Nuông Chiều Tiểu Địa Chủ

Chương 11: Mơ ước



Theo Bùi phủ hạ nhân truyền lời, Ngô nhị quản gia lĩnh người đi nhặt xác, Bạch quản gia bắt cóc Lâm viên ngoại giết người không thành tự sát tạ tội một chuyện rất liền trong phủ truyền ra.

Chu di nương nghe được tin tức, thất tha thất thểu đi vào phòng, hé ra mặt cười so với thoa phấn còn muốn trắng hơn.

Cho nha hoàn lui xuống, nàng ngã ngồi lên tràng kỷ thêu gấm, nhìn chăm chăm lên giường đệm thêu hoa đỏ.

Biểu ca chết rồi, tối hôm trước hắn còn cùng nàng trong phòng này triền miên, sáng sớm hôm qua hắn mới rời đi, còn vô cùng tự tin bảo nàng chờ hắn trở về, không ai biết giải quyết xong lão đầu tử, bán đi Lâm gia, liền mang mẹ con bọn hắn đi Giang Nam định cư. Hắn nói nghe tốt như vậy, thế nào liền nhẫn tâm bỏ lại bọn họ cô nhi quả phụ, đi đâu?

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện không may gì?

Trước khi hắn chết, có nói cái gì không, có thể hay không... Không, sẽ không, a Khang là cốt nhục hắn, hắn nhất định sẽ thay nhi tử tính toán.

Ngoài phòng đột nhiên truyền đến tiếng bước chân vội vàng, Chu di nương lau đi nước mắt, đứng dậy, vừa mới xốc rèm cửa bên trong phòng lên, Lâm Khang mười ba tuổi đã xông vào, “Nương, cậu, cậu...”

Chu di nương nhanh che miệng hắn, mắt lệ nghẹn ngào quay lại khiển trách: “Đã nói bao nhiêu lần, phải gọi ta di nương!”

Nàng mười bảy tuổi đến Lâm phủ làm thiếp, chân trước vào cửa, phu nhân liền hoài thai, Lâm viên ngoại vô cùng coi trọng, hận không thể ngày ngày bên cạnh, hình như đã quên di nương là nàng cũng đồng dạng lớn bụng, cho đến lúc nàng sắp sinh, khi đó Lâm viên ngoại hiếm khi đi xa nhà, nàng và biểu ca thừa cơ âm thầm động tay động chân. Phu nhân“Ngoài ý muốn” sinh non, nàng vì chấn kinh quá độ, đồng dạng “Sinh non”, chỉ khác phu nhân một xác hai mạng, còn nàng cấp Lâm gia thêm một đứa con trai. Lâm viên ngoại hỉ bi đột ngột, không hoài nghi gì nàng, nhưng lại nhẫn tâm đem đứa nhỏ trở thành con của phu nhân trên danh nghĩa!

Dựa vào cái gì chứ!

Nàng là hoàng hoa khuê nữ, trẻ tuổi xinh đẹp lại có công sinh con trai. Còn ba ta là nguyên phối qua đời, làm chính thất gần bốn mươi tuổi không có nổi ngụm con cho hắn, nhưng Lâm viên ngoại này làm vậy, không phải là tuyệt hi vọng từ thiếp thành thê của nàng sao? Hắn dùng hành động rõ ràng cho nàng, hắn chỉ cần một đích tử, lại không lại cần chính thất phu nhân khác!

Cho nên sau đó nàng cùng biểu ca hợp mưu hại hắn, nàng không có chút áy náy gì hết.

”Nương, lúc nào rồi, người còn tính toán gì chứ!” Lâm Khang không kiên nhẫn vung tay áo, nhìn thẳng mắt Chu di nương: “Nương, bọn họ đều nói biểu cửu bắt cóc cha, điều này sao có thể! Biểu cữu luôn luôn kính trọng cha ta, với ta thươn yêu có thừa, hắn sao có thể làm loại chuyện đó, có phải hay không cha ta lại hồ đồ, hắn...”

”Im miệng!” Chu di nương dùng sức đè lại đôi vai nhỏ bé của Lâm Khang, trên mặt là nghiêm túc trịnh trọng chưa bao giờ có: “A Khang, con nhớ kỹ, Bạch quản gia là xử lý đúng tội, sinh khí và phẫn nộ của con bây giờ, không phải là bởi vì phụ thân con giết Bạch quản gia, mà là bởi vì ngài bị khổ. Kế đó khi thấy phụ thân, nương muốn con quan tâm phụ thân ngươi như lúc con quan tâm nương khi bệnh, không nên trước mặt hắn chủ động nhắc tới Bạch quản gia, không thể lại gọi Bạch quản gia là biểu cữu, nhớ kỹ chưa?”

Lâm Khang không phục, đỏ hồng mắt chất vấn: “Vì sao?”

Từ nhỏ biểu cữu với hắn rất tốt, lão đầu tử chỉ biết buộc hắn đọc sách, còn đặc biệt keo kiệt vô cùng, xin có mấy lượng bạc mà cũng không cho, phạm chút ít lỗi liền đánh hắn, đối nương cũng không tốt, thực khiến người chán ghét đến phiền! Ngày hôm trước nương nói lão đầu tử bị bắt cóc, hắn có chút cao hứng trong lòng, cái nhà này, rốt cuộc đến phiên hắn làm chủ, không còn có người có thể khoa tay múa chân với hắn! Bây giờ phát sinh chuyện này, nói bất hiếu thì, hắn thà rằng người trở về là biếu cữu hơn!

Vì sao?

Chu di nương không khỏi nắm chặt nắm tay, “Bởi vì hắn là phụ thân ngươi, chúng ta ăn mặc, cả gia sản này, đều là của hắn, ngươi muốn nó, phải bợ đỡ hắn. A Khang, Bạch quản gia phạm lỗi, chúng ta cùng hắn là thân thích, phụ thân ngươi nhất định sẽ giận chó đánh mèo với chúng ta, thậm chí sẽ cảm thấy chúng ta ba người hợp mưu hại hắn. A Khang, ta biết ngươi bởi vì nương chịu ủy khuất mà oán hận phụ thân, nhưng con phải nhớ kỹ, muốn an toàn, ngươi phải hiếu thuận hắn, không cho hắn bắt được nửa điểm sai lầm của chúng ta. Chỉ có chờ hắn già rồi, đi không nổi nói không ra, khi đó ngươi có thể quang minh chính đại tiếp quản sản nghiệp này, ngươi mới có thể bừa bãi sống, có biết không?”

Nàng bấu móng tay dài trên vai Lâm Khang. Lâm Khang đau đến nhíu mày, lại còn có chút nghi hoặc: “Nương, nhìn ngươi nói, ta là duy nhất nhi tử của hắn, hắn dù cho lại không thích ta, cũng không thể đem đồ vật chia cho người ngoài đi?”

Chu di nương cười khổ một tiếng, thu tay, thở dài nói: “A Khang, ngươi biết hắn vì sao không thích ngươi sao? Cũng bởi vì ta và biểu cữu từng có tình cũ, năm đó hắn vì ham mỹ sắc mà cưỡng bức ta, nhưng trước sau với ta vẫn hoài nghi, thậm chí hoài nghi ngươi không phải thân sinh của hắn. Nếu không có chuyện hôm nay, hắn hoài nghi chỉ là mơ hồ, nhưng hiện, sợ rằng có bảy phần.” Nhi tử từ nhỏ nuông chiều từ bé, tính tình xúc động, nàng không thể tiết lộ chân tướng, trước nhất bây giờ cho hắn biết được lợi hại được mất, phải để hắn cam tâm lấy lòng lão đầu tử, lại miễn cho hắn chột dạ lộ ra sơ hở.

Lâm Khang sắc mặt trong nháy mắt trở nên trắng bệch, hắn mười ba tuổi, bắt đầu hiểu được rất nhiều chuyện, hoang mang vội vã nắm lấy Chu di nương tay, “Nương, vậy ta rốt cuộc là nhi tử của ai?”

”Ba!”

Chu di nương phất tay cho hắn một cái bạt tai, trợn mắt quát khẽ: “Ngươi coi ta là thành người nào? Ngươi đương nhiên là nhi tử của cha ngươi, ngươi họ Lâm! A Khang, ngươi nhớ kỹ cho ta, ta nói với ngươichuyện này, không phải cho ngươi hoài nghi ta, ta là lo là nếu ngươi đưa sắc mặt khó coi với cha người, chính là dâng lên hoài nghi của hắn! Nương bị hoài nghi không sao, nhưng ngươi là vô tội, nương không thể liên lụy ngươi. A Khang, nương biết, ngươi luyến tiếc Bạch quản gia, nhưng ngươi phải nhịn lại khó chịu, bởi vì chuyện này liên hệ đến việc ngươi có thể không kế thừa sản nghiệp! Ngươi đừng quên, hắn hiện không phải chỉ có một mình ngươi để chọn, Lâm Toàn kia, nhưng cũng một lòng muốn chia một chén canh đấy, nếu để cho hắn trước mặt cha ngươi xúi giục, mẹ con chúng ta, chỉ sợ cũng không còn có ngày lành qua!”

Lâm Khang nghe vậy, hối hận sợ hãi liền bị phẫn nộ thay thế: “Hắn chỉ là cháu trai bà con xa, cha ta sao đem tất cả gia sản cho hắn?” Hắn là con ruột duy nhất của lão đầu tử, Lâm Toàn kia tháng trước mới chạy tới, thục khinh thục trọng, hắn không tin lão đầu sẽ hồ đồ nông nổi đến mức đó!

Chu di nương cười lạnh một tiếng, một bên nhẹ nhàng xoa gương mặt đỏ của hắn một bên thấp giọng nói: “Cha ngươi đương nhiên không muốn, nhưng nếu người không tốt, ở tuổi hắn, cũng chỉ có thể nhận Lâm Toàn làm con thừa tự. Lâm Toàn tốt xấu cùng hắn có chút quan hệ huyết thống, không tính tiện nghi người ngoài, bằng không không có con thừa tự, sau khi hắn chết, sản nghiệp Lâm gia ba đời tích góp phải giao cho quan phủ, nếu không sau này ai sẽ nhớ Lâm gia?”

Một phen nói ra làm cho môi Lâm Khang cũng bị mất huyết sắc.

Chu di nương cũng nhịn không được nước mắt nữa, bỗng nhiên đem nhi tử ôm vào trong lòng, nghẹn ngào nhỏ tiếng: “A Khang, biểu cữu ngươi đi rồi, bây giờ chỉ có chúng ta nương cùng sống nương tựa lẫn nhau, vì nương, vì chính ngươi, trước mặt lão đầu tử ngươi nhất định phải cẩn thận nhiều hơn nữa, thật tình lấy lòng hắn, đề phòng Lâm Toàn, vạn không thể lại làm theo cảm tính giống như trước như vậy nữa!”

Nước mắt ấm áp trượt trên mặt, Lâm Khang phục hồi tinh thần lại, lấy ra khăn tay thay Chu di nương lau nước mắt, “Nương, ngươi yên tâm, nhi tử hiểu chuyện, ta...”

”Thiếu gia, di nương, lão gia theo Bùi phủ đã trở về, sắp đến cửa!” Tiểu nha hoàn vội vã chạy vào gian ngoài thông báo đạo.

Lâm Khang thân thể cứng lại, quay đầu muốn đi.

”A Khang?” Chu di nương cấp cấp kéo hắn, rất không yên lòng.

Lâm Khang quay đầu lại, vẻ mặt lo lắng và không hiểu, “Di nương, cha ta đã trở về, chúng ta phải đón hắn chứ!”

Chu di nương sửng sốt, lập tức vui mừng cười, xoa một chút mặt, “Đi, chúng ta cùng đi nghênh tiếp lão gia.”

Lâm cửa phủ, sớm đã vây đầy cả đám gia đình bả tử, lo lắng mong chờ Lâm viên ngoại trở về nhà. Trước kia Bạch quản gia nói lão gia ra xa nhà, mấy ngày nữa mới trở về, bọn họ đều tin, sao có thể nghĩ đến trong đó có gì khác thường? Tốt thật đấy, chủ nhân gia bị Bạch quản gia thần không biết quỷ không hay bắt cóc, bọn họ này đàn hạ nhân mà không có nửa điểm phát hiện, lão gia có thể không trách tội sao? Đặc biệt người gác cổng cửa chính và bả tử trông coi cửa nhỏ, đều nơm nớp lo sợ, bọn họ đều nhận đồ tốt từ Bạch quản gia, đều len lén ly khai cửa lớn đi qua cùng tiểu nha hoàn gia đinh uống rượu đánh bạc, ai biết Bạch quản gia từ cửa nào ra hại người hại người? Còn có, Bạch quản gia xong rồi, Ngô Nhị quản gia trước giờ đối đầu với hắn chắc chắn sẽ đề đi lên, hắn có thể không làm khó dễ cho người bên Bạch quản gia?

Hôm nay là ngày đại biến của Lâm phủ sao!

Lâm Toàn đứng trước cửa chính, trên mặt lo nghĩ bất an, nhưng trong lòng vô cùng hưng phấn. Bạch quản gia mọi chuyện dều gạt hắn, còn phái người nhìn không cho hắn rình hậu viện. Lại không biết hắn sớm dựa vào bộ dạng xuất chúng hời hợt thông đồng với nha hoàn quét rác trong viện Chu di nương. Đương nhiên, hắn cũng không trông chờ từ trong miệng nàng ta biết được cơ mật gì, đến khi tối hôm qua, nha hoàn kia lại nói cho hắn bí mật động trời, Bạch quản gia và Chu di nương có tư tình!

Nguyên lai, nửa đêm ngày hôm trước nàng đau bụng, đi nửa đường đến nhà vệ sinh thì không nhịn được, liền tìm nơi hẻo lánh gần đó chuẩn bị giải quyết, không khéo vừa lúc nghe thấy có tiếng người leo tường, sợ đến không dám nhức nhích, một hồi bình tĩnh lại, theo ánh trăng nhận ra đó là thân ảnh của Bạch quản gia.

A, thì ra là ông trời đang giúp hắn!

Nếu như Bạch quản gia không có tự tìm đường chết, bằng vào một nha hoàn quét rác, không có bằng chứng, Lâm viên ngoại nhất định sẽ không tin, hiện tại... Có hoài nghi thì kiểm chứng đi, tốt nhất là tra ra Lâm Khang là của Bạch quản gia, như vậy, sản nghiệp tài phú của Lâm phủ này, tương lai liền tất cả đều là hắn!

Lâm Toàn khóe môi nhìn không được muốn cong lên, hắn nhanh chóng cúi đầu che giấu. Ánh mắt khẽ thoáng nhìn qua Chu di nương mẹ con, hắn quay đầu lại hướng hai người cười cười, đúng lúc này, Lâm viên ngoại trở về. Hắn thu hồi tươi cười, đi nhanh nghênh đón, vẻ mặt thân thiết như từ đáy lòng nói: “Thúc phụ, ngài không có sao chứ, có bị thương không? Có lang trung xem qua chưa?”

Đáng tiếc không đợi hắn đén gần Lâm viên ngoại, bên người bỗng nhiên bị một cỗ lực mạnh đẩy ra. Là Lâm Khang gấp gáp chạy tới, ôm lấy thắt lưng Lâm viên ngoại khóc lớn, “Cha, ngươi rốt cuộc đã trở về, ba ngày nay nhi tử vô cung lo lắng a! Cha, sau này nhi tử mỗi ngày ở bên cạnh ngươi, không bao giờ để người xấu đem ngươi cướp đi nữa! Cha, ô ô...”

Lâm Toàn trong lòng châm chọc, ngẩng đầu nhìn hướng Lâm viên ngoại, ánh mắt rơi bên trên người cô nương bên cạnh, phải nói là làm đui mù người ta a, có sự tuyệt sắc đến nhường này trên đời sao!

Lỗ Lỗ không chú ý tới có người nhìn mình, nàng nhíu mày nhìn giống đực ôm lão tộc trưởng khóc rống, không chút nghĩ ngợi liền đi đẩy hắn. Lão tộc trưởng của nàng, là của miêu tộc nàng, không phải là thân thiết đụng chạm, ai biết hắn có cái gì tâm tư?

Lâm Khang lúc này mới chú ý tới bên người Lâm viên ngoại còn có người, kinh diếm nhanh chóng qua đi, thấy tư thái thân mật của hai người, hắn không khỏi nhíu mày, chẳng lẽ lão đầu tử muốn nạp thiếp? Nhiều năm như vậy hắn cũng không có thêm ai, lúc này nạp thiếp, thật sẽ không nhận hắn nữa, tính toán tiếp tục sinh nhi tử đi?

”Cha, nàng là ai?” Hắn vừa rơi nước mắt, thút tha thút thít hỏi, hồn nhiên vô tội.

Lâm viên ngoại nhìn chằm chằm hắn mặt nhìn một chút, không nói gì, hướng Lâm Toàn gật gật đầu, nắm Lỗ Lỗ tay hướng cửa đi thẳng, không đoái hoài dến Chu di nương bên cạnh vành mắt phiếm hồng. Đi tới cửa, ánh mắt đảo qua cả đám gia đinh, hắn lập tức ra lệnh: “Thường Ngộ, trước khi Ngô quản gia trở về, ngươi phái người bảo vệ các nơi cửa, chỉ được phép vào không cho phép ra.”

”Là, lão gia.” Thường Ngộ ngẩng đầu, nhẹ đáp. Hắn có đôi mắt nhỏ dài, lúc hơi nheo lại, toát ra nét hiền hòa tiếu ý tự nhiên, hắn thoạt nhìn rất nhẹ nhàng, hoàn toàn không giống người ngoài thấp thỏm lo âu. Lâm viên ngoại gật đầu, lại chỉ thêm bốn thằng nhóc, cùng đi tới tiểu viện của Bạch quản gia.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.