Nước Cam Có Gas (Nước Soda Cam)

Chương 34



Cô lúc ấy hỏi nguyên nhân, Mạnh Hành Chu chỉ nói với cô về 1 sự kiện.

Anh nói mấy năm trước, trước khi xảy ra sự cố đó, tay súng bắn tỉa cứu Hạ Tang Tử gần đây đã hi sinh vì nhiệm vụ.

Hạ Tang Tử không cách nào hình dung tâm tình của mình lúc đó.

Sự việc đã xảy ra mấy năm, Hạ gia vẫn luôn giữ liên lạc với tay súng bắn tỉa đó, quê quán của ông ấy ở vùng núi xa xôi, trong nhà còn có mẹ già nhiều tuổi bị bệnh, bởi vì nghèo khó nên vẫn chưa kết hôn.

Hạ gia sau khi biết chuyện, mấy năm sau vẫn âm thầm giúp đỡ gia đình của ông ấy, cũng để báo ân.

Hạ gia đối với tay súng bắn tỉa này đặc biệt có cảm tình, Hạ Tang Tử có thể lý giải. Nhưng cô không hiểu, tay súng bắn tỉa này có liên quan gì tới Mạnh Hành Chu.

Advertisement / Quảng cáo


"Cậu muốn học trường quân đội, có liên quan gì với ông ấy sao?" Hạ Tang Tử hỏi anh.

Mạnh Hành Chu không chút do dự, thật sự quyết đoán gật đầu.

Anh nói ý tưởng muốn tòng quân của mình đã sinh sôi sau sự cố lần đó.

Ngày sự có hôm đó,Hạ Tang Tử vốn đã hẹn với Mạnh Hành Chu cùng về nhà. Nhưng thật không khoé, Mạnh Hành Chu lúc đó có việc, nên Hạ Tang Tử đành phải về trước một mình.

Trong lúc trở về nhà, đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Mạnh Hành Chu bận việc trường học, lúc về đến nhà, vừa lúc thấy Hạ Tang Tử được nhân viên y tế đưa lên xe cứu thương.

Bởi vì sự cố đó mà Hạ Tang Tử lưu lại tâm bệnh, làm Mạnh Hành Chu áy náy không thôi.

Sau khi nghe nói người cứu Hạ Tang Tử là một tay súng bắn tỉa của đội đặc cảnh, ý tưởng muốn thi vào trường quân đội cũng bắt đầu nhen nhóm.

Việc tay súng bắn tỉa đó hi sinh cũng kích thích đến Mạnh Hành Chu, không bằng nói đó chính là một ngòi nổ.

Hạ Tang Tử lúc ấy nghe xong tất cả, cảm giác đầu tiên chính là, cô ngăn cản anh không được, hơn nữa cô cũng không muốn ngăn cản.

Hai người đều muốn giải thoát trên mặt tinh thần, thật vất vả mới tìm được một loại phương thức, nên thật luyến tiếc buông tay.

Tuy rằng khi đó cô còn chưa tìm được, nhưng Mạnh Hành Chu đã tìm được, cho nên cô có thể hiểu cách làm của anh.

Sau đó, tin tức Mạnh Hành Chu từ bỏ học bổng vào trường danh tiếng được lan truyền, không chỉ ông Mạnh, ngay cả bố mẹ anh đều cực lực phản đối, thậm chí còn muốn động thủ đánh người.

Là Hạ Tang Tử đã lao đến bảo vệ anh, nói đỡ cho anh để trưởng bối có thể hiểu được.

Có thể nói, Mạnh Hành Chu có thể thành công để ông Mạnh thả vào học trường quân đội, cũng có một nửa công lao của Hạ Tang Tử.

Mạnh Hành Chu cho rằng, Hạ Tang Tử sẽ là người đầu tiên phản đối việc đó, bởi vì cô tiếp xúc qua, ác ý đáng sợ cỡ nào, mà đối kháng với ác ý lại khó khăn đến nhường nào.

Trước một ngày thi Đại học, trên đường hai người về nhà, Mạnh Hành Chu hồi tưởng lại sự việc nửa năm vừa qua, nhẹ nhàng cười.

Advertisement / Quảng cáo


Hạ Tang Tử ngẩng đầu nhìn anh, khó hiểu hỏi: "Anh cười cái gì?"

"Anh từ bỏ trường học, trước khi nói với em, anh vẫn luôn có suy nghĩ, em có thể tuyệt giao với anh khong, không nghĩ tới thời điểm mấu chốt, em vẫn chừa lại mặt cho anh."

"Đúng vậy." Hạ Tang Tử dừng bước, lắp kín đường đi của Mạnh Hành Chu, khuôn mặt trắng nõn ngẩng lên, ngoan ngoãn nói: "Anh đừng có áp lực, thi cho tốt, cứ coi như là kì thi bình thường đi."

Mạnh Hành Chu giật mình, có một loại cảm động nổi lên, không đợi anh nói gì, Hạ Tang Tử đã bất ngờ đổi chủ đề, ý cười càng sâu, chỉ là mang theo nhè nhẹ hàn ý: "Dù sao năm nay anh mà không được Thủ khoa tỉnh, chúng ta tuyệt giao cũng không muộn, cũng chả có gì ghê gớm cả, anh nói có đúng không?"

"......"

Cái loại sinh vật tên "nữ sinh" này, đúng là đáng sợ.

......

Hạ Tang Tử lấy lại tinh thần, đối diện với tầm mắt của Mạnh Hành Chu, cô giật mình, cuối cùng mơ hồ không rõ nói: "Tớ cũng không biết, có lẽ mỗi nam sinh đều có một giấc mộng quân nhân đi."

Mạnh Hành Chu kẹp một cái đùi gà, đặt trong chén của Mạnh Hành Du, không kiên nhẫn nói, "Ăn cơm của em đi, nói nhiều quá."

"Rõ ràng là anh nói quá ít, không biết còn tưởng anh bị câm đấy."

"Ở lại rửa chén."

"Đừng nha, anh, em bị câm, em mới bị câm." Mạnh Hành Du bắt lấy bím tóc, trong vòng 3 giây liền thành thật lại, "Anh nhìn em biểu diễn ở chỗ này cho anh xem, lúc ăn lúc ngủ không nói chuyện, bây giờ bắt đầu."

Hạ Tang Tử cười đến không thở nổi.

Ăn xong một bữa cơm, tâm tình nhiều ngày không tốt, cũng vô tình bị quét hơn một nữa.

Buổi chiều, suy xét đến việc Hạ Tang Tử thừa nhận năng lực, Mạnh Hành Du không lôi kéo cô đi chơi trò kích thích nữa, 3 người ăn uống chút rồi đi dạo để tiêu, thời gian trôi qua cũng thật nhanh.

Buổi tối, du khách đến công viên hôm nay bắt đầu sôi nổi đi vào quảng trường lớn, chờ đợi buổi buổi diễn ánh sáng.

Có qúa nhiều người xem biểu diễn, Hạ Tang Tử đi gọi một cuộc điện thoại, liền lạc khỏi hai anh em. Ở trong đám người bị xô tới xô lui, cô từ bỏ đi ra ngoài, đứng ở dưới gốc cay.

Advertisement / Quảng cáo


Hạ Tang Tử lấy điện thoại, lúc đang định gửi tin nhắn vào nhóm chat của ba người, một thân ảnh cao lớn chặn lại ánh sáng trước mắt cô.

Mạnh Hành Chu tựa hồ như chạy tới, hô hấp có chút loạn, lúc thấy được Hạ Tang Tử, trên mặt rõ ràng thở phào một hơi.

Hạ Tang Tử nhìn anh, ngơ ngác hỏi, "Du Du đâu rồi?"

"Ở bên kia....." Nói, Mạnh Hành Chu xoay người, chỉ về một vật kiến trúc trước mặt, nhưng nào còn bóng dáng của Mạnh Hành Du, chỉ có mấy người qua đường tới lui, anh nhăn mày, "Người đâu rồi?"

Trong lòng hai người đều căng thẳng, đang muốn chia nhau đi tìm, điện thoại của Hạ Tang Tử lại rung lên, cô thấy là hình của Mạnh Hành Du, vội vàng mở đọc.

"Tớ gọi xe về đây, thế giới hai người, cậu nhớ nắm cho chắc, Du gia chỉ có thể giúp cậu đến đây thôi, cố lên."

Hạ Tang Tử tức khắc: "....."
Advertisement / Quảng cáo

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.