Phi Thiên

Chương 1687: Đối chất ngay mặt (Thượng)



Miêu Nghị cười nói:

- Có xứng chức hay không thì phải xem mới biết, trước tiên bắt đầu làm từ thiên tướng đi, nếu thật sự có năng lực thì đề bạt lên cũng không muộn. Không thì ta làm sao ăn nói với cấp dưới? Lấy gì phục chúng?

Diệp Tầm Cao sầm mặt xuống, lôi Tinh Quân phu nhân ra mà chỉ kiếm được vị trí thiên tướng cho điệt tử của mình thì Tinh Quân phu nhân biết đút mặt vào đâu? Đầu tiên là Diệp Tầm Cao sẽ dính tội làm việc không tốt là cái chắc.

Diệp Tầm Cao chắp tay nói:

- Xin đại nhân nghĩ kỹ lại!

Miêu Nghị lạnh nhạt nói:

- Ta thấy lạ là dưới tay Thiên Mão Tinh Quân có rất nhiều Thiên Nhai, bằng vào mặt mũi của Tinh Quân phu nhân, Tra Nhân Tuấn gì đó đi chỗ nào không được mà cứ muốn đến chỗ của ta? Hay ngươi đi tìm Tổng Trấn đại nhân thử, nếu Tổng Trấn đại nhân hạ pháp chỉ thì ta sẽ tuân mệnh.

Gặp phải loại này khiến Diệp Tầm Cao nghiến răng. Có thể kiếm được vị trí trong Thiên Nhai đa số đều có chút bối cảnh, không dễ kiếm, chỉ có thống lĩnh dưới tay ngươi là không có bối cảnh gì, nếu cần tìm Bích Nguyệt Phu Nhân thì ta còn kiếm ngươi làm gì? Bích Nguyệt Phu Nhân đá bóng sang Tào Vạn Tường, nói ngươi là người Tào Vạn Tường giữ lại rồi, Tào Vạn Tường là lưu manh không cần mặt mũi, có thể dây dưa không dứt với ngươi.

Diệp Tầm Cao hít sâu, mềm không được thì đành mạnh bạo.

Advertisement / Quảng cáo


Diệp Tầm Cao chỉ thẳng:

- Đại thống lĩnh, dạo này ta nghe có tiếng gió, nghe nói có người tố cáo đại thống lĩnh bắt buộc thương gia đút lót, cấp trên đã phái người đến kiểm chứng. Tiểu nhân nghe nói đấy chỉ mới là bắt đầu, nếu không giải quyết tốt việc này, một vài thương gia bất lương sẽ tố cáo lên trên nữa. Nhưng tiểu nhân có cái nhìn khác về việc này, có thể làm chứng cho đại nhân, tuyệt đối không chối từ! Còn bên Tra Nhân Tuấn cũng xin đại nhân khai ân!

Cái này tỏ rõ là nói với Miêu Nghị miễn ngươi đồng ý điều kiện của ta thì ta có cách khiến việc lần này trôi qua, không thì ngươi đừng tưởng rằng có Thiên Nguyên Hầu chống lưng là dễ dàng qua lọt, mặt mũi Tinh Quân phu nhân không dễ bỏ qua.

Miêu Nghị nhướng mày hỏi:

- Ngươi đang uy hiếp ta?

- Không dám!

Diệp Tầm Cao chắp tay nói:

- Tiểu nhân chỉ muốn giải ưu cho đại nhân.

Miêu Nghị không khách sáo trở mặt:

- Ngươi là cái thứ gì? Chưởng quầy một cửa hàng, một tôm tép xin cơm trên địa bàn của ta cũng xứng giải ưu cho ta?

Miêu Nghị rống to:

- Cút!

Bảo Liên liền tiến lên đưa tay tiễn khách.

Diệp Tầm Cao không khác gì bị tát một bạt tai, gã đứng bật dậy. làm gia thần của Thiên Mão Tinh Quân, đã bao giờ gã bị người nhã trước mặt người ngoài như vậy?

Ngọc Nô Kiều không khách sáo nữa, nét mặt sa sầm nói:

- Ngưu Hữu Đức, ta mang thành ý đến tìm ngươi, hy vọng có thể nói chuyện đàng hoàng, đừng rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, đến lúc đó hối hận đã muộn!

Miêu Nghị chỉ phun ra một chữ:

- Xéo!

Giọng nói chất chứa sát ý, hắn phát ra tối hậu thư, nếu còn không biến là Miêu Nghị không khách sáo nữa.

Diệp Tầm Cao hừ lạnh, phất tay áo bỏ đi:

- Hừ!

Bụng Miêu Nghị cháy lửa giận, nếu không phải e ngại bối cảnh của đối phương, không thể lật mặt khi không có lý do thì hắn đã làm thịt Diệp Tầm Cao rồi.

Miêu Nghị vòng ra sau hậu đường thì sửng sốt. Vân Tri Thu đứng trong hậu đường vẻ mặt lo âu nhìn hắn, hiển nhiên nàng đã nghe được đối thoại vừa rồi.

Nơi này không có chỗ cho Vân Tri Thu nói chuyện, nàng đi theo Miêu Nghị vào động tiên.

Ngồi trong đình, Vân Tri Thu hỏi:

- Có chuyện gì? Tại sao cấp trên phái người điều tra ngươi?

Advertisement / Quảng cáo


- Còn chuyện gì nữa, có người theo dõi vị trí thống lĩnh dưới tay ta...

Miêu Nghị kể lại vụ việc.

- Ngươi...

Vân Tri Thu không biết nên nói sao, nàng dở khóc dở cười hỏi:

- Ngươi không muốn làm việc giúp người ta thì nhận đồ làm gì?

Miêu Nghị nói:

- Ta có nhận đồ của người ta hay không chẳng quan trọng, điều quan trọng là chưởng quầy cửa hàng cũng dám chạy tới đây uy hiếp ta, nếu ta cúi đầu thì sau này sao làm đại thống lĩnh Thiên Nhai? Không lẽ đại thống lĩnh như ta mặc cho chưởng quầy cửa hàng bọn chúng bài bố?

Vân Tri Thu khẽ thở dài:

- Tranh việc này có ý nghĩa sao? Ngươi cũng không được lợi gì, còn gây một đống rắc rối. Sao ngươi không đổi góc độ thử nghĩ xem, Nhận một số tử đệ gia tộc dưới tay sau này ngươi làm việc sẽ tiện rất nhiều, để nhóm Phục Thanh tạm nhường vị trí thống lĩnh cũng không sao. Lùi một bước trời cao biển rộng, chờ khi ngươi vực dậy thì sợ gì bên dưới không có vị trí tốt cho bọn họ? Nói rõ ràng với nhóm Phục Thanh thì họ sẽ thông cảm.

Vân Tri Thu rót một ly trà cho Miêu Nghị:

- Ngưu Nhị, nói câu không lọt tai là như cũ, con người của ngươi năng lực ứng biến tốt nhưng thiếu mưu, làm việc không để ý lâu dài. Bây giờ ngươi đắc tội một đám người có bối cảnh, sau này có kẻ kiếm chuyện với ngươi thì làm sao bây giờ?

Câu này đúng là chói tai, Miêu Nghị xụ mặt xuống phẩy tay nói:

- Mưu tính sâu xa là chuyện của loại người như Dương Khánh làm, ta không có bản lĩnh đó. Việc này không cần nàng quan tâm, ta tự có cách ứng đối.

Cạch!

Vân Tri Thu đặt trà xuống bàn cái rầm:

- Ngươi đen mặt với ta làm gì? Ta nói những điều này cũng vì tốt cho ngươi!

Trong bụng Miêu Nghị vốn cháy lửa, hắn xòe hai tay ra, gắt gỏng nói:

- Vậy nàng muốn ta làm sao? Kêu ta đi mời Diệp Tầm Cao về xin lỗi, cúi đầu nhận sai, biểu thị ta ngoan ngoãn nghe lời bọn họ sao? Ta nói cho nàng biết, không thể nào! Có một số việc ta có thể thỏa hiệp, nhưng ta tuyệt đối không cho phép dưới tay có chuyện lấy hạ phạm thượng!

Vân Tri Thu tức giận đứng bật dậy, hai mắt trừng Miêu Nghị. Bây giờ nói gì cũng uộn, hắn đã làm, bây giờ cúi đầu trước Diệp Tầm Cao chỉ tổ chuốc nhục, không thể làm đại thống lĩnh được nữa.

Bị Miêu Nghị mắng làm Vân Tri Thu tức giận xoay người bỏ đi.

Miêu Nghị uống hớp trà kinh ngạc hỏi:

- Nàng đi đâu?

Vân Tri Thu đưa lưng hướng hắn phất tay nói:

- Đi tìm nam nhân nhà nào tốt, lỡ ngươi bị người ta giết thì ta cũng tiện mang các tiểu thiếp của ngươi tái giá!

Nheo mắt nói:

Miêu Nghị dở khóc dở cười, biết nàng chỉ đang dỗi.

Advertisement / Quảng cáo


Vài ngày sau người nhận được cáo trạng tiến đến điều tra đã tới. Một đoàn ba mươi mấy người, trận thế rầm rộ. Đang lúc Thiên Đình đổi hướng gió nên Thiên Nguyên Hầu Gia hết sức trịnh trọng làm việc này.

Đoàn người đến, Đinh Quý dẫn đội lập tức đến Thủ Thành cung bái kiến Hầu gia phu nhân. Không nói đến họ tra án trên địa bàn Hầu gia phu nhân, ít nhất thân phận của nàng đặt ở đó.

Hậu hoa viên Thủ Thành cung, nơi Bích Nguyệt Phu Nhân thường gặp khách, Đinh Quý khoanh tay đứng.

Chốc lát sau Bích Nguyệt Phu Nhân ôm hồ ly màu hồng, Nhị quản gia Lan Hương và hai tỳ nữ đi cùng chậm rãi bước tới.

Đinh Quý cúi đầu chắp tay chào:

- Đinh Quý tham kiến phu nhân!

Bích Nguyệt Phu Nhân lên tiếng:

- Miễn lễ!

Bích Nguyệt Phu Nhân ngồi xuống, cười tủm tỉm hỏi:

- Đinh Quý từ xa chạy đến đây có chuyện gì?

Rõ ràng biết còn cố hỏi! Đinh Quý thầm nhủ, gã không tin Bích Nguyệt Phu Nhân không biết gì.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.