Phi Thiên

Chương 2950: Cửa nhập giới thâm sau tựa như biên (2)



Về chuyện của mình, Miêu Nghị cũng qua loa kể cho xong, thế nhưng rơi vào lỗ tai Bát Giới lại làm hắn hãi hùng khiếp vía.

Sau khi nghe xong, Bát Giới cũng khẽ thở dài một tiếng:

- Không nghĩ đến những năm này lại xảy ra nhiều chuyện như vậy, đáng tiếc điểm tu vi của ta không thể giúp ngươi cái gì được.

Nói đến chuyện tu vi, Miêu Nghị tự nhiên không khỏi hỏi ngược lại:

- Bây giờ tu vi của ngươi thế nào rồi?

Bát Giới than thở nói:

- Coi như cũng tạm đi, mấy năm trước vừa đột phá lên Kim Liên nhất phẩm.
Advertisement / Quảng cáo


Miêu Nghị trầm giọng nói:

- Mới Kim Liên nhất phẩm? Vậy mà ngươi còn có tâm tư nằm ngủ ở chỗ này sao? Ở chỗ này không có tài nguyên tu luyện sao?

Bát Giới dở khóc dở cười nói:

- Công pháp tu luyện của ta ngươi không rõ đâu. Ngay từ đầu tu luyện quả thật có dùng đến tài nguyên, thế nhưng càng về sau sẽ càng vô dụng. Tiến độ tu vi thủy chung là cố định theo tiết tấu của con ốc sến ấy. Ăn một đống lớn Tiên Nguyên đan cũng là lừa gạt, cho ta ăn nhiều hơn nữa tài nguyên tu luyện cũng chỉ lãng phí thôi. Những năm này tiến độ tu hành của ta coi như đã đột nhiên tăng mạnh rồi, so với lão lừa trọc còn mạnh hơn nhiều. Lão lừa trọc nhiều năm qua trên cơ bản chẳng có gì thay đổi, tu vi của ta đột nhiên tăng mạnh giống như cũng đến bình cảnh kỳ thôi, trên cơ bản chẳng có sự tiến triển nữa.

Miêu Nghị cau mày nói:

- Ngươi không từng phân tích nguyên nhân sao? Ngươi không phân tích xem vì sao lúc trước tu vi của ngươi lại đột nhiên tăng mạnh? Tìm được vấn đề mới dễ dàng giải quyết.

Bát Giới gật đầu:

- Đã từng phân tích, sao có thể không phân tích được, nhắc đến lại kỳ quái, lúc tu vi của ta đột nhiên tăng mạnh căn bản không hề tu luyện gì, tu vi chính là tự tăng đấy, hoàn toàn đuổi theo lão lừa trọc.

Miêu Nghị càng kinh ngạc hơn:

- Không tu luyện gì mà tu vi đột nhiên tăng mạnh sao? Làm sao có thể, ngươi làm cái gì?

Bát Giới đáp:

- Còn có thể làm cái gì? Đa phần hao tổn với lão yêu quái trong miếu kia đó, cũng không có thời gian để tu luyện, toàn bộ tinh lực đều đặt vào việc áp chế lão yêu quái đó, kết quả tu vi là tự tăng đấy, nhanh đến mức không thể tưởng tượng nổi.

Miêu Nghị chần chờ một lúc, cũng không hiểu lắm chuyện gì đang xảy ra, vậy nên lại hỏi:

- Nếu không thì thử đổi công pháp thử xem? Ở chỗ ta có cực nhạc tâm kinh của phật thánh.

Bát Giới lắc đầu:

- Không có tác dụng đâu, những năm gần đây ở chỗ này ta đã thử qua không ít công pháp tu hành, dù có dùng công pháp chuyển đổi kiểu gì cũng chỉ như hạt cát ném vào biển rộng, luyện đến luyện đi cũng không đạt được cái rắm gì. Không phải ma không phải kiếp, không được, không không, bần tăng vẫn là bần tăng, ta đấy, cuối cùng xem như cũng đã hiểu.

Hắn lại tiếp tục lắc đầu. Miêu Nghị lại hỏi:

- Hiểu rõ cái gì?
Advertisement / Quảng cáo


Bát Giới chắp tay trước ngực nói:

- Cửa vào giới thâm sâu như biển, trời sinh ta số mệnh làm hòa thượng. A di đà phật!

Miêu Nghị hoàn toàn trầm mặc, yên lặng uống rượu, công pháp tu luyện của Bát Giới gặp phải vấn đề kỳ quái, mà công pháp tu luyện của hắn cũng gặp vấn đề kỳ lạ, hai huynh đệ đến cùng là thế nào chứ?

Nghĩ đi nghĩ lại đột nhiên trong đầu lóe lên một tia sáng. Bí quyết tinh hỏa của hắn nếu như đến một mức độ nào đó, nếu như không có âm dương trợ lực kỳ thật chưa hẳn tiến độ tu hành đã so kịp với những người khác. Tu vi của Bát Giới đột nhiên tăng mạnh cũng không phải là vì chuyện trấn áp yêu tăng nam ba chứ? Hắn suy nghĩ một lúc lại trầm ngầm nói:

- Đã như vậy thì cũng đừng gấp, ta đoán chường ngươi không tìm được cách kích thích tu vi tăng lên là vì có nguyên nhân đấy, một khi tìm được nguyên nhân rồi chắc hẳn tu vi sẽ lần nữa đột nhiên tăng mạnh.

Bát Giới vui vẻ cười ha ha:

- Gấp cái gì mà gấp? Bần tăng gấp? Một chút cũng không vội. Thật vất vả mới bước chân vào giới tu hành, nơi phồn hoa sinh ra người tốt, lúc nào cũng nên hưởng thụ thật tốt mới đúng. Bỏ hết thời gian vào việc tu luyện đó mới thật là có bệnh.

Miêu Nghị hừ lạnh nói:

- Ta xem lúc ngươi gặp phải phiền toái vô lực không nơi nương tựa còn có thể nghĩ như vậy hay không?

- Chuyện gì mà gặp phải phiền toái nếu như không thể tránh né được vậy thì chỉ đành lăn lộn thôi.

Bát Giới thuận miệng nói ra sau đó lại cứng đờ. Thấy Miêu Nghị lại muốn bày ra tư thể đại ca mà chỉ dạy, hắn đau cả đầu, tranh thủ thời gian nói lảng sang chuyện khác, vội vàng ho một tiếng nói:

- Đại ca, ngươi nói xem lúc ta gặp lão tam nên gọi nàng là chị dâu hay là tam muội thì tốt?

Sắc mặt của Miêu Nghị trong nháy mắt đen lại, một cước đá văng Bát Giới ra ngoài.

Bát Giới “ối” lên một tiếng rất kỳ quái, bị đạp cho lăn ra ngoài.

Đêm nay, cả hai huynh đệ đã lâu không gặp ở dưới tinh không sáng sủa hàn huyên rất nhiều, rất rất nhiều.

Mãi đến khi mặt trời sắp lên, sau khi Miêu Nghị đứng dậy nhìn về phía hẻm núi, Bát Giới mới vỗ vỗ mông đứng dậy, đi đến trong đình, nhỏ giọng nói với Ngọc La Sát đang nằm nghiêng trong đình.

- Đừng giả bộ ngủ nữa, biết rõ ngươi đã tỉnh.

Ngọc La Sát trợn tròn mắt nhìn nhìn lại nhắm mắt lại lạnh lùng nói:
Advertisement / Quảng cáo


- Không biết đại sư có phân phó gì?

Bát Giới cười ha ha nói:

- Nghe nói ngươi muốn nhìn bảo tàng Nam Mô Môn một chút?

Ngọc La Sát bỗng nhiên mở lớn hai mắt, trong con ngươi rực cháy ngọn lửa của dã tâm.

Bát Giới lại vẫy vẫy tay:

- Đi thôi, không thể để ngươi đi một chuyến mất công được, mang ngươi đi xem một chút.

Dứt lời hắn quay người rời đi.

Ngọc La Sát lập tức trở mình đứng dậy, muốn trực tiếp đi theo ngay sau lưng thế nhưng không biết nghĩ đến cái gì, lại chạy đến bên hồ nước, vốc nước lên rửa mặt, soi mình qua mặt hồ một chút, vuốt vuốt lại mái tóc. Đến lúc này mới đứng dậy, nhanh chân đuổi theo.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.