Cô có thể được một lần như mấy bạn cùng lớp.

Bố về nước, mẹ ở nhà, cả nhà ngồi bên nhau ăn bữa cơm đoàn viên.

Nhưng lúc 10 tuổi năm đó, mấy cái thứ hi vọng này của cô đều bị hiện thực dập tắt.

Bố mẹ li hôn trong hoà bình, người mẹ vẫn cùng cô lớn lên, lại chủ động từ bỏ quyền nuôi dưỡng cô, ra nước ngoài kết hôn, có gia đình mới, sau đó không lâu còn sinh con trai, cả nhà mỹ mãn.

Sau khi thủ tục li hôn xong xuôi, quyền nuôi dưỡng Hạ Tang Tử được giao cho bố, ông đối với đứa con gái nhỏ tuổi, vẫn vô tâm chăm sóc, lại sốt ruột bay về Tây Ban Nha công tác, muốn đưa cô con gái là cô vào trường nội trú.

Advertisement / Quảng cáo


Cuối cùng, vẫn là hai người nhà nhìn không nổi, chủ động đứng ra dẫn cô đi, ai cũng không muốn gánh vác, thế nên cô đến đại viện bộ đội sống.

Hạ Tang Tử đều hiểu rõ, cô mấy năm trước đã hiểu rồi.

Làm gì có bận công tác đến nỗi không có thời gian, làm gì có cái gọi là không có năng lực, mọi thứ, xét cho cùng, cũng chỉ là không đáng giá mà thôi.

Bọn họ muốn có tiền đồ rộng lớn, muốn một gia đình mỹ mãn, chỉ có cô, muốn có người nhà làm bạn.

Cô chỉ là, cái không đáng giá kia thôi.

Có cái gì không hiểu được chứ, có cái gì mà phải oán hận.

Cô 1 mình, hiện tại hay sau này cũng vậy, cũng sẽ sống rất tốt.

Hạ Tang Tử thu hồi cảm xúc, đứng lên khỏi tảng đá, đi về kí túc xá.

Phía sau, lá cây ôm chặt rễ cây, như bày tỏ ý muốn chính mình ở lại.

Rễ cây nhưng lại thờ ơ, nó chỉ nghĩ năm sau nhất định phải nở rộ càng tươi tốt, thì nó mới có nhiều lá mới hơn nữa.

Lá cây khóc thút thít, gió thu nhìn lá cây vẫy tay, nói muốn mang nó đi phương xa rộng lớn.

Nó nói, phương xa đó có ánh sáng, có ồn ào náo nhiệt, có biển mây trôi cuồn cuộn, lại có núi sông hùng vĩ.

Ngọn đèn dầu bất diệt kia, xuân thu bốn mùa thay đổi, đều sẽ người ở cùng.

Nó nói, người không cần phải sợ, đừng khóc.

Bởi vì năm tháng đổi dời, sớm sớm chiều chiều, chúng ta sẽ ở bên nhau.
Advertisement / Quảng cáo

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.