Phi Thiên

Chương 2693: Ly Cung Tửu Yến (1)



Bọn họ tin tưởng người khác dưới trường hợp này không dám gây chuyện, nhưng Miêu Nghị này bọn họ đích thực không có lòng tin, đó là có vết xe đổ. Nếu nói là trên đời này ai dám nháo sự trên tiệc vui của Thiên đế, người này tuyệt đối là một người đó!

Ba người khác trên bàn nhìn nhau không nói nên lời. Thân phận của ba người và Miêu Nghị cũng giống nhau, đều là con rể của Khấu gia, nhưng mà họ lại là con rể chính hiệu. Họ cưới phu nhân đều là con gái ruột của Khấu Thiên Vương, không giống Vân Tri Thu chẳng qua là nghĩa nữ.

Khấu gia đời thứ hai, tính thêm Vân Tri Thu trong đó, huynh đệ tỷ muội sắp xếp thứ tự là Khấu Tranh, Khấu Cần, Khấu Miễn, Khấu Anh, Khấu Thiến, Khấu Ngọc, Vân Tri Thu.

Tiền Lục cưới Khấu Anh làm vợ, Sơ Kiếm cưới Khấu Thiến làm vợ, Thăng Mộ Tuyết cưới Khấu Ngọc làm vợ.

Tiền Lục giờ này đã là một trong 72 hầu của Thiên Đình, Sơ Kiếm vốn là tùy tùng thân tín của Khấu Lăng Hư, sau khi cưới Khấu Thiến, dần dần biến thành vai trò thị vệ trưởng của Khấu gia hiện giờ. Hắn cũng là một người duy nhất trong anh em cột chèo của Khấu gia thường ở Khấu gia chớ không ở riêng, có thể nói nắm giữ đại quyền giữ cửa hộ viện của Khấu gia: Thăng Mộ Tuyết thì bởi vì cha của hắn trước kia là thủ hạ thân tín của Khấu Lăng Hư. Cha của hắn trong đại chiến vì cứu Khấu Lăng Hư mà chết trận. Tuy nhiên năng lực của Thăng Mộ Tuyết yếu kém, Khấu Lăng Hư muốn đỡ cũng khó đỡ dậy. Nhưng niệm tình cha của hắn trung tâm cứu chủ, nên mới gà Khấu Ngọc con gái nhỏ nhất cho người này, coi như là báo đáp ân cứu mạng của cha hắn, bảo đảm cho Thăng Mộ Tuyết đời này vinh hoa phú quý, xem như là một cái thông báo đối với cha hắn và những thủ hạ đã cống hiến.

Advertisement / Quảng cáo


Bất luận năng lực của Thăng Mộ Tuyết như thế nào, tuy chỉ là một vị trí chức quan nhàn tản, trên tay không có quyền gì lớn, nhưng đẳng cấp vẫn trên rồi. Cũng giống như Tiền Lục và Sơ Kiếm vậy, giờ này đều đã là cấp bậc hồng giáp đại tướng. Giữa mấy vị anh em cột chèo, nói tới nói lui vẫn là cấp bậc của Miêu Nghị hiện giờ thấp nhất.

Ba người lục tục đứng lên, Tiền Lục và Sơ Kiếm cũng đi khuyên can Miêu Nghị. Duy chỉ có Thăng Mộ Tuyết đi tới bên cạnh Khấu Văn Bạch sắc mặt khó coi, vỗ vỗ bờ vai của hắn, nhắc nhở:

- Văn Bạch, đừng suy nghĩ sai lệch nữa. Tiểu cô phụ của ngươi không có ý nhằm vào ngươi. Hắn là đi tới phía người đó. Chà…

Hắn vừa nói vừa quay về phía Doanh gia chép miệng:

- Doanh dương!

Thăng Mộ Tuyết là người hiền lành của Khấu gia. Dù sao cũng không buồn, cả ngày tiêu dao tự tại, ai cũng không đắc tội, cũng không đi tranh chấp điều gì, thậm chí ước thúc con gái của mình khiêm tốn sống qua ngày. Tóm lại sự cạnh tranh âm thầm giữa Khấu gia tử đệ là hắn bên này kiên quyết không dính vào bên kia cũng không dính. Thái độ trước sau như một như thế, bên kia cũng không đắc tội, đối với bên kia đều giữ vững hữu hảo. Thời gian lâu dần cũng không có người nào lôi kéo hắn, đối với người hiền lành này, Khấu gia bất kể là ai có chỗ tốt gì cũng sẽ không quên hắn. Dù sao phu nhân Khấu Ngọc của hắn vẫn là con gái của Khấu Lăng Hư.

Nghe hắn giải thích như vậy, Khấu Văn Bạch nhìn về hướng Doanh gia, hiểu rõ rồi. Chuyện của Cực Nhạc Giới hắn đương nhiên đã nghe nói, xem ra thật đúng là không phải vọt tới mình, nghĩ này nọ. Hắn vội thấp giọng nói:

- Cô phụ, ông ấy sẽ không muốn ở nơi này gây chuyện chứ?

Thăng Mộ Tuyết cho hắn một ánh mắt ý vị thâm trường, một bộ dạng có vẻ như “Ngươi cứ nói đi“. Hắn xoay người cũng đi tới phía Miêu Nghị, cùng mọi người khuyên can.

Khấu Văn Bạch lập tức sợ hết hồn hết vía. Miêu Nghị vị cô phụ tiện nghi này là ai hắn đương nhiên cũng đã nghe nói qua. Đó là người dám gây chuyện trong nghi thức đón dâu của Thiên đế, dám trước mặt mọi người đánh vào mặt của Doanh Cửu Quang, sao lại sợ tử đệ của Doanh gia chứ.

Dưới sự khuyên can liên tục của mọi người. Miêu Nghị nói:

- Đại ca, các người nêu đã không tin ta như vậy, không ngại cùng đi theo ta chứ. Ta nếu nháo sự, các người lập tức ngăn cản.

Mấy người ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi một chút. Khấu Cần cau mày hỏi:

- Không phải là không tin ngươi. Nếu không phải gây chuyện lộn xộn, ngươi cần gì đi mời rượu tự tìm phiền phức thế chứ?

Advertisement / Quảng cáo


Miêu Nghị đáp:

- Ta chính là nhìn hắn thật cao hứng rồi, muốn qua cho hắn thêm chút mà thôi.

Hắn nói là nói thật, thiếu chút nữa giết chết hắn, còn có thể cao hứng ngất trời ở bên này uống rượu như thế, không thấy còn coi như thôi, đã thấy rồi muốn làm như không thấy có chút khó. Mà gia nhập Khấu gia là vì cái gì? Nếu như ngay cả gia nhập Khấu gia cũng còn phải bị điều uất ức này, đó không khỏi cũng quá xin lỗi bản thân mình rồi, cho nên muốn bỏ qua gì đó... Tốt nhất có thể khiến cho đối phương nháo sự.

Nhưng mà cái này là chuyện không có khả năng, Khấu Tranh cùng mọi người không thể để cho hắn chạy tới. Nếu như người của Khấu gia không có ở bên này thì thôi đi. Nếu họ đã có ở chỗ này còn để cho Miêu Nghị đi qua làm ra chuyện, quay về lại không đối đáp được với bên phía lão gia tử.

Khấu Tranh lại âm thầm truyền âm với Doanh Vô Mãn bên phía Doanh gia:

- Bảo con trai ngươi tránh một chút, quay đầu lại xảy ra chuyện đừng trách ta không báo.

Tứ đại Thiên vương rất công bình, ai cũng có ba con trai ba con gái. Ba con trai của Doanh Cửu Quang chia nhau gọi là Doanh Vô Mãn, Doanh Vô Khuyết, Doanh Vô Phi.

Doanh Vô Mãn chính là Doanh gia lão đại, nghe vậy quay đầu lại xem, vừa nhìn thấy người của Khấu gia ở bên đó ngăn lại Miêu Nghị, lập tức hiểu rõ ý tứ trong lời nói của Khấu Tranh, truyền âm cười lạnh:

- Dọa ta sợ ư? Khi nào Doanh gia ta sợ Khấu gia ngươi hay sao?

- Hù dọa ngươi hả?

Khấu Tranh hừ một tiếng, lười đôi co cùng hắn, quay đầu lại xoay người, giơ tay lên chụp lấy cổ tay của Miêu Nghị. Bất luận đến lý do cùn của Miêu Nghị trực tiếp kéo hắn trở về.

Tận mắt chứng kiến tình cảnh này, Doanh Vô Mãn hơi trầm xuống, Miêu Nghị hắn ngược lại không coi vào đâu, mấu chốt là thái độ của Khấu gia. Trả về hai vị trí Đô Thống đó mới là điều làm cho Doanh gia lo lắng nhất, tiếp theo sau này không biết Khấu gia muốn động thủ tử đệ nào của Doanh gia. Doanh gia có thể làm mùng một, Khấu gia có thể làm mười lăm, chưa chắc là đặc biệt nhằm vào Doanh Dương.

- Doanh Dương, con lui khỏi bữa tiệc, về phủ trước đi.

Cuối cùng Doanh Vô Mãn truyền âm một tiếng với con trai ở một bàn khác.

Advertisement / Quảng cáo


Nhìn Miêu Nghị đó có vẻ như để mắt tới Doanh Dương, hắn cũng không muốn Doanh Dương đụng phải Miêu Nghị, ngược lại không phải là sợ Miêu Nghị, mà là đúng lúc này nháo sự cho dù chiếm lý cũng là quét mặt mũi của Thiên đế, Thiên Hậu và Hạ Hầu gia. Theo lý thuyết người bình thường không dám nháo sự ở trường hợp này. Có thể Ngưu Hữu Đức tên kia thật sự không phải người bình thường. Điều này, nếu không phải Khấu gia vừa rồi ngăn cản, không làm được đã xảy ra chuyện rồi.

Hắn trực tiếp bảo Doanh Dương trở về là bởi vì hôm nay thời gian ở ngự viên còn dài, lo lắng Miêu Nghị nhìn chằm chằm vào Doanh Dương không buông, quay đầu lại lại đụng phải Doanh Dương rồi. Ngày vui đại xá thiên hạ gây ra chuyện, ai cũng đừng suy nghĩ tốt hơn, dứt khoát lánh tên điên Miêu Nghị đó.

Trong thủ vệ trên bậc thang ngoài điện, có người trên cao nhìn xuống chú ý động tĩnh của người dự tiệc phía dưới, phản ứng bên phía Khấu gia rơi vào trong mắt họ, cũng nhanh chóng phản hồi đến trong tai của Thượng Quan Thanh.

Trong điện, giữa tiệc rượu, tứ đại Thiên Vương mượn lý do rửa tay lục tục đi vào trong thiền điện.

Thanh chủ ngồi cao ở trên liếc nhìn vị trí phía dưới trống chỗ. Thượng Quan Thanh hợp thời ở bên truyền âm, báo cho Thanh chủ biết động tĩnh bên ngoài.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.