Phong Lưu Tam Quốc

Chương 353: Hoàng Nguyệt Anh lại tới(thượng)



Hoàng Nguyệt Anh lạnh lùng nói:

- Trương Lãng bổn tiểu thư muốn hỏi ngươi, ngươi có phải đã thấm nước vào cây quạt?

Trương Lãng không khách khí mà nói:

- Đúng thế.

Hoàng Nguyệt Anh trợn mắt lên kích động mà nói:

- Vậy đồ vật bên trong cây quạt đâu?

Trương Lãng liền trả lời:

- Tại sao ta phải nói với cô nương, đừng quên lần này không giống như lần trước, lần trước ta bị cô nương tra tấn lần này ta cũng muốn cô nương nếm thử phong vị tiến thối lưỡng nan.

Hoàng Nguyệt Anh lạnh lùng hỏi:

- Trương Lãng ngươi muốn làm gì?

Trương Lãng cười lạnh nói:

- Muốn ta làm gì à, cứ một hồi rồ ngươi sẽ biết.

Hoàng Nguyệt Anh nói:

- Ngươi đến cùng là muốn thế nào.

Trương Lãng liền đáp:

- Không muốn thế nào ta muốn hỏi cô nương tại sao lâu rồi cô nương vẫn xem đồ bên trong quạt?

Hoàng Nguyệt Anh ngẩng đầu lên cao ngạo nói:

- Không thể.

Trương Lãng liền nói:

- Cô nương tuy cùng với ta có chút ân oán, nhưng chưa đến mức ngươi chết ta sống, đã như vậy tại sao không giải quyết. Nếu như ở bên trong cây quạt có bí tịch thì trong nhà bổn tướng quân cũng có một bản chép tay cô nương muốn lấy về không khó, nhưng cô nương phải đáp ứng một số điều kiện của ta.

Hoàng Nguyệt Anh đáp:

- Chỉ có một bản chép tay sao?

Trương Lãng gật đầu:

- Đó là điều đương nhiên.

Hoàng Nguyệt Anh liền đáp:

- Tiểu nữ có giá trị gì mà tướng quân coi trọng vậy?

Trương Lãng cười nói:

- Có rất nhiều ví dụ như thuật dịch dung hay bản lĩnh đột nhập của cô nương, ưu điểm trên người cô nương vô số kể.

Hoàng Nguyệt Anh nhíu mày lại rồi châm chọc nói:

- Ta tưởng rằng tướng quân không gì không làm được hóa ra vẫn có chuyện phải nhờ cậy người khác.

Trương Lãng không để ý tới nàng:

- Chẳng ai hoàn mỹ, được rồi ta cũng không nhiều lời với cô nương, cô nương có đáp ứng hay không?

Hoàng Nguyệt Anh cẩn thận nói:- Ngươi nói xem là điều kiện gì?

Trương Lãng nói:

- Ta hiện tại vẫn chưa nghĩ ra khi nào nghĩ ra ta sẽ tìm cô nương.

Hoàng Nguyệt Anh sững sờ:

- Ngươi có thể tìm ta?

- Chỉ cần cô nương còn sống ta sẽ tìm được.

Trương Lãng lại nói tiếp:

- Nói thật cô nương là người thông minh đa trí nhiều mưu nếu như theo ta ta tin tưởng cô nương sẽ là một trợ thủ lớn, chỉ là không biết ý của cô nương thế nào.

Hoàng Nguyệt Anh không nói gì chỉ đưa tay gỡ cái khăn che mặt xuống sau đó nàng từ từ nói:

- Nếu ta muốn gả cho tướng quân tướng quân tiếp nhận được không?

Trương Lãng hơi sững sờ sau đó không chút nghĩ ngợi mà nói:

- Đương nhiên là nguyện ý.

Lần này Hoàng Nguyệt Anh ngẩn người nàng không ngờ Trương Lãng lại dứt khoát như vậy một lúc sau nàng mới cười cười trong ánh mắt hiện ra một chút cô đơn mà nói:

- Vừa rồi chỉ là đùa vui một chút theo như lời tướng quân nói Nguyệt Anh đã đáp ứng rồi, chỉ cần sư tỷ Bồ Nhu đến Tung Sơn Thái Nhạc Phong Nguyệt Anh tất nhiên đến đây tương trợ.

Trương Lãng cơ hồ cũng cảm nhận được u buồn của nàng liền nói:

- Nguyệt Anh tiểu thư hình như rất khong vui, hình như là tại ta ép buộc?

Hoàng Nguyệt Anh rung động một hồi, sau đó mới tự nhiên lại được.

Lúc này Trương Lãng liền vào phòng một lúc sau hắn đi ra lấy bản chép tay đưa cho nàng:

- Cô nương cầm đi.

Hoàng Nguyệt Anh hết sức kích động nhưng không biểu lộ ra nàng tiên tới cầm lấy bản chép tay lật xem một hồi rồi cất đi nói với Trương Lãng:

- Đa tạ tướng quân Nguyệt Anh vĩnh viễn khắc sâu trong tâm.

Trương Lãng cười nói:

- Không cần khách khí.

Hoàng Nguyệt Anh gật đầu nói:

- Đa tạ tướng quân thành toàn.

Đúng lúc này ánh mắt của Hoàng Nguyệt Anh nhìn qua Mi Hoàn đang ngủ, không khỏi nhớ tới cảnh tượng vừa rồi Trương Lãng và nàng làm với nhau thì trong lòng nóng lên cuống quít nói:

- Tiểu nữ cáo lui

Trương Lãng gật đầu nói:

- Không tiễn.

Hoàng Nguyệt Anh hiểu ý của Trương Lãng, nàng một lần nữa mang theo khăn che mặt mà rời đi lúc ra tới cửa nàng nhịn không được mà đề ra nghi vấn quay đầu lại nói;

- Tướng quân tiểu nữ vô cùng kỳ quái tại sao tướng quân lại không dính mê hương?

Trương Lãng liền đáp:

- Vì ta rất nhạy cảm với mùi vị sau khi ngửi thấy một hơi liền bịt mũi lại mới chống chọi được mê hương của cô nương.

Hoàng Nguyệt Anh cuối cùng cũng nói:

- Tướng quân đã không làm khó tiểu nữ thì tiểu nữ cũng cho tướng quân một tin tức, Minh hữu Lưu Bị của tướng quân đã mời được Gia Cát Lượng rời núi mà Gia Cát Lượng chính thức mời hảo hữu của hắn là Bàng Thống, hai người này đều có tài Quản Trọng Nhạc Nghị, Gia Cát Lượng một lòng vì Hán, Bàng Thóng thì khổ tư muốn thiên hạ thái bình, tướng quân cần phải cẩn thận.

Trương Lãng chấn động thất thanh hỏi:

- Sao cô nương biết?

Hoàng Nguyệt Anh nói:

- Lời đã đến nước này tướng quân xin bảo trọng.

Nói xong nàng ra ngoài cửa biến mất khỏi đêm tối.

Tây Thủy, Trương Lãng đối với nơi này không phải không hiểu rõ nhưng cuối thời Hán phân loạn, hắn ở đây không có dừng chân hôm nay Giang Đông mượn sự hiểm yếu của Trường Giang, tranh thủ Tây Thủy là điều dĩ nhiên, tuy nhiên hiện tại hắn bị ngăn cách bởi Lưu Biểu ở xa nhờ có Lưu Bị làm đồng minh mới tính được đường chính xác.

Tứ Xuyên được xem như là nơi giàu tài nguyên đồng cỏ phì nhiêu, địa lý vị trí trọng yếu, từ thời Tần tới nay đều chiếm vị trí trọng yếu.

Năm Kiến An thứ sáu đầu năm công nguyên thứ 201 Lưu Bị được Lưu Chương mời, liền nhập xuyên, mà Lưu Chương cũng rất tin Lưu Bị cố ý đưa cho Lưu Bị ba nghìn kỵ binh năm nghìn bộ binh, cung cấp lương thảo và quân tư, hơn nữa còn phái Pháp Chính đại biểu ra nghênh đón, phải biết rằng lúc ấy ở Xuyên trung Kỵ binh là binh chủ tương đối trân quý, cho thấy quyết tâm của Lưu Chương thế nào.

Lưu Bị nhập xuyên binh lực tổng cộng chỉ năm vạn tuy có dũng của Quan Trương trí của Gia Cát nhưng muốn đánh thì khó khăn trùng trùng điệp điệp.

Mà Trương Lãng sau khi nhận được tin tức của Hoàng Nguyệt Anh thì hận không thể lập tức mời Bàng Thống ra khỏi núi tương trợ chỉ là trước mắt thấy Dương Dung sắp sinh chỉ có thể kìm chế, một bên phái người đưa tin cho Bàng Thống nói mình mấy ngày nữa sẽ bái phỏng một bên quản lý sự vụ ở Mạt Lăng yên tâm chờ đợi Dương Dung sinh nở.

Đầu xuân công nguyên 201 Dương Dung cuối cùng cũng sinh hạ thai nhi là một nam hài trắng mập vô cùng được Trương Lãng yêu thích.

Dân chúng Mạt Lăng được tin liền liên tục chúc mừng.

Trương Lãng ở trong nhà nửa tháng lúc này mới cảm thấy mỹ mãn cùng với Triệu Vũ và Điển Vi rời đi.

Trương Lãng thuận phong thuận thủy, các quan viên lớn nhỏ thay nhau nịnh bợ hắn, khiến cho Trương Lãng vất vả lắm mới rời khỏi được.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.