Rất Mềm Cũng Rất Ngọt - Ngận Nhuyễn Ngận Điềm

Chương 26



Hai người ở trên giường lăn lộn hơn một giờ, thấy Nguyễn Điềm ở trên giường không có ý tứ muốn khóc, Triệu Đông Sanh nổi lên ý xấu cố ý làm hắn đến khóc, Nguyễn Điềm phiền muốn chết, sau khi kết thúc thừa dịp Triệu Đông Sanh không chú ý, nhẹ nhàng đạp trên mặt y một cước, đạp xong bỏ chạy. Triệu Đông Sanh nhảy xuống giường, đuổi theo vào phòng tắm, đứng dưới vòi hoa sen, ấn Nguyễn Điềm lên tường tàn nhẫn thao một hồi, thao xong mò Nguyễn Điềm ướt nhẹp ra nói: ” Còn dám hay không?”

Nguyễn Điềm dũng cảm: ” Dám!” Triệu Đông Sanh làm bộ muốn thao hắn tiếp, Nguyễn Điềm liền nhanh chóng ôm lấy y, cắn trên cơ ngực y một cái: ” Nhất định là anh giả vờ yêu em, em đã như vậy rồi mà còn bắt nạt em.”

Triệu Đông Sanh bóp cái mông hắn: ” Yêu em nên mới muốn bắt nạt em.”

Nguyễn Điềm hồi tưởng lại cái thời gian Triệu Phùng mới tỉnh kia, Triệu Đông Sanh tìm hắn, từ sáng đến tối thay đổi phương thức bắt nạt hắn, muốn ác liệt bao nhiêu có bấy nhiêu. Lúc ấy Nguyễn Điềm không dám nghĩ nhiều, Triệu Đông Sanh hận hắn mà, nhưng bây giờ hắn biết bí mật của Triệu Đông Sanh, quay đầu tỉ mỉ nghĩ kĩ, những cái gọi là bắt nạt ấy, ngọt ngào không chịu được.

Nguyễn Điềm im lặng cúi đầu suy nghĩ một trận, đột nhiên nhón chân lên hôn Triệu Đông Sanh một cái, sau đó quay người rửa ráy. Triệu Đông Sanh giúp hắn chà lưng, hỏi: ” Vừa nãy suy nghĩ cái gì, lại còn cười trộm.”

” Nghĩ đến anh a.”

Triệu Đông Sanh tâm tình rất tốt, giúp Nguyễn Điềm rửa ráy mặc quần áo, đem người ôm lên giường, rồi xuống bếp làm bữa khuya.

Triệu Đông Sanh chỉ biết Nguyễn Điềm nghĩ tới y thì bật cười, khẳng định yêu y muốn chết rồi. Nhưng Triệu Đông Sanh không biết là tên y trong danh bạ của Nguyễn Điềm đã từ Triệu Đông Sanh thành Triệu ba tuổi.

Đột nhiên Triệu Đông Sanh trở lên dính người, Nguyễn Điềm đi tới đâu y theo tới đó, hôn nhẹ rồi ôm một cái, bất cứ lúc nào bất cứ nơi đâu đều muốn chịch. Mấy ngày chán ngán như vậy, tại trưa hôm nay Nguyễn Điềm đang thái rau ở bồn rửa, đột nhiên bị Triệu Đông Sanh lột quần, cuối cùng cũng nổi đóa, cầm lấy dao phay uy hiếp: ” Anh dám tiến vào thử xem!”

” Được, thử xem thử xem.” Sáng sớm dậy muộn, ở trên giường hồ nháo một trận, Nguyễn Điềm mới vừa tắm xong không bao lâu, bên trong vẫn còn ẩm ướt mềm mại, chẳng mất bao nhiêu công sức cái động nhỏ bé đã nuốt tiểu Đông Sanh vào, Triệu Đông Sanh sảnh khoái than thở một tiếng, bàn tay sờ tiểu Nguyễn Điềm phía trước: ” Tắm xong không mặc quần lót, không phải đang chờ chịch.”
Advertisement / Quảng cáo


Nguyễn Điềm tức giận đến muốn mắng người, mở miệng ra, lại toàn ngọt ngào rên rỉ.

Triệu Đông Sanh rất rõ ràng đỉnh đến đâu thì làm cho hắn thoải mái, cọ sát một chút: ” Còn nói không muốn, phía dưới cắn không tha kìa, nhóc lừa đảo.”

Nguyễn Điềm nghe y nói như thế, toàn bộ eo mềm nhũn. Đương nhiên hắn biết định lực mình không vững, tùy tiện bị Triệu Đông Sanh sờ mấy cái là chân đã run, không có biện pháp a, quá thích.

Thực sự người này được tiện nghi còn ra vẻ!

Nguyễn Điềm càng nghĩ càng giận, dùng sức đem dao phay khảm vào trong thớt: ” Hoặc là câm miệng hoặc là cút, chọn một đi.”

Triệu Đông Sanh lựa chọn cút vào mông hắn.

Chờ Triệu Đông Sanh hài lòng, buộc chặt áo tắm, giúp Nguyễn Điềm mặc lại quần, xem thời gian, xem thời gian, đã mười hai giờ, trùng hợp lúc này bụng phát ra tiếng ùng ục, Triệu Đông Sanh xoa xoa: ” Còn chưa no a, nếu không tái….”

Lời còn chưa nói hết đã bị Nguyễn Điềm đạp thẳng ra khỏi nhà bếp.

Triệu Đông Sanh bị đạp một cước, vui tươi hớn hở lên lầu tắm rửa, đi ra nhận điện thoại Trịnh Tuân gọi đến, nói hai người bọn họ đang trên đường tới nhà y, Triệu Đông Sanh còn chưa hưởng thụ hết thời gian ở với Nguyễn Điềm, tạm thời không muốn gặp ngoại nhân…. liền nói: ” Đừng đến, tôi không ở nhà.”

Ở trong điện thoại Trinh Tuân cười: ” Cậu có ở hay không không quan trọng, đến nơi có người mở cửa cho chúng tôi là được rồi.”

Triệu Đông Sanh cầm điện thoại chạy xuống lầu, đã thấy Trịnh Tuân ngồi ở ghế sofa trong phòng khách, ngông nghênh gác chân, cầm điện thoại hướng y lắc lắc, nụ cười muốn ăn đòn.

Triệu Đông Sanh bước nhanh đến hỏi: ” Cậu tới làm gì?”

Trịnh Tuân chỉ chỉ thiệp cưới trên khay trà: ” Đưa cái này.”

Triệu Đông Sanh cầm lên, mở ra: ” Ai kết….” Đột nhiên dừng lại, nhìn kỹ tên trên tấm thiệp, lại quay đầu nhìn Trịnh Tuân: ” Cậu với Hà Thắng kết hôn?”

” Đúng vậy.”

” Đăng ký sao?”

” Đăng ký nha.”

Trịnh Tuân nhíu mày nhìn Triệu Đông Sanh: ” Cậu có ý kiến?”

” Tôi không có ý kiến.” Triệu Đông Sanh đặt thiệp cưới về chỗ cũ: ” Nhân viên làm việc ở cục dân chính sẽ có ý kiến.”

” Ra nước ngoài đăng ký, bày tiệc trong nước, tôi tiêu tiền của tôi, ai dám ý kiến.”

Triệu Đông Sanh “…..”

Còn có thể như vậy?

Đột nhiên Trịnh Tuân hỏi: ” Cậu không thích ăn hạch đào đi?”

Triệu Đông Sanh còn đang bận suy nghĩ, mất tập trung đáp một tiếng: ” Ừm.”

” Sớm nhìn ra rồi.” Lúc này Hà Thắng đi nghe điện thoại xong vào cửa, Trịnh Tuân đứng lên hướng đến nhà bếp: ” Tôi đi hỗ trợ.”

Triệu Đông Sanh kéo Trịnh Tuân: ” Cậu đi hỗ trợ cái gì?”

” Rửa rau thái rau tôi đều biết a.”

” Tôi hỏi cậu sao phải đi hỗ trợ!”
Advertisement / Quảng cáo


” Bởi vì hai chúng tôi muốn lưu lại ăn cơm.” Hà Thắng nhìn Triệu Đông Sanh, ngữ khí ôn hòa: ” Không hoan nghênh hả?”

” Hoan nghênh hoan nghênh.” Triệu Đông Sanh nở nụ cười, chỉ kém không phun nốt chữ nhiệt liệt hoan nghênh!

Nói là hỗ trợ, nhưng thực ra Trịnh Tuân chỉ rửa mấy cái lá rau.

Không sai, chính là mấy cái lá.

Thời điểm bỏ cá vào nồi, Nguyễn Điềm thấy Trịnh Tuân mang một tá rau đến vòi nước để rửa, lúc cá chưng tốt, Nguyễn Điềm thấy gã ngáp một cái, đã đem năm lá rau còn đọng nước ném vào trong rổ, lại nhấc lên lá thứ sáu rửa rửa, Nguyễn Điềm nhịn xuống, chờ xào xong một món đồ ăn, đi xem, trong rổ chỉ có mấy cọng rau đã rửa xong, Nguyễn Điềm không nhìn nổi nữa, phất tay nói: ” Đi ra đi ra, để tôi rửa.”

Trịnh Tuân không cao hứng: ” Tôi đã chắp tay đem nam nhân dâng lên cho cậu, cậu không thể khách khí một chút à?”

Nguyễn Điềm khách khí lấy xẻng đảo cơm chỉ vào mặt gã: ” Mời ngài lau khô tay ngọc, di chuyển chân ngọc, từ nhà bếp rời đi, được không?”

Trịnh Tuân cười ha ha.

Từ nhà bếp cười ra, rồi cười tiếp rời đi.

Nguyễn Điềm một bên thu dọn chén đũa, một bên phun tào: ” Bằng hữu của anh cũng kì quái quá.”

” Đừng thu dọn nữa, đợi tý nữa người giúp việc lại đây thu.” Triệu Đông Sanh kéo Nguyễn Điềm rời khỏi phòng ăn, ôm lấy hắn ngồi trên đùi: ” Trịnh Tuân sao? Hắn đã nói gì với em?”

Nguyễn Điềm suy nghĩ một chút, lắc đầu: ” Không có gì.”

Triệu Đông Sanh hôn hắn một cái: ” Hắn thích nói giỡn, có nói gì kỳ quái thì đừng cho là thật.”

Nguyễn Điềm ôm lấy cổ Triệu Đông Sanh: ” Ừm.”

Lẳng lặng ôm nhau một lúc, Triệu Đông Sanh nói: ” Buổi tối ngày hôm ấy vốn muốn mang em ra ngoài ăn cơm, sau đó lại xảy ra chuyện, không đi được, tối nay anh có đặt một chỗ, chúng ta cùng đi.”

Nguyễn Điềm gật gật đầu: ” Được.”

Nguyễn Điềm vốn tưởng rằng Triệu Đông Sanh gọi thêm mấy người bằng hữu nữa, khi đến nơi, đồ ăn đã lên mà vẫn không gặp người nào, Nguyễn Điềm hỏi: ” Chỉ có hai chúng ta?”

Triệu Đông Sanh rót cho Nguyễn Điềm một ly rượu vang đỏ: ” Hẹn hò không phải chỉ có hai người?”

Hẹn hò? Hai người cái gì cần làm đều đã làm hết, mà hẹn hò này mới là lần đầu tiên.

Nguyễn Điềm hơi sửng sốt, thẳng người, tay đặt trên đầu gối chà xát, mong đợi Triệu Đông Sanh nói cái gì đó, có chút lo lắng Triệu ba tuổi làm gì kỳ quái nói gì kỳ quái.

Sự thực chứng minh Nguyễn Điềm lo lắng là dư thừa, Triệu Đông Sanh trừ ăn uống ra, không làm gì cũng chẳng nói gì.

Nguyễn Điềm có chút mất mát.

Ăn uống no đủ, Triệu Đông Sanh an vị ngồi chơi điện thoại, Nguyễn Điềm tức giận, bầu không khí đẹp như vậy, nói hai câu lãng mạn sẽ chết sao!

Nguyễn Điềm cầm dao nĩa đâm sườn bò, tâm lý oán hận nói, một điểm tư tưởng cũng không có!

Vừa mắng xong lời này đột nhiên toàn bộ phòng ăn rơi vào hắc ám, Nguyễn Điềm sợ hết hồn: ” Cúp điện?”

” Chắc thế đi.” Triệu Đông Sanh để điện thoại xuống, đè lại tay Nguyễn Điềm: ” Cúp điện rồi, cũng không có gì làm, chúng ta nói chuyện một chút đi.”

Nguyễn Điềm dở khóc dở cười, này là thuận tiện a.

” Ngày đó trên xe, em cho anh xem những thứ đó, nói yêu anh, khi đó anh liền muốn nói với em, anh cũng rất yêu em, nói ra có lẽ em không tin, nhưng anh vẫn phải nói, anh năm nay hai mươi bảy tuổi, chỉ thích một người, là em.”
Advertisement / Quảng cáo


Dứt lời, ánh đèn sáng choang, mặt hai người rất gần nhau, trong đôi mắt của Triệu Đông Sanh Nguyễn Điềm nhìn thấy hai mắt mình rưng rưng.

” Trước đây chỉ thích em, sau này cũng chỉ thích em.” Triệu Đông Sanh sờ lên mặt Nguyễn Điềm, ngón tay xoa nhẹ khóe mắt hắn: ” Anh nghĩ muốn sống với em hết đời, em nguyện ý không?”

” Em không cần nói, nếu đáp ứng, nháy mắt mấy cái.”

Nguyễn Điềm dùng sức chớp mắt.

” A, quá thỏa mãn, sắp nổ tung rồi.” Triệu Đông Sanh ấn xuônga ngực, ánh đèn lần thứ hai tắt đi, đột nhiên Triệu Đông Sanh chỉ phía sau Nguyễn Điềm: ” Em xem đó là cái gì?”

Nguyễn Điềm quay đầu, tầm mắt xuyên qua cửa sổ sát đất, rơi vào một tòa nhà văn phòng đèn đuốc sáng trưng. Sau đó trơ mắt nhìn ánh đèn từng văn phòng tắt đi, chậm rãi chỉ còn lại ánh đèn mấy văn phòng xếp thành hình trái tim.

Nguyễn Điềm che mặt, nước mắt ướt nhẹp bàn tay cùng khuôn mặt.

Nguyễn Điềm cảm động đến rối tinh rối mù, quyết định sau khi trở về đổi Triệu ba tuổi thành Triệu thẳng nam.

” Đó là trái tim của anh.” Ở trong bóng tối Triệu Đông Sanh hôn trán Nguyễn Điềm: ” Sau này là của em.”

♡ Toàn văn hoàn ♡

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.