Nước Cam Có Gas (Nước Soda Cam)

Chương 3



Mạnh Hành Chu và Hạ Tang Tử sinh cùng ngày, chỉ có hơn kém nhau ba năm.

Năm mười tuổi lúc đó, Hạ Tang Tử chuyển đến đại viện quân đội.

Sau 6 năm. bạn chung của hai người cũng dần đồng hoá, mỗi năm sinh nhật, hai người đều tổ chức chung.

Mạnh Hành Du thích nhất là tổ chức mấy việc này.

Gần hai năm sinh nhật của bọn họ, cũng đều do cô ấy tổ chức, mỗi lần đều rất vui vẻ, cứ như mình là thọ tinh.

Năm nay sinh nhật có chút đặc biệt.

Đây là năm đầu tiên Mạnh Hành Chu đến nơi khác học đại học. Trong đại viện, trước đây cả đám đều chạm mặt nhau, thình lình, vài tháng cũng chưa gặp qua anh, còn có chút tưởng niệm.

Mà năm Hạ Tang Tử đang học cao tam, năm trước Mạnh Hành Chu còn làm cho đại viện nở này nở mặt, giành được thủ khoa tỉnh, rất là uy phong.

Tất cả mọi người đều nói giỡn, sinh nhật năm nay, nhất định phải mượn vận khí năm trước của Mạnh Hành Chu, không thể để Hạ Tang Tử xung hỉ, xem xem có thể lấy được vị trí thứ nhất hay không.

Thành tích của Hạ Tang Tử luôn ổn định, cố tình khi nghỉ đông năm đó, không biết thế nào, vài lần thi đều phát huy thất thường, mới vỡ lẽ cả năm ngoái đều không lọt vào được top 20.

Mọi người tiếc hận rất nhiều, lại phát giác tình lý bên trong.

Lúc phân chia ban xã hội và tự nhiên, kinh động với bố của Hạ Tang Tử đang là quan ngoại giao ở tận đại sứ quán của Tây Ban Nha. Cuộc điện thoại gọi về không vì việc gì, quan tâm thì ít, mà chỉ nói cho cô biết, nhất định phải học ban xã hội.

Còn ngàn vạn lần dặn dò, đừng bỏ tiếng Tây Ban Nha. Thi đại học nhớ vào học viện ngoại giao, về sau còn kế thừa công việc của ông, trên sự nghiệp ngoại giao đều rực rỡ, cúc cung tận tuỵ.

Hạ Tang Tử vẫn luôn nghe lời, lúc ấy không do dự cũng học ban xã hội.

Nhưng chỉ qua nghỉ hè cao nhị, không biết vì cái gì, Hạ Tang Tử lại chết sống chuyển sang ban tự nhiên.

Advertisement / Quảng cáo


Thầy giáo khuyên trái khuyên phải, cũng không làm cô thay đổi quyết định. Bố Hạ Tang Tử thì ở nước ngoài, quản cũng không được nhiều, người duy nhất có thể khuyên cô, cũng có hai ông bà Hạ ở nhà.

Lại cố tình hai ông bà Hạ lại đều dung túng cháu gái, còn không phải chỉ chuyển sang bạn khoa học tự nhiên thôi sao, có gì to tát chứ.

Tính tình ông Hạ cũng nói, bị thầy giáo tới nhà một lần lại một lần, phiền muốn chết. Sau đó, lại tự mình dẫn Hạ Tang Tử đi phòng hiệu trưởng, chỉ nói một câu ———

"Cháu gái tôi chính là muốn học lý, mấy người không cho, tôi liền chuyển trường cho con bé."

Đây đều là mầm mống rất tốt của Bắc Đại Thanh Hoa, trường học làm sao có thể để nước phù sa chảy ra ngoài ruộng được. Vì thế, sự tình Hạ Tang Tử chuyển ban, cũng rất nhanh giải quyết xong.

Hạ Tang Tử cũng không thua kém. Chương trình học thiếu một năm, ngay từ đầu còn cố hết sức, nửa kỳ trôi qua, từ đứng đầu ban xã hội chuyển thành đứng đầu ban tự nhiên.

Cùng Mạnh Hành Chu giống như thiên tài, cả ông trời cũng đều thưởng cơm ăn.

Tất cả mọi người đều nói vậy.

Chỉ có việc "xung hỉ" này, nhưng đã kích động Mạnh Hành Du đến hỏng rồi. Vung tay lên, bao cả biệt thự ngoại ô để đãi khách.

Biệt thự, máy tính, phòng trò chơi, phòng chiếu phim, karaoke đều có hết. Tụ tập cùng ngày, có đầu bếp lo cả món Tây lẫn món Trung Quốc, muốn ăn cái gì cũng có.

Cả đám chơi cả buổi.

Đến tối, cả đám nói giỡn, liền muốn hai thọ tinh trao đổi quà, bị Mạnh Hành Du ngăn lại.

Nữ ma đầu nói: "Mấy người tặng đều vây xem, mấy người là bát quái tinh chuyển thế sao."

Mạnh gia trong đại viện rất có danh dự và uy tín, mỗi người đều bán cho Mạnh Hành Du mặt mũi, cô lên tiếng, cũng không ai dám cãi lại, sôi nổi cũng tan đi.

Da mặt của Hạ Tang Tử mỏng, mấy người rời đi, mới lấy quà của mình ra, là một cái mô hình máy bay và tàu thuyền số lượng có hạn.

Mạnh Hành Chu vẫn luôn thích chơi mô hình, Hạ Tang Tử mỗi năm đều tặng.

Nhưng mà, Mạnh Hành Chu nhìn cũng chưa nhìn, chỉ nói mình có việc, xuống lầu lấy chìa khoá lên xe, trực tiếp đi luôn.

Ngày hôm sau về đại viện, hỏi ông bà Mạnh mới biết hôm qua Mạnh Hành Chu đã bay về Lan Thị.

Một ngày sinh nhật, lại chia tay không vui vẻ gì, lại ngại mặt mũi hai nhà Mạnh Hạ nên cũng có người nghị luận gì.

Quan hệ của Hạ Tang Tử với Mạnh Hành Chu, từ sinh nhật vẫn luôn căng thẳng tới bây giờ.

Cô vẫn muốn tìm cơ hội hỏi cho rõ ràng, hôm nay gặp mặt, cảm xúc dâng trào, chưa kịp trải nệm, mọi lời đều tuôn ra hết.

Liên tiếp mang theo oán niệm chất vấn, đánh thẳng vào Mạnh Hành Chu làm sắc mặt anh càng thêm trầm xuống, ngồi dựa vào ghế, ngay cả hô hấp đều nhỏ đến mức khó phát hiện.

Hạ Tang Tử đi qua xúc động, thu tay lại, đứng ở đối diện anh, tim đập thật nhanh, chưa nói đến sợ hãi, chỉ là thật khẩn trương.

Thật lâu sau.

Mạnh Hành Chu nhấc chân lên, lấy huấn mũ trên mặt xuống, lưu loát đội lại trên đầu, từ trên chỗ ngồi đứng lên, không nhìn Hạ Tang Tử, lướt qua cô đi đến cửa, bình đạm nói, "Còn có việc, đi trước."

Lòng Hạ Tang Tử chìm xuống, cô không do dự, vọt tới trước mặt anh, dang rộng hai tay, ngăn trở đường đi, nhất định phải có trả lời, "Không được đi. Mạnh Hành Chu, anh trả lời vấn đề của em trước."

Mạnh Hành Chu đứng tại chỗ, vành nón che khuất nửa gương mặt anh. Đôi mắt hẹp dài, mang theo vài phần âm trầm, giọng nói cũng không kiên nhẫn, chỉ là bình tĩnh nói, "Trả lời không được."

Đôi tay Hạ Tang Tử run nhè nhẹ, sắp chịu đựng không nổi, cô cúi đầu, tựa như lẩm nhẩm, "Có cái gì mà không trả lời được...."

Mạnh Hành Chu kéo tay phải cô xuống, nhấc chân đi lên phía trước, cho tới khi gần tới cửa, anh dừng lại, thanh lãnh lưu lại một câu, "Bởi vì không muốn nói dối."

Hai tay Hạ Tang Tử rũ xuống, vô lực để ngay sườn eo, ngẩng đầu nhìn về phía cửa, cái mũi đau xót, ngoài miệng vẫn không phục.

Nàng đi vào phòng, thấy cái ghế dựa vừa rồi Mạnh Hành Chu ngồi, đá một cái cho hả giận.

"Em nhất định phải làm cho anh không thể mở miệng."

——

Hai ngày sau, sinh viên mới của Quân Y Đại đến báo danh.

Hạ Tang Tử chuyển vào phòng kí túc xá, nói cũng khéo, nữ sinh cô đụng phải ở hành lang hôm đó lại là bạn cùng phòng của cô. Là người địa phương Lan Thị, gọi là Chu Xảo Tịch, chuyên ngành điều dưỡng.

Sau khi báo danh, Hạ Tang Tử đi với bạn cùng phòng, đến tiệm làm tóc bên ngoài trường để cắt ngắn. Cô đem hình chụp gửi cho gia đình và bạn bè xem, ông bà Hạ nhìn cũng tấm tắc khen, nói nhìn rất có tinh thần, nhìn rất có khí phách (*)

(*) cụm từ gốc là "cân quắc bất nhượng tu mi". "Cân quắc" chỉ phụ nữ, còn "tu mi" có nghĩa là đàn ông theo cổ đại, nói chung có nghĩa là "phụ nữ không hề thua kém đàn ông".

Mạnh Hành Du thì tương đối gay gắt hơn, nói cô như quái vật tóc ngắn, cứ như tomboy, không có có chút nữ tính nào cả.

Đến nỗi với Mạnh Hành Chu, từ sau lần gặp trước, đã vài ngày không liên lạc.

Hai trường thường ngày cũng không cho phép sử dụng điện thoại, cũng không được tự do ra vào, cho dù hai trường ở cạnh nhau, Hạ Tang Tử cũng không tìm được cơ hội để gặp anh.

Khoá quân huấn cho sinh viên mới của Quân Y Đại đều được thực hiện trong khuôn viên trường, hoặc ở cơ sở huấn luyện ở Quốc Phòng Đại bên cạnh. Sinh viên mới năm nay lại không được may mắn cho lắm, vừa lúc hai cơ sở của trường đều đang sửa chữa, tài nguyên trong trường không thể thoả mãn yêu cầu của quân huấn, nên trường học chỉ có thể mượn cơ cở quân đội.

Nhóm lãnh đạo của Quân Y Đại quyết tâm muốn mài dũa mấy sinh viên mới năm nay, nên đã chọn cơ sơ quân đội có điều kiện gian khổ nhất ở Lan Thị, tiến hành quân huấn dài đến một tháng.

Advertisement / Quảng cáo


Hai ngày sau, đoàn xe chở sinh viên mới của Quân Y Đại hết đi qua sườn núi nhỏ lại đến một cái sườn núi lớn khác, trải qua xóc nảy cả buổi sáng, rốt cuộc cũng đến nơi vào giờ cơm trưa.

Cơ sở quân đội ở vùng núi xa, phong cảnh tất nhiên rất đẹp, đỉnh núi đếm cũng không hết, sân tập huấn đều là có sẵn.

Mấy sinh viên mới này, không rõ cơm có đủ no không, nhưng khổ sở, sợ là có rất nhiều. Hạ Tang Tử bị mấy âm thanh oán giận vây quanh cả buổi, lỗ tai như muốn thủng.

Sau khi cả đội giải tán xuống xe, Hạ Tang đi theo bạn cùng phòng, đến nhà ăn quân đội ăn cơm trưa. Thức ăn nơi này không có nhiều nước và dầu, chủ yếu là rau xanh, tuy nhiên cũng rất ít. Món chính là bánh bao và mì sợi, cứ thay đổi theo ngày.

Hạ Tang Tử không có khẩu vị gì, chỉ suy xét đến cường độ huấn luyện, để bảo tồn thể lực, vẫn miễn cưỡng ăn nhiều một chút.

Sau khi ăn xong, trên đường về kí túc xá thì cô gặp chính trị viên của mình. Chính trị viên muốn cô trực tiếp đi thông báo cho khoa điều dưỡng, cả tháng huấn luyện ở đây, cô sẽ ăn uống và huấn luyện cùng bọn họ.

Hạ Tang Tử không có ý kiến, nói được.

Y học lâm sàng của Quân Y Đại chia thành 5 năm và 8 năm, trong vòng 8 năm đã có 3 năm liên tiếp chưa có nữ sinh nhập học. Đó cũng không phải nghề nghiệp tồi, ngược lại rất tốt. Người trúng tuyển mỗi năm rất cao, hầu hết mấy sinh viên đạt được điểm này đều không muốn ghi danh Quân Y Đại. Những sinh viên còn lại, cũng có rất ít nữ sinh hoặc thậm chí không có.

Cho nên trong trường thường nói, tấm bằng lâm sàng tám năm thì làm bằng sắt, còn người đàn ông độc thân thì như nước chảy.

Năm nay đột nhiên có một nữ sinh nhập học, còn là thủ khoa tỉnh, toàn khoa đều xem Hạ Tang Tử như bảo bối.

Mặc kệ ở đâu, thầy giáo ở trường đều luôn đối xử bất công đối với học sinh ưu tú.

Chính trị viên nhìn Hạ Tang Tử, trong lòng sinh ra một loại kiêu ngạo, khó tránh dặn dò hai câu, "Quân huấn tương đối khổ, kiên trì một chút, có khó khăn thì tới tìm thầy."

Trong lòng Hạ Tang Tử ấm áp, đáp: "Vâng, cám ơn chính trị viên."

Sau giờ nghỉ trưa, các chính trị viên tổ chức cuộc gặp mặt cho sinh viên cùng với huấn luyện viên quân huấn.

Khoa điều dưỡng là một huấn luyện viên nữ, nói không chừng có thể nhẹ nhàng chút.

Nhưng sau khi tiếp xúc, cả đám phát hiện huấn luyện viên nữ này một chút cũng không tốt bằng huấn luyện viên nam. Mặt thì cứ xụ, ít nói ít cười, toàn thân đều lộ ra lạnh lùng, không giận mà uy, không giống như người dễ nói chuyện

Hạ Tang Tử cũng không rãnh để ý tới mấy việc này, nghe được mọi người xung quanh xì xào, không ít huấn luyện viên là sinh viên trường Quốc Phòng Đại, trong lòng cũng có một chút hi vọng.

Không biết có thể gặp được Mạnh Hành Chu không.

Nhưng nghĩ lại, con người này, từ nhỏ đã ghét làm mấy chuyện phiền phức, chắc sẽ không huấn luyện quân huấn đâu nhỉ.

Một đêm không ngủ đủ, buổi sáng nghe tiếng còi rời giường, Hạ Tang Tử ngủ thêm vài phút, suýt nữa thì đã trễ. Mặt cũng không kịp rửa, thay đồ xong, với tay lấy áo khoác với thắt lưng là chạy ngay ra sân, còn vừa chạy vừa mặc, miễn cưỡng đứng trước đội, cũng sửa soạn tạm ổn.

Tuổi Hạ Tang Tử so với mọi người đều nhỏ hơn hai tuổi, nhưng cũng không đến nỗi thấp, đứng ở hàng cuối của đội.

Khi Sở Ninh đến, cô ta bắt cả đội đứng trong một giờ, làm mấy nữ sinh cứ kêu than, oán giận hai ba câu, làm cho cả đội phải đứng thêm hai mươi phút.

Hạ Tang Tử chưa ăn bữa sáng, đứng cả buổi sáng đã muốn hết hơi, trong lòng thì cứ đếm số giây còn lại.

Sở Ninh đi một vòng, cuối cùng dừng ở bên cạnh Hạ Tang Tử, đánh giá cô từ trên xuống, lạnh giọng hỏi, "Cô tên là gì?"

Hạ Tang Tử có chút ngớ, há mồm nói: "Tôi tên—-"

"Nói chuyện phải kêu báo cáo."

Hạ Tang Tử bị cô quát đến sửng sốt, vội vàng sửa miệng, "Báo cáo huấn luyện viên, tôi là Hạ Tang Tử khoa y học lâm sàng."

Sở Ninh giơ tay lấy mũ của Hạ Tang Tử xuống, gần như quát lớn: "Chính trị viên chưa nói với cô, trường quân đội nghiêm cấm uốn tóc sao?"

Nói như thế nào cũng đã là cô gái lớn, bị người trạc tuổi răn dạy trước mặt nhiều người như vậy, Hạ Tang Tử cũng cảm thấy mất mặt.

Cô nuốt xuống lửa giận trong lòng, giải thích: "Báo cáo huấn luyện viên, tôi không có uốn tóc, đây là xoăn tự nhiên."

"Hạ Tang Tử đúng không?"

Sở Ninh như nghĩ đến gì, đùa nghịch mũ của cô, trào phúng nói: "Thủ khoa tỉnh đúng là không giống, rất biết ăn nói, trình độ tìm cớ so với người bình thường đều rất cao."

Tính tình Hạ Tang Tử nhu hoa, nhưng gặp phải đãi ngộ không công bằng, cũng sẽ không nuốt cơn giận được.

Cảm giác được giọng nói của Sở Ninh không khách khi, Hạ Tang Tử ngẩng đầu, trong anh mắt như bốc cháy lên hai ngọn lửa, "Tôi không nói sai, tóc chính là trời sinh."

Sở Ninh lại không buông tha: "Ai có thể chứng minh?"

Hạ Tang Tử ngẩn ra: "Chứng minh cái gì?"

Sở Ninh cười nhạo một tiếng, ánh mắt đảo qua cả đội, đề cao âm lượng: "Mọi người, ai có thể đứng ra chứng minh, tóc của Hạ Tang Tự là xoăn tự nhiên."

Đây rõ ràng là làm cô khó xử mà.

Cả nhóm chỉ học chung chưa được hai ngày, Hạ Tang Tử lại không phải khoa điều dưỡng, nói ở đây toàn người xa lạ cũng không sai. Sao có người tới chứng minh cho cô, tóc có phải xoăn tự nhiên hay không được.

Hạ Tang Tử xem như đã rõ, Sở Ninh là muốn muốn giết gà doạ khỉ để lập uy đây, chính mình cũng không biết đụng chạm cô ta ở chỗ nào, lại trở thành con gà sắp bị làm thịt.

Thanh âm của Hạ Tang Tử lạnh xuống: "Huấn luyện viên Sở, cô có ý gì?"

Sở Ninh ngoảnh mặt làm ngơ, đem quân mũ để bên chân mình, chỉ vào đường chạy hạ mệnh lệnh, "Chạy vòng quanh, chạy đến khi tóc cô không còn xoăn nữa thì thôi."

Advertisement / Quảng cáo


"Tôi không chạy." Hạ Tang Tử nhìn mũ ở dưới chân, một chút cũng không chịu thua: "Tôi không có gì sai, cô không có tư cách trừng phạt tôi."

"Tôi không có tư cách không lẽ cô có sao?"

Sở Ninh cao hơn Hạ Tang Tử vài cm, đôi mắt trừng nhìn cô, tràn đầy khiêu khích, "Cô đi tìm người chứng minh đi, tìm được rồi, tôi sẽ xin lỗi cô."

Hạ Tang Tử hiểu rõ, không thể nói lý cùng cô ta, chuẩn bị nhặt mũ lên, đi tìm chính trị viên giải quyết.

Lúc này, lại có người động tác còn nhanh hơn cô, nhặt mũ lên trước một bước.

Tác giả có lời muốn nói:

Mạnh tra nam, có người khi dễ cô vợ nhà cậu kìa!!!!!

Editor có lời muốn nói:

-Mạnh tra nam sắp làm anh hùng cứu mỹ nhân rồi =))))

-Chương dài hết sức dàiii, cần động lực T.T

-Đã bảo vote đi, sẽ có phúc lợi ngay mà:)))

SPOILER:

"Tóc của cô ấy từ nhỏ đến lớn đều là xoăn tự nhiên." Anh nhìn Sở Ninh nói.

"Tôi chứng minh cho cô ấy."

Giọng nói của anh lạnh nhạt, không mang theo một tia cảm tình, "Cô xin lỗi đi."
Advertisement / Quảng cáo

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.