Phi Thiên

Chương 3294: Bỗng nhiên sinh biến (1)



- Chính khí môn?

Ly Hoa lại bị hắn nói cho sửng sốt, đối với chuyện trên địa bàn của Ngưu Hữu Đức nàng không phái người tiến vào chiếm giữ, huống hồ Chính khí môn nàng bên này cũng không quan tâm nhiều, nào biết Chính khí môn tới bên này rồi, lạnh lùng nhìn hắn một hồi, nói:

- Mặt mũi của ai cũng không được!

Vệ Khu gật đầu:

- Tốt! Ta ngược lại muốn chờ xem nếu Chính khí môn ở chỗ này đặt chân, ta đây sẽ lại tới quấy rầy.

Dứt lời xoay người rời đi, không nói gì thêm.

Ly Hoa đứng yên trong điện không nói.

Ra khỏi cung điện, dẫn một đám người bay vút lên trời, Vệ Khu khóe miệng lộ nụ cười, nếu Ngưu Hữu Đức thích chơi, bên này cũng là tiện đường bái phỏng một cái.
Advertisement / Quảng cáo


Bọn họ đi không bao lâu sau, một nhóm chín người nhanh chóng từ tinh không lướt đến, phá tan khí chướng, hướng về phía Nguyệt Hành cung. Nhưng đang lúc bọn họ hiện thân trên bầu trời, từ mặt đất mấy người phóng lên cao, ngăn cản bọn họ.

Chín người lập tức dừng lại cảnh giới, không ai khác, chính là đám người Lệnh Hồ Đấu Trọng đã dịch dung.

Thấy mấy người từ tứ phương vây bọn họ, khiến Lệnh Hồ Đấu Trọng đã nhận ra gì đó không đúng, đều là nam nhân, Nguyệt Hành cung ở đâu ra nam nhân, nhất là những người này rõ ràng đều dịch dung ngụy trang rồi.

Không chờ bọn họ chất vấn, nhóm người đã vung tay lên, phía sau mỗi người lại thêm mười người, thoáng qua hóa thành mấy vạn nhân mã vây quanh, những người này từng mặc chiến giáp thiên đình hơn nữa cấp bậc cũng không thấp.

Lệnh Hồ Đấu Trọng hơi biến sắc mặt, đã từ giữa thấy được người quen mặt, trong đầu hiện lên ba chữ: Quân cận vệ!

Một người cầm đầu lột ngụy trang trên mặt, lạnh nhạt nói:

- Lệnh Hồ Đấu Trọng. Hoa mỗ đợi đã lâu!

- Hoa Nghĩa Thiên...

Lệnh Hồ Đấu Trọng đột nhiên cắn răng một tiếng, số lượng lớn phá pháp cung nhắm ngay bọn họ, rốt cục ý thức được mình bị lừa, nhân mã đều khống ché ở Ất nguyệt tinh, bên cạnh hắn căn bản không có người nào, hắn còn tưởng rằng Thanh Chủ mật chỉ là muốn để hắn âm thầm xây dựng thế lực khác, trong lòng còn âm thầm vui vẻ, vậy mà lại là cái bẫy...

Ùng ùng âm thanh thông thiên không, chấn động đại địa!

Nguyệt Hành cung trong chủ điện, mấy người vọt đến bên người Ly Hoa, có người cấp báo nói:

- Cung chủ, có người của thiên đình ở chỗ này chém giết, có cần phái người qua hay không?

Đứng yên tại chỗ Ly Hoa khẽ quơ ống tay áo giơ tay lên một cái.

- Không cần, thiên cung bên kia trước đó đã có thông báo, chẳng mấy chốc sẽ rời khỏi, chó cắn chó, chuyện không liên quan tới chúng ta!

Ất nguyệt tinh, mấy chục triệu người trừng phạt nộp lên trên còn đang tiến hành.

Đứng ở trên sườn núi Văn Trạch trở tay bắt tinh linh trong tay, không biết cùng ai liên lạc, tiện tay lại đem tinh linh cất đi.

Miêu Nghị liếc mắt nhìn thấy, Văn Trạch nhận ra, cười nhạt một cái nói:

- Lão đệ, xem ra còn mất một khoảng thời gian, chúng ta hình như không nhất thiết phải ở chỗ chờ, chúng ta tựa hồ đã lâu không có uống rượu với nhau rồi.

Hắn đã lên tiếng, Miêu Nghị cũng không tiện chối từ, nhưng luôn cảm thấy không thích hợp, không biết có phải mình nghi thần nghi quỷ hay không gật đầu đồng ý, đưa tay mời, nhưng trước khi đi lại âm thầm mệnh Dương Triệu Thanh truyền lệnh xuống, nghiêm ngặt chú ý bất cứ dị thường nào.

Văn Trạch đem thủ hạ đều lưu tại hiện trường, một mình theo Miêu Nghị trở về Đô thống phủ.

Đi đến Đô thống phủ, Văn Trạch còn chỉ vào trên cửa cười nói:
Advertisement / Quảng cáo


- Lập tức sẽ đổi thành Tổng đốc phủ rồi.

Trở lại bên trong phủ, tự có người chuẩn bị rượu và thức ăn đưa ra, hai người ngồi đối diện uống rượu, trò chuyện một ít chuyện tào lao, nhất là chuyện cũ năm đó ở ngự viên.

Miêu Nghị nhân cơ hội hỏi một chút chuyện của Chiến Như Ý hắn nghe Hạ Hầu Thừa Vũ càu nhàu nói ra chút chuyện này.

Văn Trạch thuận miệng nói ra, không muốn nói quá sâu, chỉ nói chuyện này không phải là điều chúng ta nên quan tâm.

Uống rượu đến giữa chừng, Dương Triệu Thanh đột nhiên báo lại:

- Đại nhân, nhận được tinh không thủ vệ tới tin, quân cận vệ Hoa Nghĩa Thiên Hoa Đại đô đốc tới tin, không ngăn cản được trực tiếp xông vào!

Miêu Nghị bỗng nhiên đứng lên, tức giận nói:

- Bảo bọn họ thủ ở đó làm cái gì không biết?

Dương Triệu Thanh vội la lên:

- Những người của Lệnh Hồ Đấu Trọng bên kia ra nhập vào có chút sợ hãi rụt rè, không dám cản quân cận vệ, là người lân cận của chúng ta qua hỏi tình hình mới biết được!

Miêu Nghị:

- Tới bao nhiều người?

Dương Triệu Thanh:

- Không biết, theo báo, khoảng hơn trăm người. Nhưng kỳ quái là bọn họ tựa hồ là từ Nguyệt Hành cung bên kia tới.

Miêu Nghị lập tức nhìn chằm chằm về phía Văn Trạch, trầm giọng nói:

- Hoa Đại đô đốc pháp điều tới vì sao trước đó không hề có một chút tin tức nào? Văn huynh rốt cục đang giở trò quỷ gì?

Văn Trạch mỉm cười, tự rót tự uống nói:

- Ta có thể giở trò quỷ gì, nếu như Lệnh Hồ Đấu Trọng đang làm trò quỷ. Ta cũng là mới vừa nhận được tin tức. Lệnh Hồ Đấu Trọng đối với ý chỉ biếm truất bất mãn, dần theo một đám tâm phúc ý đồ phản bội, kết quả đụng phải Hoa Đại đô đốc, đã bị Hoa Đại đô đốc chém rồi!

- Cái gì?

Miêu Nghị thất kinh, tức giận nói:

- Không thể nào! Nhân mã của hắn đều ở chỗ này, làm sao có thê phản bội?
Advertisement / Quảng cáo


Văn Trạch than thở:

- Lão đệ. Sự thực thắng hùng biện, trên đời này không có gì là không thể, chuyện không liên quan tới ngươi, an tâm ngồi xuống uống rượu của ngươi, đối với ngươi chỉ có lợi không có hại!

Miêu Nghị sắc mặt âm trầm:

- Họ Văn kia, ngươi hãm hại ta!

Dứt lời, bên ngoài rào rào vọt vào một đám nhân mã. Thanh Nguyệt trực tiếp đem người vây quanh Văn Trạch, Thanh Nguyệt đưa đao đặt trên cổ của Văn Trạch.

Văn Trạch căn bản không động đậy, vẫn như cũ tự mình uống rượu.

Miêu Nghị đã hướng Dương Triệu Thanh quát:

- Chuẩn bị chiến!
Advertisement / Quảng cáo

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.