Phong Lưu Tam Quốc

Chương 323: Trường Sa thái thú (thượng)



Lưu Bị ngồi xuống ghế toàn bộ vô lực, nếu là Trương Lãng hắn nhất định sẽ nghĩ ra biện pháp tốt, Lưu Bị lắc đầu trong lòng cười khổ tại sao mình lại nghĩ tới hắn, bây giờ mình còn mang binh đi đánh hắn đây này.

Trương Lãng hai ngày nay cùng với Chu Du tiếp xúc thương lượng quân tình.

Mà Chu Du sau khi dâng lên diệu kế cho Trương Lãng bức tường ngăn cách dần được tiêu trừ tuy không có thói quen nhiệt tình với Trương Lãng nhưng dân cũng cải biến.

Điền Phong hiển nhiên cũng phát hiện ra biên hóa của Chu Du, hắn biết đây là một chuyện tốt.

Hai ngày nay tâm tình của Trương Lãng vô cùng tốt, dùng ánh mắt của hắn, Chu Du mưu lược tuy không bằng Cổ Hủ Quách Gia nhưng cũng có thể xếp vào hàng hạng nhất, mà hắn thống soái tam quân công thành nhổ trại bày mưu nghĩ kế vô cùng xuất sắc đây chính là thứ mà Trương Lãng muốn có.

Điền Phong cùng Hoàng Tự hai người nhìn biểu lộ của Trương Lãng thì ngẩn cả người.

Hai người rất kỳ quái Trương Lãng đem mình gọi tới nhưng mà không biết hắn làm ra chuyện gì.

- Các ngươi đã tới bao lâu rồi, ta vừa rồi suy nghĩ sự tình đến mức nhập thần.

Hồi lâu sau Trương Lãng mới cất tiếng.

Điền Phong không nhịn được nhẹ nhàng hỏi;

Advertisement / Quảng cáo


- Thuộc hạ cùng với Hoàng tướng quân đã tới một hồi rồi thấy chúa công nhập thần như thế cho nên không dám đánh gãy.

Dừng một chút Điền Phong lại cẩn thận nói:

- Chúa công không biết đêm khuya gọi chúng ta tới là có chuyện gì quan trọng?

Trương Lãng liền gọi bọn họ tới, Điền Phong và Hoàng Tự mê hoặc nhưng cũng nghe theo.

Trương Lãng lúc này mới thần bí nói:

- Ta có chuyện muốn các ngươi làm, tin tức báo lại là Trường Sa thái thú Trương Tiện sớm đã có tâm mưu phản Lưu Biểu, mấy năm trước ở Tương Giang khởi sự Linh Lăng Trường Sa đều hưởng ứng sau đó vì hình thức bắt buộc, Lưu Biểu bất đắc dĩ thăng Trương Tiện làm Trường Sa thái thú, hi vọng hắn có thể bình được bạo loạn nhưng ta có một tin tức nhỏ, Trương Tiện chính là một trong những người có ý mưu phản.

Điền Phong vô cùng khiếp sợ, hiển nhiên không tin đây là tin tức nhỏ mà nói:

- Nhưng mà Khu Tinh không phải là do Trương Tiện giết sao, Trương Tiện không có khả năng giết, vì hắn là người trọng nghĩa khí.

Trương Lãng cười tà nhìn Điền Phong không nhanh không chậm mà nói:

- Ngươi chứng kiến Trương Tiện giết Khu Tinh sao?

Điền Phong lắc đầu, trong lòng vô cùng kỳ quái.

Trương Lãng giả thần giả quỷ nói:

- Ta nghe nói Khu Tinh còn sống hơn nữa còn sống rất tốt, mỗi ngày đều ăn no uống say tiêu dao khoái hoạt.

Điền Phong càng nghe càng không hợp lý mà nói:

- Chúa công nghe ai nói vậy, Khu Tinh hiện tại đang ở nơi nào?

Trương Lãng lại quái khí mà nói:

- Khu Tinh ở nơi nào hắn làm gì, thiên đường cũng tốt địa ngục cũng hay ta chỉ muốn càng nhiều người nữa biết rõ mà thôi.

Điền Phong không phải là đồ ngốc trái lại hắn vô cùng thông minh hắn hưng phấn nói:

- Chúa công có ý muốn để thuộc hạ phái người bịa đặt để Lưu Bị điều hắn trở lại Trường Sa.

Trương Lãng nhẹ nhõm nở nụ cười:

- Việc này không phải ngươi đi, Hoàng Tự.Trương Lãng quay đầu hướng về phía Hoàng Tự.

Hoàng Tự minh bạch trầm giọng nói:

- Chúa công yên tâm thuộc hạ nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ khi đó Lưu Bị khó có thể bình an.

Trương Lãng gật đầu khuôn mặt lộ ra vẻ ngưng trọng:

- Còn có một việc ta muốn nói với ngươi.

Hoàng Tự hiển nhiên không rõ hiếu kỳ hỏi:

- Chúa công còn gì phân phó?

Advertisement / Quảng cáo


Trương Lãng nhìn hắn trầm mặc một lát rồ mới chân thành nói:

- Có tin tức khác hồi báo phụ thân của ngươi Hoàng Trung đã đi theo Lưu Bàn có khả năng sẽ cùng với quân ta giao phong.

Thân thể của Hoàng Tự chấn động khuôn mặt trở nên cứng ngắc.

Trương Lãng vỗ vai của hắn mà nói:

- Ngươi yên tâm ta sẽ không làm khó ngươi và phụ thân ngươi lúc đó ngươi quyết định vô luận thế nào ta cũng nghe theo ý kiến của ngươi.

Hoàng Tự bỗng nhiên quỳ phịch xuống đất mà nói:

- Chúa công yên tâm Hoàng Tự được chúa công yêu thích tất nhiên sẽ nguyện đem toàn lực du thuyết gia phụ hiệu lực cho chúa công, báo đáp ân trọng của chúa công.

Trương Lãng gật đầu vui mừng nói:

- Nếu vậy thì không gì tốt hơn, tuy nhiên ngươi cũng biết phụ thân ngươi làm người thế nào chỉ sợ.

Hoàng Tự bỗng nhiên ngẩng đầu kiên nghị nói:

- Từ xưa nay trung nghĩa khó toàn nếu như trời xanh vô tình như thế, Hoàng Tự tất nhiên sẽ xử lý không để chúa công khó xử.

Trương Lãng yêu thương nói:

- Ngươi ngàn vạn lần không được làm chuyện điên rồ còn sống thì còn có hi vọng.

Trên mặt của Hoàng Tự không mang theo biểu lộ nào, mà ngay cả Trương Lãng nhất thời cũng không hiểu thấu.

Trương Lãng bất đắc dĩ thở dài rồi nói với Điền Phong:

- Phù Hạo còn có một việc ta muốn ngươi làm.

Điền Phong lập tức phục hồi tinh thần:

- Chúa công có gì phân phó?

Trương Lãng nói:

- Nếu như Hoàng Tự tất cả thuận lợi thì không bao lâu nữa Lưu Bị sẽ nghi kỵ triệu hồi Trương Tiện, Trương Tiện nhất định sẽ muốn giải thích lúc này Điền Phong ngươi tới Lư Lăng cho Trương Tiện một chút đồ ngọt, không bao lâu sau Lưu Bị nhất định sẽ nghi ngờ Trương Tiện nhiều hơn, hai phe mâu thuẫn chúng ta có trò hay để nhìn.

Điền Phong nghe được một nửa thì mặt mày hớn hở sau đó bội phục:

- Chúa công xuất chiêu thần kỳ quả nhiên lợi hại.

Trương Lãng cười nhạt;"

- Cái này không phải ta nghĩ là Chu Du nghĩ ra.

- Chu Du?

Điền Phong kinh ngạc kêu lên khó trách chúa công lại coi trọng người này không ra tay thì thôi đã ra tay thì không đánh mà thắng, nếu mưu kế thành công Lư Lăng có thể được hóa giải hơn nữa không uổng phí người nào đúng là lợi hại.

Rạng sáng ngày hôm sau Trương Lãng vừa tỉnh dậy thì có binh sĩ vội vàng thông báo.

Advertisement / Quảng cáo


Trương Lãng sau khi điều khiết dưỡng thần tinh thần khoáng đạt hắn nhịn không được nói:

- Sáng sớm chim khách treo trên cành kêu to nhất định là có chuyện tốt phát sinh.

Binh sĩ kia hưng phấn nói:

- Chúa công Đinh Phụng tướng quân đêm qua đã lấy được Bình Đô sai thuộc hạ tới đây báo cáo.

Trương Lãng thấy vậy vô cùng vui vẻ mà hỏi:

- Ngươi không cần phải gấp cứ từ từ nói rõ tình cảnh lúc đó.

Trương Lãng đem binh sĩ kia vào trong doanh trại tự mình rót trà mà hỏi hắn.

Binh lính kia được sủng nhược trên mặt lộ vẻ khẩn trương.

Trương Lãng chờ hắn uống xong một hớp liền hỏi:

- Đinh Phụng làm thế nào lấy được Bình Đô huyện ngươi đem quá trình nói qua một chút.

Tuy Chu Du và Điền Phong có niềm tin đối với Đinh Phụng nhưng Trương Lãng vẫn có phần bận tâm, Điền Phong vẫn còn hơi trẻ hành động có phần xúc động hành động hôm nay kết thúc mỹ mãn hắn cũng buông lỏng được áp lực.
Advertisement / Quảng cáo

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.