Ồn Ào Nhỏ

Chương 24



“Anh cho tôi cảm giác thoải mái” – Tần Khinh tôi sợ nhất là bị giày vò.

“Tại sao nhất định là Đường Tống?” – Anh ta hỏi

“Bởi vì vừa bắt đầu cũng là anh ấy, không có người khác” – Tôi đáp

“Tôi không nghĩ tới, cô cư nhiên bỏ ra nhiều như vậy” – Hòa Nhất từ từ hướng đến gần tôi, tôi chỉ có thể lùi về phía sau.

“Tôi biết, thì sao? Anh cảm thấy khó khăn càng gia tăng, càng hưng phấn hơn sao?” - Tôi phát giác lúc này mình không còn đường để lui, sau lưng đang chống đỡ là cây khô, trên thân còn có vết đạn bắn phá, xuyên thấu qua trang phục bảo hộ thổi mạnh lên lưng tôi.

“Tần Khinh, cô phải nghe lời nói thật sao?” – Hòa Nhất sử dụng cây súng của anh ta chống lên cổ của tôi .

“Tôi cho là chúng ta vẫn luôn nói thật” – Mặc dù trên tay anh ta có súng, cũng không phải là thật, nhưng được chế tạo nén khí, không thua kém một thanh súng thật.

“Tốt lắm, tôi cho cô biết” – Anh ta chợt sát lại gần tôi, nhìn tôi, mắt cách tôi rất gần, lông mi khép lại, quét nhìn vào ánh mắt tôi, nhột mà đau, đâm vào tôi chảy nước mắt. Cảm giác khó chịu làm cho tôi quay đầu đi, nhưng Hòa Nhất lại không đồng ý. Anh ra một tay nắm chặt mặt tôi, khiến tôi đối mặt với anh – “Tôi cho cô biết, Đại Khinh” – Anh ta nói – “Tôi muốn thay đổi quy tắc trò chơi, tôi nghiêm túc”

“Tôi cùng Đường Tống đã kết hôn rồi” – Tôi nhắm mắt lại, nước mắt, có thể là do lông mi vừa rồi kích thích, chảy xuống.

“Thì như thế nào?” – Hòa Nhất cười một tiếng rất lạnh – “Thời điểm chúng ta quen biết, cô cũng đã kết hôn”

“Cái trò chơi này, tôi không muốn cùng anh chơi tiếp” – Tôi lấy tay không tình cảm lau đi nước mắt, cũng muốn đẩy anh ta ra, nhưng Hòa Nhất vẫn không nhúc nhích.

“Đại Khinh, trò chơi đã bắt đầu, cô không thể rời khỏi” – trên mặt Hòa Nhất lại xuất hiện biểu hiện giống như ở Sắc Màu hôm đó, rất thật, làm cho xương cốt người ta rét run. Anh ta vuốt gương mặt của tôi, dùng giọng điệu chậm rãi nói – “Đại Khinh, chúng ta sẽ nhìn xem, đám người kia, cuối cùng ai có thể thành đôi, người nào cùng người nào sẽ phân li”

Đến bây giờ tôi mới biết, người làm chuyện gì cũng có hậu quả, cũng đến giờ mới biết, tôi trồng cái quả này quá không dễ dàng tiêu hóa.

“Cho dù không thể rời khỏi, tôi cũng sẽ không theo yêu cầu của anh, tôi chấm dứt, tôi dừng lại, trò chơi làm sao có thể tiếp tục?” – Nước mắt đã dùng tay lau khô, tôi dùng đôi mắt sáng rõ nhìn anh ta.

“Đại Khinh, cô không rõ, trò chơi không phải là của cô. Giống như cô không thể tự kiềm chế mình yêu Đường Tống, giống như tôi không thể tự kiềm chế yêu cô, cô cũng sẽ không thể kiềm chế mà sa lầy vào trò chơi này” – giọng nói Hòa Nhất nhẹ mà chậm, từ tính mười phần, giống như là ngâm nga giai điệu nước ngoài, thần bí mang theo lời tiên đoán tôn giáo.
Advertisement / Quảng cáo




“Nói xong rồi sao?”- Tôi hỏi

“Xong rồi”

“Xong rồi xin mời buông tôi ra”

Môi của anh ta vẫn ghé vào tai của tôi hà khí, khí nóng giống như là cổ trùng, từng cái, giãy dụa, thân thể yêu ma quỷ quái, tiến vào bên trong cơ thể của tôi. Anh ta mở miệng nói – “Tôi chỉ là nói xong rồi, nhưng là muốn làm, còn chưa bắt đầu”

Một giây kế tiếp, tôi cảm thấy chân của mình nặng nề bị nhấc lên, trọng tâm không vững, trời đất quay cuồng, té ngã trên đất, ngay sau đó, Hòa Nhất đè lên trên người tôi.

“Anh còn như vậy, tôi sẽ la lên” – Tôi uy hiếp, nhưng cũng cảm thấy lực uy hiếp của mình thật sự quá nhỏ, dù sao, đối mặt tôi là Hòa Nhất.

“Scandal hai chúng ta truyền ra ngoài, bọn họ coi như nhìn thấy, cũng sẽ không cho rằng cô hoàn toàn vô tội. Quan trọng hơn là, cô không dám mạo hiểm cho Đường Tống nhìn thấy một màn này, đúng không?” – Trong bụi cỏ, Hòa Nhất đang nhìn tựa như một con rắn, màu sắc càng tươi đẹp, độc tính càng mạnh.

“Chuyện của chúng ta là anh truyền đi sao?” – Tôi hỏi

“Đại Khinh, trong Vườn Địa Đàng, bar Màu Sắc, khắp nơi đều là người, cái vòng lẩn quẩn này, không giấu được bí mật.

Những lời của Hòa Nhất khiến cho tôi suy nghĩ lại, nói như vậy, trừ ở Sắc Màu lần đó, Đường Tống đối với những chuyện tình còn lại đều có nghe thấy, nhưng anh chưa bao giờ hỏi tôi chuyện gì.

“Cô ở đây nghĩ, Đường Tống tại sao không hỏi thăm chuyện giữa hai chúng ta, đúng không?”

Tôi nói rồi, Hòa Nhất là con rắn, một cái liền chui vào tư tưởng của tôi xả độc.

“Đại Khinh, nếu như anh ta thật sự có một chút xíu thích cô, anh ta nhất định sẽ ghen, nhưng anh ta không có” – Hòa Nhất dùng một chút âm điệu nhẹ nhàng đầu độc tư tưởng của tôi.

“Tôi chưa bao giờ nghĩ anh ấy yêu tôi, về phần thích, cũng có rất nhiều loại, ít nhất khi ở cùng một chỗ với tôi, lúc đó anh ấy sẽ đặc biệt cười, chuyện đó không phải đã tốt lắm sao?” – Ý chí của tôi không yếu ớt như vậy.

Hòa Nhất dùng đôi con ngươi hoa đào dài hẹp nhìn gương mặt tôi như muốn chặt ra từng mảnh, nhẹ nhàng nói, “Đại Khinh, tôi chưa từng gặp qua người phụ nữ nào ngu hơn cô”

Tôi đang nghĩ cãi lại, nhưng đã không có cơ hội --------- Hòa Nhất cúi đầu, chặn lại miệng của tôi, sử dụng môi của anh ta.

Lần này không giống với trước đây là thưởng thức nụ hôn, mà là đang chiếm đoạt, tư thế của anh ta, là thô bạo, trọng lực ép lên trên môi tôi đến gắt gao, thậm chí muốn vì vậy mà nổ tung. Tay và chân đều bị thân thể của anh ta ngăn chặn, không thể động đậy, loại cảm giác này, làm cho người ta không thể chịu nổi. Tay của anh lướt qua trước ngực của tôi, tiến quân thần tốc, đi thẳng tới nơi mẫn cảm nhất trên cơ thể của tôi. Dây lưng của quần áo bảo hộ bị tháo ra ----------- tư thế Hòa Nhất rất thuần thục, không có cản trở, không có đình trệ, tay kia liền trực tiếp tiến vào thủ phủ của tôi.

Dị vật xâm lấn để cho tôi sợ hãi kêu ra tiếng, Hòa Nhất lấy lưỡi và tay cùng đối xử ----------- tiến vào

Tiến vào một thế giới mới tinh.

Hòa Nhất là một tay chơi sành điệu, anh ta có thể khiến phụ nữ vui vè, đáng tiếc hiện nay tôi không cảm thấy vui vẻ, trong tầm mắt, là bầu trời bao la xanh thẳm đến kinh người, chắn nghiêng trên ngọn cây, rực rỡ ánh mặt trời chói mắt.

Anh ta không phải muốn cùng tôi phát tiết ***, anh ta chỉ muốn ở trên người tôi lưu lại một dấu vết, lấy tay cùng lưỡi, lưu lại dấu vết của anh ta.

Con ngươi thâm thúy tối sầm, tôi nhìn thấy mình giãy dụa đến mệt mỏi, trên trán rịn mồ hôi, tóc đen dính vào gò má, lộ ra màu đỏ.

“Cô bây giờ, đẹp vô cùng” – Hòa Nhất đúng lúc cho tôi một lời khen ngợi, anh ta dùng lời khen ngợi kia há miệng nút lên cái cổ của tôi.

Tôi cố gắng giãy dụa, không muốn để cho anh ta được như ý, đêm đó ở Sắc Màu, anh ta lưu lại vết hôn trên cổ tôi đến mấy ngày mới tiêu tan, làm hại tôi mỗi lần đối mặt với Đường Tống phải dùng đến nửa hủ kem che khuyết điểm để bôi lên.

Lúc tôi phản kháng giãy dục bị Hòa Nhất một câu làm cho yên lặng -------“xuỵt, có người tới”

Vốn tôi cho là anh ta làm tôi sợ, nhưng cẩn thận vễnh tai nghe, quả thật phát hiện có tiếng bước chân hướng tôi bên này đi tới.

Thấy tình trạng này, đầu óc tôi nhanh chóng vận chuyển, nếu là cầu cứu, bây giờ là cơ hội, chỉ cần phát ra âm thanh, lôi kéo bọn họ chạy tới, ép Hòa Nhất bỏ chạy, coi nhu tôi bị rắn làm cho sợ….lấy cớ này giải thích, căn bản không truyền ra xì căn đan gì.

Đang lúc tôi đang muốn làm như vậy thì trước ngực bỗng nhiên cảm giác mát mẻ ----- Hòa Nhất cư nhiên trong thời gian ngắn như thế mà đem nút áo bảo hộ của tôi mở ra.

Tốc độ xứ lý của thằng nhãi này tuyệt đối có thể ghi nhận kỷ lục Guinness thế giới đi.

Mưu kế Hòa Nhất rất đơn giản, anh ta muốn khiến cho sự tính vốn không có gì lớn đem trờ thành việc hệ trọng. Hắn thấp đầu, dùng môi tiến thành trêu chọc tôi.

Tôi không dám phản kháng, bởi vì sợ phản kháng, thanh âm sẽ lôi kéo người tới. Vì vậy cắn môi, nhẫn nại.

Nếu như tiến vào là động tác thứ nhất của Hòa Nhất, như vậy dùng lưỡi liếm chính là động tác thứ hai.

Liếm láp, da thịt ươn ướt, lạnh như băng, ánh mặt trời, cỏ xanh, trái tim bởi vì khẩn trương mà nhảy lên, phát ra tiếng trầm đục thật lớn, lớn đến làm tôi muốn hoa mắt.

May mắn trong bất hạnh, tôi cùng Hòa Nhất núp ở đống rơm cao cỡ nửa người, trước mặt còn có một chướng ngại vật, bọn họ không đến quá gần, sẽ còn an toàn.

Từ khe hở bụi cỏ rậm rạp tôi nhìn qua, người đến là hồ bằng cẩu hữu A với bạn gái nhỏ, hai người đang ****

Trong lúc chiến tranh còn muốn nhi nữ tình trường, khó trách đội chúng tôi thảm bại.

Tình thế bây giờ đang tiến triển, Hòa Nhất đang trêu chọc tôi, người đàn bào nào trên người cũng sẽ có tình ^_^ dục, muốn khống chế một nút, Hòa Nhất sẽ hết sức kích thích những cái nút khác ----------- anh ta nghĩ muốn thưởng thức tôi đến không thể kiềm chế.

Tôi biết rõ mình bây giờ đang lưu lạc đến mức trở thành một người phụ nữ nhu nhược, chỉ có thể cắn môi, vận dụng hơi sức toàn thân tiến hành tự kiềm chế.

Thân thể của tôi như một tòa thành, hiện nay tòa thành gặp phải ngoại xâm xâm lược hòa với chuyện tình nội tại ^_^, đánh thẳng vào người, loạn trong giặc ngoài, lảo đảo muốn ngã.

Ngôn ngữ cùng thanh âm là cảm xúc nhân loại dùng miệng biểu lộ, bên cạnh đôi tình nhân kia đang tiến hành, bởi vì sợ hành tung bại lộ mà tôi phải cắn chặt hàm răng, nhẫn nại đến đầu đầy mồ hôi.

Đây là một tràng so với việc đi vào địa ngục còn đau khổ hơn, khi kết thúc ý thức tôi có chút mê ly.

Đợi đôi tình nhân kia đi xa, Hòa Nhất mới từ trên người tôi sửa sang lại quần áo
Advertisement / Quảng cáo




Tôi nằm trên đất nghỉ ngơi, từng ngụm từng ngụm thở hổn hễn, rốt cuộc hiểu rõ chết đi sống lại là tự vị gì.

Hòa Nhất ngồi chồm hổm, giúp tôi phủi phủi tóc đen dính vào gò má, mỉm cười nói “Đại Khinh, cô là một người lính giỏi, cũng là phụ nữ rất tuyệt”. Sau đó anh ta đứng dậy, ngược sáng, chợt giống như thiên thần, thiên thần có ý chí ma quỷ

“Đại Khinh” – anh ta vừa nói vừa dùng súng chỉa vào người của tôi, thanh âm mang theo nụ cười như trước - “Giữa chúng ta chấm dứt sao? Thế nào cũng không chấm dứt được”

Tôi không nói gì ----- hơi sức mất hết. Hôm nay tiến hành trò chơi này, là anh ta thắng. Hòa Nhất nói đúng, trò chơi bắt đầu hay không, đã không vì ý chí của tôi mà chấm dứt. Giữa tôi và anh ta, còn có rất nhiều chuyện sẽ xảy ra.

Nói xong, anh ta chợt bóp cò, hướng về phía tôi bắn ra một phát, rất chính xác, liền bắn vào trái tim tôi, đạn kia nếu là thật, tôi hôm nay coi như hồng nhan bạc mệnh đi.

Đau, đây chính là đau thật lòng, trái tim bị thương. Đau đến trong lòng tôi ân cần thăm hỏi tổ tông nhà Hòa Nhất vạn lần

Sau khi đau xong, tôi nghĩ đến sự việc –––––– đạn này bắn vào trên ngực trái, đợi lát nữa ngực trái sưng lên, ngực phải thì không, bất bình thường nha. Vì vậy, trong lòng tôi lại thăm hỏi tổ tông nhà Hòa Nhất thêm vạn lần –––––– nếu bắn hai bên phải tốt hơn không, không phải là đều sao.

Hòa Nhất không biết tôi thăm hỏi tồ tông nhà anh ta, trực tiếp bước đi, phất tay một cái, cũng không mang theo một đám mây đen. Còn sót lại tôi nằm trong bụi cỏ cho muỗi đốt chơi.

Trò chơi này kết thúc thì phía Hòa Nhất chiến thắng, vào lúc cuối cùng, anh ta một phát bắn trúng Đường Tống, cũng là vị trí trái tim

Rất lâu sau đó, Hòa Nhất mới nói cho tôi biết, ngày đó sau khi diệt hai chúng tôi xong, trong lòng anh ta xuất hiện os là: phải chính tay giết chết hai cái người Gian Phu Dâm Phụ.

Lúc đó tôi mới biết, thằng nhóc này thế giới quan và nhân sinh quan của hắn có vấn đề rất lớn.

Sau khi kết thúc trò chơi, vốn còn muốn tụ họp, nhưng A Vane lại nói thân thể mình không thoải mái, nhất định muốn quay về, còn có hai bạn gái non nớt bị Duy Nhất đuổi bắn kia cũng vẻ mặt đưa đám muốn trở về đi khám bác sĩ, những người còn lại cũng mất hứng, đoàn người tất cả đều trở về, ai về nhà nấy.

Tuy nói trò chơi không có lực sát thương, nhưng bởi vì cùng Hòa Nhất xảy ra ít chuyện, tôi thật sự mệt mỏi, lên xe liền nằm chỗ kế bên tài xế chợp mắt.

Đường xuống núi không được tốt lắm, rất lắc lư, khi đi ngang qua một cái hố to, đầu của tôi chợt đụng vào kiếng xe, phát ra một tiếng ‘Đông’, cơ hồ có thể xứng là một tiếng nổ lớn. Đường Tống liền lái xe qua một bên dừng lại, đưa tay vuốt ve vết thương của tôi.

“Cẩn thận một chút, muốn ngủ thì dựa vào vai anh mà ngủ” – Đường Tống giọng nói rất nhẹ nhàng, dịu dàng làm tôi nửa mê nửa tỉnh mơ hồ đến rơi lệ, mơ hồ bất chấp tất cả, đem câu ‘em yêu anh’ ba chữ nói ra. Ngay tại lúc đó, trong nháy mắt, tôi nhìn thấy trên cổ tay Đường Tống sợi dây tơ hồng, anh ấy vẫn còn đeo sợi dây tơ hồng kia. Sắc đỏ trong ống tay áo, càng đỏ đến khắc sâu rồi, chưa bao giờ có ý muốn tháo ra. Trong phút chốc, tôi bình tĩnh lại. Muốn nói cái gì, đều không muốn nhớ.

Xe vẫn tiếp tục lắc lư, tôi vẫn tiếp tục nhắm mắt, thời điểm không vui thì đi ngủ, tỉnh lại sẽ không nhớ chuyện gì nữa, ít nhất cũng vượt qua được mấy giờ không bị tổn thương.

Giấc ngủ này cũng không an tĩnh, cảm thấy rõ ràng được động tĩnh chung quanh, cố tình vẫn không chịu tỉnh lại. Đường Tống cúi đầu gọi tôi một tiếng, tôi muốn há mồm, nhưng quá mệt mỏi. Anh ấy không tiếp tục gọi nữa, mà ôm tôi lên. Cánh tay của anh rất mạnh mẽ, tôi cảm thấy rất an toàn, từng bước từng bước, tôi bị ôm vào nhà, ôm lên lầu, ôm đến trên giường.

Giường rất mềm, tôi giống như lạc vào sương mờ, còn có hơi thở của mặt trời, tôi nghĩ khóe miệng của mình lộ ra dấu vết mỉm cười. Một đôi môi, lại gần bên tai tôi – anh nói “Anh giúp em tắm, xong rồi ngủ có được không?” - Tôi gật đầu, nước nóng cũng rất tốt.

Đôi tay có lực kia ôm lấy tôi, vào phòng tắm, tiếng nước vang lên, y phục của tôi từng món một được cởi ra. Giống như côn trùng lột da, nghĩ đến cái ví dụ này tôi bỗng nhiên cười. Nháy mắt lúc tôi đang cười, tôi bị bỏ vào trong bồn tắm pha nước nóng. Thật thoải mái, tôi thở dài một hơi, không dễ dàng nha, không uổng công chị đây hôm nay một ngày bị lăng ^_^ nhục ở trong bụi cỏ như vậy.

Đường Tống giúp tôi bôi sữa tắm, tay của anh mơn trớn da thịt toàn thân của tôi, nhưng không có một tia tình ^_^ - anh chỉ là muốn giúp tôi tắm sạch thân thể.

Bỗng nhiên, trong lúc đó, tôi mở mắt ----- tôi không thích anh bình tĩnh.

Tôi cởi sạch y phục, nhưng anh cũng không có một chút phản ứng, điều này đối với bất kỳ người phụ nữ nào mà nói, đều là nhục nhã, huống chi, lại là tôi.

Hai chúng tôi nhìn nhau, khí nóng quẩn quanh, mùi thơm bốn phía, tôi xích ^_^ lõa, anh quần áo trắng trong. Im lặng kéo dài thật lâu, anh mới mở miệng – “Đại Khinh, em đến tột cùng là muốn điều gì?”

“Em muốn gì, anh cũng sẽ cho sao?” - Tôi hỏi.

Trong phòng tắm sương mù mờ mịt, nhưng tôi nghĩ, giờ phút này đôi mắt của tôi so bất cứ lúc nào đều rất rõ ràng.

“Chỉ cần anh có thể cho, anh đều sẽ cho em” - Đường Tống nói.

Vật em muốn, anh có, chỉ là đã cho người khác.Trong lòng tôi chê cười như vậy.

“Không cần không vui vẻ được không? Anh muốn em vui vẻ” - Đường Tống lo âu nhìn tôi.

“Em hiểu” – Đường Tống muốn tôi vui vẻ, giống như theo lời A Vane nói, anh sẽ làm tôi trở thành một Đường phu nhân được mọi người hâm mộ. Tôi yêu Đường Tống, bởi vì yêu, tôi không muốn bởi vì tôi mà anh không vui vẻ.

Vòng tay lên cổ Đường Tống, nước thấm vào áo của anh, thân ướt thật hấp dẫn. Tôi từng bước kéo anh đến gần mình, trong mắt nụ cười từ từ mở rộng.

“Hiện tại” – Tôi nói với anh – “Em chỉ muốn anh”

Phịch một tiếng, anh bị tôi kéo vào bồn tắm, hoàn hảo bồn tắm đủ lớn có thể chứa hai người chúng tôi. Hiện tại áo của anh ướt đẫm, sáng bóng dính vào trên người. Tôi đẩy anh đến cạnh bồn tắm, đôi tay đang cằm gương mặt của anh, lại lặp lại lần nữa “Em chỉ muốn anh”

Trong nước lật người rất dễ, không cần phí sức, tôi liền nằm trên người anh. Tóc dài tán loạn, trôi trên mặt nước, giống như nữ quỷ. Nếu quả thật là nữ quỷ, như vậy Đường Tống chính là thư sinh.

Nữ quỷ chọn lựa chủ động, hôn hít anh, tôi hôn trán anh, trán trơn bóng đầy đặn; tôi hôn sóng mũi anh, sóng mũi anh cao thẳng; tôi hôn gò má của anh, anh hơi gầy, còn có một ít râu ria; tôi hôn môi anh, môi anh lạnh như băng.

Tôi kéo anh vào trong nước, không có dưỡng khí thế giới càng yên tĩnh hơn, yên tĩnh đến có thể nghe lòng của nhau nhảy loạn, để cho chúng tôi càng đến gần nhau. Chúng tôi đưa tay cho nhau, bao quanh nhau, vào thời khắc này, toàn bộ thế giới giống như chỉ có chúng tôi. Cho dù biết rõ tình trạng này thuần túy chỉ có trong nháy mắt, tôi vẫn vui vẻ. Việc này, giống như ảo tưởng.

Nước nóng, cũng không bù được nhiệt độ của chúng tôi, thiêu đốt đến hai người lăn lộn trong nước, dây dưa, tôi dùng sức yêu cầu, giống như một con báo săn bắt, cực đói rồi, đánh mất lí trí. Tiếp tục thiếu dưỡng khí, cho dù sặc nước, tôi cũng vững vàng đem Đường Tống nhốt vào trong nước. Anh là nơi thiêng liêng mà tôi ảo tưởng, anh không thể đi.

Tôi cầm tay anh, lưng anh, nắm tất cả những nơi có thể nắm, lại quá dùng sức, làm đau anh – trong nước xuất hiện vệt máu.

Ở trong cuồng loạn, anh tiến vào tôi, tôi an tĩnh trong chớp mắt, ngay sau đó, lấy tư thế điên cuồng tiến hành đòi hỏi.

Đây là lúc vẻn vẹn tôi có can đảm, tôi chỉ có thể dùng ngôn ngữ thân thể hướng vể phía anh mà nói ba chữ kia

Em, yêu, anh.

Đường Tống, Em, yêu, anh. Thân thể của tôi, dùng sức gào thét, cho đến kết thúc trận dây dưa này.

Trận hoan ái này kết quả chính là ngày hôm sau tôi một giấc ngủ đến gần tối, còn là Duy Nhất lay tôi tỉnh dậy.
Advertisement / Quảng cáo




Vén chăn lên, Duy Nhất ơ một tiếng “Đại Khinh, không nhìn ra Đường Tống nhà cậu nhìn bộ dạng văn văn nhược nhược (ý chỉ thư sinh á), ở trên giường lại giống một con báo lớn a, nhìn trên người cậu xem, quả thực là thương tích đầy mình”

“Cậu nên đi xem trên người Đường Tống một chút, so với tớ còn thảm hơn” – Tôi duỗi người một cái, bắt đầu mặc quần áo.

“Hai người các cậu đang liều mạng à?” – Duy Nhất chép chép miệng.

“Nếu như ngay cả làm ^_^ còn không có gắng, thì nói gì đến quốc gia hưng thịnh?” – Tôi khi dễ

“Cẩn thận đừng quá mức quyết liệt, công cụ gây án gãy nha” – Duy Nhất nguyền rủa

Cô cô này nhất định là ghen tị, nhất định ghen tị, tôi một bên mặc quần áo, một bên nói thầm.

“Này, đúng rồi, cậu cùng Hòa Nhất đó đến cùng là quan hệ như thế nào? Tình nhân sao?”

“Bạn bè không hơn không kém” – Tôi nói

“Cậu không nói thì thôi, dù sao tớ từ từ quan sát, tự mình phát hiện sẽ hay hơn, Này, đúng rồi, về sau các cậu có nhóm họp, nhớ dẫn theo tớ”

“Bà cô ngươi cũng đừng nên làm loạn thêm được không?” – Tôi bắt đầu mặc áo lót. (hix hix…hai chị này ghê thiệt, có thể lõa thể trước mặt nhau sao?)

“Cái này mà kêu là loạn à? Loạn hơn cậu còn chưa biết đấy” – Duy Nhất ngồi trên giường tôi, cười như kẻ trộm.

“Chuyện gì?” - Tôi hỏi.

“Đàm Vĩ Vĩ, anh trai tớ, cái người theo đuổi cậu nhiều năm kia, ngày mai trở lại”

Nghe vậy, lạch cạch một tiếng, áo lót tôi bắn trên thịt tôi, đau đến nhe răng.

“Còn nữa……., người ta chỉ vì cậu, cự tuyệt lời mời ở sở nghiên cứu thủ đô lương rất cao, định ở đây với chúng ta lâu dài”

Lại lạch cạch một tiếng, từ trong lòng tôi phát ra ---------- lại một nhân vật phiền toái muốn tới nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.