Ôn Nhu Mười Dặm

Chương 47: Cẩu lương



Vậy cũng coi như đây là lần đầu tiên hai người chân chính hẹn hò.

Lúc đi ngang qua quán trà sữa, bước chân Tô Dạng Nhiên hơi ngừng lại, cô là khách quen của tiệm này, gần đây cô đang tập thể dục giữ dáng nên rất lâu rồi không tới, nhưng bây giờ thấy thì đột nhiên kích động muốn uống.

"Em muốn uống hả?"

".... Ừm, nhưng em sợ mập." Cô hơi do dự.

Những người khách đang xếp hàng nghe vậy thì quay lại nhìn, nhất thời nhìn thấy thân hình của cô gái kia thì tim như bị găm một nhát dao, người gầy như vậy mà còn giảm cân, có để cho người ta sống nữa hay không?

Nhưng mà cuối cùng Tô Dạng Nhiên vẫn bưng một ly trà sữa, vui vẻ cùng Thẩm Quyến đi tìm quán ăn cơm. Uống một hớp xong cô đưa ống hút đến bên miệng anh, "Anh uống đi."

Thẩm Quyến là người không thích uống ngọt, nhưng khi thấy đôi mắt trong suốt lóe lên ánh sáng của cô, anh không từ chối nổi, chỉ đành phối hợp uống một hớp, thấy Thẩm Quyến uống thì cô rất vui vẻ, vì vậy Tô Dạng Nhiên lại uống thêm một ngụm nữa.

"Ngon đúng không?" Số calo trong cái ly này chắc khoảng 500, nếu như để anh uống một nửa thì cô chỉ hấp thu một nửa calo trong đó, vậy là ok.

"Ừ, tạm được." Thẩm Quyến cười một cái, ngọt thật.

Hai người nhìn một vòng, cuối cùng quyết định đi ăn trong cửa hàng bách hóa, tìm một chỗ thích hợp ngồi xuống, Tô Dạng Nhiên nhìn thực đơn rồi giao cho Thẩm Quyến, dù sao anh cũng biết rõ khẩu vị của cô, cô chỉ cần phụ trách ăn là được.

Chờ Thẩm Quyến ghi món xong, cô nói: "Em đi rửa tay."

Thẩm Quyến gật đầu, "Ừ, đi đi."
Advertisement / Quảng cáo


Tô Dạng Nhiên đứng dậy, dựa theo bảng chỉ đường đi vào nhà vệ sinh, rửa tay xong hơ khô rồi mới đi ra ngoài, vừa đi ra đã đụng trúng một người.

"Xin lỗi." Hai người cùng nhau mở miệng.

"Không sao." Lại đồng thanh.

Không khí hơi lúng túng.

Tô Dạng Nhiên nhìn cô gái trước mặt, cô ấy khẽ cúi đầu, đội mũ lưỡi trai đeo khẩu trang, trang bị vô cùng đầy đủ, có hơi kỳ quái, nhưng Tô Dạng Nhiên cũng không nghĩ nhiều, cô gật đầu một cái rồi đi ra ngoài.

"Cô Tô?" Âm thanh không quá chắc chắn vang lên sau lưng.

Tô Dạng Nhiên dừng bước xoay người nhìn, cô gái nhìn sau lưng cô một cái, định tháo khẩu trang xuống thì lại có người bước vào, cô gái bí ẩn kia bỏ tay xuống, đi tới mấy bước.

"Là chị nè."

Tô Dạng Nhiên: "..." Ai?

Đợi cô gái kia bước vào trong, cô ấy mới hơi kéo khẩu trang xuống, khuôn mặt quen thuộc xuất hiện trước mắt Tô Dạng Nhiên, cô che miệng, kích động không nói nên lời, "Chị..."

Lục Hi Hòa thấy cô ấy nhận ra mình thì lại kéo khẩu trang lên, "Không ngờ lại gặp em ở đây."

"Em....Em cũng không ngờ tới."

"Em tới ăn cơm hả?"

"Vâng, em tới đây ăn cơm với bạn trai."

Lục Hi Hòa nghe vậy thì gật đầu, cô gái ưu tú thế này có bạn trai cũng là bình thường, lần trước cô về nhà cũng nghe Kỷ Diễn nói tiểu tử Thẩm Quyến kia cũng có bạn gái, nếu hai người bọn họ đều độc thân thì cô rất muốn mai mối hai người lại thành một cặp, cô gái này rất hợp ý với cô, nếu thành một cặp thì có khi nào tác phẩm sau của Tô Dạng nhiên, cô có thể đọc trước không...

"Chị Lục?" Tô Dạng Nhiên thấy cô ấy ngẩn người nên gọi một tiếng.

Lục Hi Hòa kịp phản ứng, lúc này mới phát hiện mình lại thất thần khi đang nói chuyện với người ta, "Xin lỗi em."

Tô Dạng Nhiên lắc đầu, "Không sao ạ."

Lục Hi Hòa nghĩ chắc bạn trai người ta còn đang chờ bạn gái ăn cơm, nói: "Bạn trai em chắc đang chờ sốt ruột lắm, em mau về chỗ đi."

"Được, vậy em đi trước nhé."

"Được."

Lục Hi Hòa nhìn bóng lưng Tô Dạng Nhiên, tiếc nuối, tiểu tử thúi kia sớm không có bạn gái muộn không có bạn gái, bây giờ lại có, thật sự là tức chết người, nhưng cô cũng tò mò, không biết cô gái như thế nào mới thu phục được em trai mình, chờ qua đợt công tác này, cô định đi gặp thử.

Thẩm Quyến thấy Tô Dạng Nhiên ngồi xuống rồi mà khóe miệng vẫn còn cười, tò mò hỏi, "Chuyện gì mà em vui vẻ thế?"

Tô Dạng Nhiên nhìn anh, "Em vừa gặp một người."

Thẩm Quyến nghiêm túc lại, "Nam hay nữ?"

"... Nữ, nữ." Giấm chua không chừa người nào.

Nghe đối phương là nữ xong Thẩm Quyến mới khôi phục lại vẻ dịu dàng thường ngày, Tô Dạng Nhiên trợn mắt há mồm, thì ra thay đổi sắc mặt 180 độ không chỉ là sở trường của phụ nữ.

"Ai mà khiến em vui thế?" Thẩm Quyến hơi tò mò.

Tô Dạng Nhiên thần thần bí bí nhìn bốn phía, sau đó giảm thấp âm lượng: "Em nói anh biết, đừng ngạc nhiên quá nha."

Thẩm Quyến gật đầu.

"Lục Hi Hòa, Lục Hi Hòa đó, anh có biết không?"

Thẩm Quyến: "!!!"

"Là tổng tài phu nhân của Thiên Lạc đó, idol của em." Nói đến Lục Hi Hòa, nụ cười trên mặt Tô Dạng Nhiên càng tươi hơn. Tô Dạng Nhiên nghĩ anh bị chấn động, vì vậy an ủi nói: "Có phải anh không ngờ đúng không, sợ rồi hả?"

Thẩm Quyến thấy cô vô cùng hưng phấn, đột nhiên không biết nói gì, Thẩm Quyến đang suy nghĩ xem có nên nói thật cho cô biết rằng Lục Hi Hòa thật ra là chị của anh hay không, lúc này phục vụ cũng tới dọn thức ăn lên.
Advertisement / Quảng cáo


Sự tập trung của Tô Dạng Nhiên từ Lục Hi Hòa đã dời đến một bàn thức ăn ngon, "Thơm quá."

Thấy vậy, Thẩm Quyến nghĩ bây giờ mình không nói cũng được, hôm nào dẫn cô về gặp chị luôn.

Cách đó không xa, một người phụ nữ đội mũ lưỡi trai đeo khẩu trang đang đứng nhìn, ánh mắt cô ấy rơi vào người cô gái trẻ tuổi, cô gái kia tên là Tô Dạng Nhiên, hình như cô ấy đang nói gì đó với người đối diện mà cười vui vẻ lắm, người đàn ông đưa lưng về phía cô có vóc người rất tốt, nhìn qua đã thấy, Tô Dạng Nhiên vẫn còn cười, quan hệ giữa hai người hẳn rất tốt.

Thái Nguyệt tính tiền xong thì thấy Lục Hi Hòa đang đứng chăm chú nhìn gì đó, "Em đang nhìn cái gì vậy?"

Lục Hi Hòa thu hồi ánh mắt, nói: "Không có gì."

Thái Nguyệt: "Vậy đi thôi, một lát còn phải ra sân bay nữa."

"Vâng chị Nguyệt, tháng này chạy lịch trình xong chị giảm bớt công việc cho em nhé." Rất lâu rồi cô chưa về chơi với hai cục cưng nhỏ, dĩ nhiên là còn cục cưng lớn nữa.

Thái Nguyệt biết cô ấy đang nghĩ gì, "Được, chị biết rồi, em không muốn làm quá nhiều thì cũng được thôi." Cô là một cây đại thụ của Thiên Lạc, hơn nữa còn là bà chủ, cô không chịu làm thì cũng không ai bắt ép.

Lục Hi Hòa lắc đầu, "Không làm việc thì em có khác gì con cá muối* đâu?"

*Cá muối chỉ những người không có ước mơ, lười biếng

Nhưng đúng thật là cô nên nghỉ ngơi nhiều chút, mấy năm nay cô quá chú trọng công việc, hẳn là nên tập trung cho cuộc sống hơn.

Sau khi cơm nước xong ra ngoài, Tô Dạng Nhiên mơ hồ nghe mọi người đang bàn tán gì đó, hình như nói là bên ngoài có tuyết rơi.

"Bên ngoài có tuyết rơi?" Tô Dạng Nhiên lập tức siết chặt tay Thẩm Quyến, chạy ra khỏi cửa hàng bách hóa.

Thẩm Quyến nhìn vẻ hưng phấn của Tô Dạng Nhiên, trên mặt là nụ cười rực rỡ, theo sát bước chân cô. Ra khỏi cửa hàng bách hóa, một trận gió lạnh đập vào mặt, biển quảng cáo xa xa trên cao ốc tỏa ra ánh sáng ấm áp, cả thành phố chìm trong ánh sáng ngũ sắc của đèn nê ông, giữa quảng trường là một cái đài phun nước, nước bắn tung tóe lên cao, lại nhanh chóng hạ xuống, xung quanh là ánh đèn chiếu rọi, đẹp tuyệt vời, bông tuyết trắng nhỏ bé như từng chùm lông ngỗng lung lay rơi xuống từ trời cao, đây là trận tuyết đầu tiên của mùa đông ở Tấn Thành.

Thẩm Quyến nghiêng đầu nhìn Tô Dạng Nhiên, ánh mắt cô đã hoàn toàn bị trận tuyết này hấp dẫn, khóe môi đỏ thẫm cong lên, ánh đèn sáng chói phản chiếu trong đáy mắt cô, xinh đẹp không tưởng.

"Vui không?"

"Vui." Thật ra thì cô không thích tuyết lắm, cái cô thật sự thích đó chính là có người ở cạnh bên cùng mình ngắm tuyết rơi.

"Anh chụp cho em tấm hình đi." Tô Dạng Nhiên lấy điện thoại ra đưa cho anh.

"Được."

Tô Dạng Nhiên chọn vị trí xong còn không quên dặn dò một tiếng, "Nhớ mở bô lọc nha."

Yêu cầu trực tiếp thế này khiến Thẩm Quyến không khỏi bật cười, cô không cần dùng cái đó cũng đẹp, nhưng anh vẫn đáp ứng yêu cầu, phụ nữ đã đẹp lại càng muốn đẹp hơn.

Chụp xong, Tô Dạng Nhiên phấn khởi nhìn, kỹ thuật chụp hình của anh cũng tốt đó chứ, Thẩm Quyến nhìn mặt là biết cô hài lòng, nhưng một giây sau lại thấy chân mày cô nhíu lại.

"Sao vậy?"

"Kỹ thuật chụp hình của anh tốt như vậy, có phải do anh hay chụp hình cho cô gái khác đúng không?"

Thẩm Quyến: "..."

"Không phải là anh chụp hình giỏi mà là do người được chụp đẹp."

Tô Dạng Nhiên: "..." Thì ra đàn ông sinh ra đã biết nịnh bợ.

"Ừ, đúng thật." Vừa nói, cô đột nhiên nhận ra mình và Thẩm Quyến quen nhau lâu như vậy rồi mà bọn họ chưa có một tấm chụp chung nào, "Chúng ta còn chưa chụp hình chung đó."

"Vậy bây giờ chụp?"

"Ok!" Tô Dạng Nhiên vui vẻ ra mặt.

Sau đó tuyết càng rơi càng nhiều, thời tiết lại lạnh, Thẩm Quyến sợ cô bị bệnh nên không cho cô chơi tiếp nữa, "Tuyết rơi lớn rồi, chúng ta về nhé?"

Tô Dạng Nhiên gật đầu, "Được."

Sau khi lên xe, Tô Dạng Nhiên cúi đầu mân mê điện thoại không ngừng, Thẩm Quyến không biết cô đang làm gì, tò mò liếc mắt nhìn thử, thì ra là đang sửa hình.

Tô Dạng Nhiên chọn một tấm mà cả cô và Thẩm Quyên đều không ló mặt vào rồi đăng lên Weibo.
Advertisement / Quảng cáo


Dạng Túc: Năm nay [Hình]

Hình vừa đăng lên là bình luận văng tới tấp, nguyên nhân là do mỗi năm tới mùa tuyết rơi, Tô Dạng Nhiên sẽ lên Weibo bày tỏ rằng mình muốn tìm một người cùng mình ngắm tuyết, kết quả là năm nào cũng không được như mong ước, mà tiền lệ này đã duy trì năm năm, vốn là fan hâm mộ đã tìm được lời chọc ghẹo và định an ủi, cẩu lương bất thình lình khiến mọi người không kịp chuẩn bị.

Mới vừa không chú ý mà đại đại nhà mình đã có bạn trai?!

Không phục thì tới đánh nè: what! what! Đại đại có bạn trai rồi!!!

Mì gói đại chiến mì gói: Tôi đã chuẩn bị một thao lời an ủi, cuối cùng không có đất dùng!

Đàn ông là đại móng heo: Đại đại rốt cuộc cũng kết thúc độc thân rồi, được show ân ái rồi, đau lòng quá! Vấn đề là tự nhiên cảm thấy người đàn ông này có vẻ đẹp trai à nha!

Tôi chỉ như thế này: Mặc dù đau lòng nhưng vẫn phải chúc mừng, chúc mừng đại đại! Yêu chị!

Bông hoa cúc rất tàn khốc: Chúc mừng chúc mừng!! Người phụ nữ tôi hâm mộ bảy năm cuối cùng cũng đã tìm được hạnh phúc cho mình!

Chân dài: Mặc dù không thấy mặt nhưng lại cảm thấy đại đại và bạn trai nhất định đều là mỹ nam mỹ nữ! Tay hai người thật sự là quá đẹp!

Ăn bắp cải không: Cầu xem mặt! Xin đừng dựa vào tài hoa mà kiếm cơm nữa, van cầu chị dựa vào nhan sắc đi!*

...

* Ý là trước giờ chị Nhiên không lộ mặt, dựa vào tài năng viết văn mà có vô vàn fan, bây giờ năn nỉ chị ấy lộ mặt, đừng dựa vào tài năng nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.