Nuông Chiều Tiểu Địa Chủ

Chương 35: Chơi xấu



Trong giường không có chút gió, không khí có phần khô nóng nặng nề, có thể nghe tiếng nam nhân tận lực kiềm chế thở dốc, tiếng mèo trắng liếm phát ra sàn sạt, còn có thỉnh thoảng phát ra tiên mèo kêu ô ô rõ ràng. Nếu như lắng nghe, thậm chí có thể nghe thấy một loạt tiếng va chạm vang lên có quy luật, không giống đồ vật đụng nhau chói tai, không giống tay phát nước thanh thúy, mà lại có tiếng nước kỳ quái.

một con muỗi nho nhỏ men theo màng trướng chui vào. Nó cho rằng người bên trongđã ngủ rồi, tính toán nhân cơ hội lên len lén hút hai cái, nhưng nó nghĩ lầm rồi, bên trong nam nhân nằm nghiêng, tròng mắt đóng chặt, tay hắn lại có động tác, ngay cả con mèo trắng kia cũng ùng ục ùng ục một bên lắc đuôi, một bên lắc lư đầu liếm tới liếm lui ngực nam nhân.

Muỗi ngây ngẩn cả người, rơi trong góc, khiếp sợ nhìn trước mắt một màn này.

Con muỗi buồn thiu, nó đã thấy qua rất nhiều chiến sự trên giường, không nói phu thê phu thiếp giữa các loại đếm không hết đa dạng, ngay cả hai nam nhân lung tung lăn qua lăn lại nó đều gặp, nhưng nam nhân cùng mèo, đây chính là cuộc đời lần đầu thấy a! Muỗi cũng không cảm thấy đói bụng, nó nghiêm túc nhìn bọn họ, quyết định chờ sau khi bọn họ xong việc, nó lại đi hút nam nhân kia một ngụm. Phải, liền chích trong bắp đùi của hắn đi, chỗ đó đang mở lớn, hơn nữa chỗ đó thoạt nhìn hình như có mộtchút non mịn. Uống no, nó lại đi tìm chỗ huyền diệu khác.

Con muỗi tham ăn vòng vòng chân trước, không hề nghĩ ngợi lung tung, mở to mắt nhìn về phía bên kia.

Nam nhân này thật ưa nhìn, lông mày vừa phải, hơi nhếch lên, tuấn tú mà không bá đạo. Lông mi hắn cực dài, rũ xuống che khuất mắt. Xuống chút nữa chính là cái mũi cao khôi ngô, muỗi đối với thịt mũi không có gì hứng thú, hấp dẫn nó chính là bờ môi nam nhân hơi mở, không dày không mỏng, lại hồng hào trơn bóng, kèm theo hơi thở dốc khi nặng khi nhẹ, quả thực làm nó không đành lòng hạ thủ!

Sợ bị môi nam nhân hấp dẫn, muỗi vội vàng nhìn xuống.

Bởi vì nam nhân nằm nghiêng, đầu hắn lại hơi ngửa, cái cổ thon dài động lòng người cong lên, yết hầu lăn lên xuống làm cho hắn tăng thêm phần quyến rũ của giống đực. Nam nhân nhìn có vẽ trắng và gầy, nhưng xương quai xanh lại cực kỳ tinh xảo, trong ngực hiện rõ cơ ngực căng tràn. Muỗi không quá thích vị trí này, nhưng nó có thói quen tìm kiếm ngắm nhìn hai hạt đậu đỏ, không muốn tầm mặt bị con mèo trắng chặn lại.

Mèo trắng thật là béo a!

Ở tư thế này, nam nhân tay trái đang nâng cặp mông to mọng của mèo trắng, miễn cho nó ngã xuống. Mà mèo trắng như vậy co thành một đoàn nằm bò lên ngực nam nhân, cái đầu tròn tròn còn mang một cái đai lưng màu lam. Chắc là không nhìn thấy đâu, nó một hồi liếm cổ nam nhân, một hồi liếm liếm xương quai xanh, sau đó nghe theo nam nhân khàn khàn chỉ điểm dời liếm xuống dưới, liếm tiểu đậu đỏ của nam nhân. Khi đó, hô hấp của nam nhân nặng dần, thỉnh thoảng còn ngửa đầu, cắn chút môi, đừng nhắc tới có bao nhiêu câu người.

Mà tay phải hắn cũng không có nhàn rỗi, nắm cái kiêu ngạo của hắn cử động liên hồi, đỉnh tròn tròn toát ra một chút nước trong suốt. Muỗi đang muốn nhìn xuống, nam nhân đột nhiên tăng thêm động tác, thở hổn hển nói: “Lỗ Lỗ, liếm ngực! Phải, dùng đuôi quét dưới thắt lưng ta, liền chỗ đó…”

“Meo…” Mèo trắng rất biết nghe lời, cái đuôi lông xù nhích tới nhích lui, làm mắt muỗi choáng váng, vội vã chuyển đầu nhìn về phía khác, thẳng đến khi nam nhân đột nhiên thấp giọng kêu một chút, muỗi mới lại nhìn sang. Đáng tiếc đã muộn, nam nhân cấp tốc lấy quần áo che khuất từ phần eo trở xuống, một bên đem mèo trắng để trêngiường, một bên lưu loát chà lau phía dưới. Chờ đến lúc mèo trắng lao lực kéo được cái đai lưng trên mắt xuống, thì nam nhân đã mặc quần xong, nếu không phải trênkhuôn mặt tựa bạch ngọc của hắn còn lưu lại chút ửng đỏ động lòng người, con ngươi đen nhánh so với ánh trăng dưới đáy nước còn sáng sủa hơn, muỗi cơ hồ đã quên bộ dáng hắn vừa nhắm mắt thở dốc.

“Ohm…” không xong, tập trung xem cảnh xuân, nó đã quên ăn cơm!

Muỗi vung cánh hướng theo phần eo đang lõa thể của nam nhân bay đi, mắt thấy sắp rơi xuống, một quái vật màu trắng đột nhiên đánh tới. Muỗi thất kinh, vội vàng bay hướng ra xa, nhưng không kịp nữa rồi, một luồng sáng trắng trước mắt chợt lóe, nó lập tức bị hất ra.

“Meo…” Lỗ Lỗ giận dữ nhảy đến trên đùi Bùi Sách, dùng hai chân trước cố cởi quầnhắn. hắn tại sao có thể như vậy, hắn nói chỉ cần nàng nghe lời, hắn liền cho nàng nhìn phía dưới hắn! hiện nàng thật vất vả liếm xong, hắn thế nhưng đem chỗ đó che kín!

Bùi Sách vừa thả ra là vội vàng mặc quần áo, giờ rốt cuộc cũng thu thập xong, hắn vì thở gấp vội đến nằm tựa vào gối đầu, đem Lỗ Lỗ ôm đến bên người, ấn đầu nàng nói: “Lỗ Lỗ ngoan, chỗ đó vừa ô uế, vừa có mùi, chờ lần sau khi tắm sẽ cho ngươi nhìn lại. Hai chúng ta cùng nhau tắm, ngươi còn sợ không nhìn thấy sao?” Thanh âm trầm thấp khàn khàn, lại có loại sủng nịnh ôn nhu khó hình dung, như là sung sướng thỏa mãn.

“Meo!” Lỗ Lỗ lắc đầu tựa trống bỏi, nàng muốn xem cây gậy lúc lớn, đâu muốn nhìn cây tiểu căn kia.

Bùi Sách bất đắc dĩ nhìn nàng cười, dường như lặng lẽ tới gần nàng, dán vào lổ tai mèo khả ái của nàng, lẩm bẩm nói: “Lỗ Lỗ thật tốt, khiến cho ta rất thoải mái, thoải mái xong ta đều mệt nhọc, Lỗ Lỗ ngoan, bồi ta cùng nhau ngủ được không?”

Tai bị khí tức ấm áp của hắn thổi ngứa, thân thể Lỗ Lỗ run lên.

Bùi Sách nhân cơ hội dùng cả hai tay, một tay xoa bộ lông trên lưng nàng, một tay sờ cằm nàng, trên miệng tiếp tục mềm giọng dụ dỗ: “Lỗ Lỗ ngoan, ngươi không phải muốn ngủ sao? Ta vuốt lông cho ngươi thế nào? Phải, như vậy thích không?” Vừa nói, vừa ngồi xếp bằng trên giường, đem Lỗ Lỗ để giữa hai chân hắn, ôn nhu xoa nàng.

Lỗ Lỗ vừa mệt, giờ được Bùi Sách sờ như vậy, lập tức thoải mái quên hết trời đất, mắt lập tức mơ màng.

Chờ nàng phát ra tiếng ngáy nặng nhẹ theo quy luật, Bùi Sách cẩn thận đem nàng để lên giường, xoay người buông phân nửa màng, xuống giường. Mặc xiêm y, thấy Lỗ Lỗ hơi mở mắt, sau liền lại ngủ, lúc này mới nhẹ chân bước ra ngoài. hắn khát, đi lấy nước uống.

Dòng nước mát lăn xuống cổ họng, làm dịu cơn khát của hắn, cũng dập tắt khô nóng chưa nguôi trong lòng ngực.

Bùi Sách ngồi trên ghế, thờ ơ chuyển động ly trà trong tay, nhìn ra ngoài cửa, ánh mắt có chút mơ hồ.

Vừa rồi, hắn thế nhưng lại cùng một con mèo làm ra loại chuyện đó.

hắn là thế nào đây? Cái loại gì mà nữ nhân chưa từng thấy qua, thế nhưng bị một con mèo làm dâng lên dục vọng? Nếu là bị người khác phát hiện, sẽ nhìn hắn ra sao? Cả người lẫn vật chẳng phân biệt được, đúng là… dâm loạn không chịu nỗi…

Bất cứ người nào, kể cả hắn cũng không thể chấp nhận được.

Ném con mèo kia?

Trong đầu lập tức hiện ra đôi mắt mèo ngập nước, ủy khuất lại vô tội nhìn hắn. Bùi Sách lập tức buông cái ý niệm hoang đường kia. Lỗ Lỗ cái gì cũng không hiểu, sai sựngười làm chuyện xấu là hắn, Chỉ cần hắn tự mình khắc chế, không động cái loại ý niệm sai trái ấy, vậy hắn và nàng đơn thuần chỉ là quan hệ giữa chủ nhân và mèo.

Suy nghĩ cẩn thận, ánh mắt Bùi Sách dần dần sáng lên, trên mặt cũng khôi phục lại bình thường.

hắn đứng dậy, chuẩn bị tiến đi thu dọn mấy cái khăn, trong viện truyền đến một trận gấp tiếng bước chân. hắn bước vội ra cửa, vội nháy mắt với Thanh Mặc đang há mồm chạy tới tính nói to, kéo ra cửa sau mới hỏi nhỏ: “Chuyện gì?”

Thanh Mặc chạy đến đầu đầy mồ hôi, thở gấp nói: “Thiếu gia, Lâm gia hình như đãxảy ra chuyện rồi. Lâm viên ngoại ngất đi, Ngô quản gia tự mình thỉnh Hoa lang trung qua chẩn trị. Tôi nghe được Lâm viên ngoại bởi vì chuyện gì đó té xỉu, nhưng Ngô quản gia nói gì cũng không chịu tiết lộ nửa điểm tin tức. Thiếu gia, người có muốn điqua xem sao không? Lâm viên ngoại từ sau sự cố kia, hình như thân thể không khỏe bằng lúc trước…”

Bùi Sách biến sắc, lại nói: “không cần, Ngô quản gia biết hai nhà chúng ta có quan hệ, nếu hắn không chịu nói, nhất định là do có bất tiện nếu nói cho chúng ta. Ngươi ra coi cửa đi, Hoa thúc trở về bảo hắn lập tức đến chỗ này của ta.”

“Vâng, vậy tôi cũng nên đi, có tin gì tôi lập tức quay lại thông báo cho thiếu gia.” Thanh Mặc lau mồ hôi, chạy ra viện.

Bùi Sách nhíu mày đi tới chỗ cây hòe, nhìn hướng Lâm phủ phát ngốc. Thế quái nào mỗi lần Lỗ Lỗ vừa xuất hiện, Lâm phủ liền gặp chuyện không may?

Lỗ Lỗ mất tích, Lâm viên ngoại cũng không có lập tức lộ tin ra, mà là như trước đókhông có việc gì, đem Thẩm cô cô tiễn lên đường, miễn cho bà nghe tin sau lại gây chuyện, sau đó mới đóng các cửa viện, xuất động toàn phủ hạ nhân tìm kiếm đại tiểu thư. Ngay từ đầu còn gạt Tống Ngôn, bởi vì Lâm viên ngoại cảm thấy Lỗ Lỗ là vì khôngmuốn học quy củ nên cố ý trốn đi, việc này bị Tống Ngôn mà biết thì coi không được, nhưng về sau thực sự tìm không ra, Lâm viên ngoại cũng bất chấp bí mật, ôm kỳ vọng nên tự mình dẫn người qua đó đi tìm.

Kết quả cũng vẫn không tìm được.

Ông hoang mang không biết thực sự nữ nhi là rời nhà đi ra ngoài hay là bị người ta tới bắt đi?

Lâm viên ngoại trong lòng lửa đốt, vừa ra tới cửa, tuy đang được Thường Ngộ đỡ, nhưng vẫn ngất đi.

Chờ Hoa lang trung châm cứu xong, Lâm viên ngoại tỉnh lại, chuyện thứ nhất là phân phó Ngô quản gia lập tức phái hạ nhân ra ngoài tìm người, dặn không nên kinh động quan phủ, cũng không thể truyền ra tin tức đại tiểu thư mất tích. Thời bấy giờ, mặc dù quy định của triều đình đối với nữ nhi cũng không quá nghiêm ngặt, nhưng một tiểu thư con nhà giàu xinh đẹp đột nhiên mất tích, mặc kệ có tìm được trở về hay không, tin tức truyền đi khẳng định sẽ bị thay đổi biến hóa, đây cũng là nguyên nhân Ngô quản gia không dám tự ý tiết lộ tin tức, Lâm viên ngoại không muốn thỉnh Bùi Sách giúp đỡ. Tất nhiên, nếu là trước hừng đông ngày mai mà vẫn không tìm được, vậy ông liền không còn cách nào khác, vô luận thế nào cũng phải báo quan.

Ngô quản gia vội vã đi an bài.

Thường Ngộ vẫn cố trấn định theo bên người Lâm viên ngoại, lúc này rốt cuộc nhịnkhông được đưa ra suy đoán nói: “Lão gia, đại tiểu thư có thể nào đi vô trong núikhông? Nàng từ trong núi lớn lên, trừ quý phủ chúng ta, lại cũng chưa tiếp xúc qua với người ngoài. Bây giờ bị ủy khuất, nàng nhất định là chạy về phía trong núi. Lão gia, đại tiểu thư cước trình chậm, ta nghĩ mang vài người hướng núi bên kia đuổi theo, có lẽ có thể tìm đại tiểu thư về!”

hắn hoài nghi đại tiểu thư đi vào trong núi, nhưng hắn hoài nghi đại tiểu thư là bị Cố Tam lừa đi! hắn phải đi tìm Cố Tam chứng thực, sau đó mới có thể yên tâm, mới có thể trấn định lại suy nghĩ về các khả năng khác.

Lời này lại làm cho Lâm viên ngoại sinh ra mấy phần hi vọng.

Ông run rẩy muốn ngồi dậy, Thường Ngộ vội vàng tiến lên ngăn ông lại, giọng trầm ổn trấn an nói: “Lão gia đừng có gấp, đại tiểu thư người tốt tự nhiên có thiên tướng, người cùng nàng là cha con biệt ly mười mấy năm cũng có thể đem nàng trở về, huống chi lần này đại tiểu thư chỉ là ham chơi mới trốn, dù cho chúng ta không đi tìm nàng, nàng chơi chán cũng sẽ trở về. Lão gia người nhất định phải bảo trọng thân thể, bằng không đại tiểu thư…”

“Được rồi được rồi, ngươi đừng quản ta, dẫn người vào trong núi tìm đại tiểu thư đi, nhất định phải tìm được đại tiểu thư a!” Lâm viên ngoại nóng ruột thúc giục. Bây giờ trừ vô cùng hối hận, trừ ngóng trông sớm một chút đem Lỗ Lỗ trở về, ông cái gì cũngkhông thể suy nghĩ, không dám tưởng tượng các khả năng, suy nghĩ nhiều thêm nửa điểm, ông liền khó chịu muốn chết.

“Lão gia an tâm nghỉ ngơi đi, ta liền dẫn người đi tìm!” Thường Ngộ cũng không dám chần chừ nữa, trầm mặt vội vã rời đi.

Bên kia Tống Ngôn đứng ngồi khó yên, định ra cửa hỏi thăm tin tức, lại bị bóng người trong Lâm phủ bận rộn xoay chuyển đến chóng mặt. không có cách nào, hắn đi Bùi Phủ.

Lâm viên ngoại thân là cha, vì danh dự của nữ nhi mà suy nghĩ, đương nhiên khôngmuốn lộ ra việc này. Ông dám phái hạ nhân đi tìm kiếm, chẳng qua là do những hạ nhân kia đã bị ông hạ tử lệnh, phàm là việc này truyền đi nửa chữ, bọn họ tất cả mọi người sẽ bị mang đi bán. Tống Ngôn lại tin tính tình Bùi Sách, có nhiều người chia ra lực, có lẽ có Bùi sách giúp sức, có thể sớm một chút đem học trò của hắn tìm trở về thìsao?

Nghĩ đến tính tình học trò đơn thuần, chỉ cần một miếng cá khô cũng có thể hấp dẫn nàng làm một chuyện gì, Tống Ngôn liền hận không thể lập tức đem nàng tìm trở vềthật nhanh.

Bùi Sách nghe nói việc này, trong lòng cũng trầm xuống.

Lâm gia đại tiểu thư, rốt cuộc đi nơi nào?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.