Sau Khi Xuyên Thành Nữ Chính Tiểu Bạch Hoa

Chương 24-1



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

▶Vậy anh nói xem, tôi cướp gì?◀

🔸🔸🔸

Quý Chu Chu cảm thấy bản thân rất vô tội, bởi vì nồi lẩu là Cố Quyện Thư muốn ăn, mà cô chỉ là giúp đỡ anh hoàn thành tâm nguyện, lại không phải cố ý hại anh viêm dạ dày nghiêm trọng, nhưng ở trong mắt Cố Quyện Thư, cô lại thành bằng chứng giết người cướp của.

Sau hai ngày chăm sóc Cố Quyện Thư truyền dịch, rốt cuộc cô nhịn không được đưa ra kháng nghị: "Cố tiên sinh, chúng ta dù sao cũng phải nói phải trái đi chứ. Anh nói tôi sát hại tính mệnh cũng thôi đi, tôi cho anh ăn lẩu tôi đáng đời, cướp của là có ý gì, tôi cướp của gì của anh?"

Từ khi đi tới cái chỗ này, cô bắt đầu xui xẻo, cũng chỉ thấy qua 3 vạn tệ, còn bởi vì mua thiết bị điện tử trong vòng một giây cạn sạch. Cố Quyện Thư vậy mà nói cô có ý đồ cướp của, quả thực không thể nhẫn nhịn.

Giờ phút này Cố Quyện Thư nằm trên giường hao gầy rất nhiều, xương quai hàm sắc bén hơn, vốn nên cho người ta cảm giác mạnh mẽ, nhưng bởi vì một ánh mắt giống như xoa nát hồ nước, có vẻ càng thêm yếu ớt. Hôm nay, anh vẫn còn một chai chưa truyền, lúc này Quý Chu Chu ngồi ở mép giường của anh, tùy thời chuẩn bị bưng cơm rót nước hầu hạ ở cữ...

Ừm, bây giờ Cố Quyện Thư ở trong mắt Quý Chu Chu giống như thai phụ mắc chứng trầm cảm sau sinh.

"Em giết người cướp của cũng thôi đi, còn không thừa nhận." Cố Quyện Thư ẩn ẩn nhìn cô.

Quý Chu Chu đưa mắt nhìn anh như chết rồi, kiên quyết muốn nghe lời giải thích: "Vậy anh nói xem, tôi cướp gì?"

"Hôm qua em kêu Chu Trường Quân giúp em đóng 200 tệ tiền điện thoại."

"......"

"Tiền của ông ta đều là tôi cho, tính tới tính lui giống như tôi giúp em đóng, còn nói không cướp của của tôi?"

Quý Chu Chu bị ý nghĩ mặt dày vô sỉ của anh dọa sợ ngây người, sau một hồi mới nhớ phản bác: "Đó là tôi mượn. Mượn! Không phải không trả!"

Hợp đồng của cô còn chưa gửi cho Diệp Khuynh, tiền cọc đương nhiên không có cách lấy được, tên này lại trừ ba năm tiền lương của cô, cô không có tiền đóng tiền điện thoại, chỉ có thể mượn Chu Trường Quân trước, không ngờ chút chuyện nhỏ này lại bị anh tóm lấy không buông.

"Nguồn kinh tế nào em cũng không có, lấy cái gì trả?" Cố Quyện Thư chầm chậm hỏi.

Quý Chu Chu: "......" Thật muốn đem hợp đồng đập vào mặt anh, nói cho anh biết lão tử cũng là người có năng lực kiếm tiền, đáng tiếc cô không thể, vì thế nghẹn khuất im miệng. Tình nhân kiểu này một ngày cô cũng không muốn làm!

Cố Quyện Thư tâm tình thoải mái, không nhanh không chậm ngồi dậy, nhìn dĩa trái cây cách cánh tay mình chỉ có nửa mét, mở miệng: "Tôi muốn ăn táo." Nói xong liền mở miệng ra, một dáng vẻ chờ đút.

"...... Đã gọt xong rồi, anh không thể tự mình ăn?" Quý Chu Chu muốn lấy cây nĩa trong dĩa đâm anh.

Cố Quyện Thư im lặng phút chốc: "Giúp tôi gọi Chu Trường Quân vào."

"Làm gì?" Quý Chu Chu nhướng mày: "Anh muốn kêu chú Chu đút anh?"

"Tôi kêu ông ta vào đòi nợ."

"......"

"Aaaa..." Cố Quyện Thư lại há miệng một lần nữa.

Quý Chu Chu hít sâu một hơi, kiềm chế xúc động giết người vứt xác của mình, nghiến răng đâm một miếng táo lớn nhất nhét vào trong miệng anh: "Ăn từ từ, không đủ vẫn còn."

Trong miệng Cố Quyện Thư lập tức căng phồng, không có chỗ để anh nói chuyện nữa. Quý Chu Chu thấy thế lập tức mở miệng: "Cố tiên sinh, ngài trừ phí sinh hoạt của tôi, tôi đã không trả giá với ngài. (Truyện chính chủ TieuHiTieuHi). Nhưng hai ngày này tôi vất vả chăm sóc anh, dù sao anh cũng phải cho tôi chút tiền khổ cực chứ. Không nhiều lắm, 200 tệ là được."

Trước trả tiền điện thoại rồi nói sau, đỡ cho anh lấy chuyện này ra uy hiếp cô.

Cố Quyện Thư liếc cô một cái, đợi đem đồ ăn trong miệng nuốt xuống mới chậm rãi mở miệng: "Trong dĩa vốn dĩ cắt ba quả táo."

"?"

"Tôi mới ăn một miếng, còn lại đều bị em ăn."

"......"

"Đồ bổ hai ngày nay, em giải quyết hết 2/3, rất vất vả?"

Quý Chu Chu cắn răng: "...... Đó không phải là thấy ngài ăn uống không được, ăn không hết cũng lãng phí, cho nên tôi mới ăn sao. Hơn nữa nào có người như vậy, ngay cả cà lăm cũng so đo, nếu như đổi lại những người khác......"

"Đổi lại những người khác thế nào?" Cố Quyện Thư thẳng thắn nhìn cô.

Không có nguyên nhân, Quý Chu Chu cảm giác được một trận nguy hiểm, giữ bình tĩnh nói sang chuyện khác: "Đổi lại những người khác, chính là cho tôi ăn uống ngon miệng, lại mỗi tháng cho tôi rất nhiều tiền, tôi cũng sẽ không đi theo anh ta. Ai kêu Cố tiên sinh ở trong mắt tôi là tốt nhất chứ."

"Xem ra tôi nên nghĩ lại một chút."

Quý Chu Chu ngẩn người, nghĩ lại cái gì? Nghe xong lời nói của cô, cảm thấy áy náy?

Trong ánh mắt nghi hoặc của cô, Cố Quyện Thư thong thả giải thích: "Trước kia em cũng cảm thấy Thẩm Dã tốt nhất."

...... Nhưng mà Thẩm Dã là tên cặn bã, cho nên chứng minh ánh mắt của cô không tốt, ai ở trong mắt cô tốt nhất chính là tra nam sao? Trong khi Quý Chu Chu vô ngữ nhưng đối với mạch não của Cố Quyện Thư cảm thấy bội phục.

"Lời nói không phải nói như vậy, bây giờ tôi đã phát hiện anh ta là người xấu rồi, chứng minh ánh mắt của tôi tăng cao không phải sao, còn có thể chứng minh anh ở trong mắt tôi tốt hơn so với anh ta." Quý Chu Chu cười giả tạo.

Cố Quyện Thư nghĩ nghĩ cũng phải, vì thế gật đầu một cái.

Quý Chu Chu đột nhiên nhớ tới. Trong nguyên văn, sau khi Cố Quyện Thư thu nhận nguyên nữ chính, đã trao đổi cho Thẩm Dã một đơn đặt hàng. Thẩm Dã vượt mức hoàn thành, làm cho lợi nhuận trực tiếp tăng 5%, sau đó Cố Quyện Thư đã bắt đầu từng bước một hợp tác với anh ta, để cho Thẩm Dã dựa vào hào quang của Cố gia, cuối cùng huỷ hoại hoàn toàn thương nghiệp đế quốc của Cố gia.

"Cố tiên sinh......" Quý Chu Chu gọi xong lập tức ngậm miệng lại.

Bởi vì lệch khỏi quỹ đạo cốt truyện, bây giờ Quý Chu Chu không thể phán đoán Thẩm Dã đã phát triển đến mức nào rồi, liền muốn hỏi Cố Quyện Thư một chút nhưng lại lo lắng anh sẽ nghĩ nhiều. Cuối cùng tự mình dẫn lửa thiêu thân(*), vì vậy do dự nửa ngày cũng không biết có nên hỏi hay không.

(*) Dẫn lửa thiêu thân: Tự chuốc lấy tai hoạ.

Cố Quyện Thư thấy dáng vẻ muốn nói rồi lại thôi của cô, chậm rãi hỏi: "Sao thế?"

"...... Không có việc gì, chỉ là muốn gọi anh." Quý Chu Chu cong đôi mắt cười, đáy mắt giống như có ngôi sao nhỏ vụn: "Cố tiên sinh, Cố tiên sinh...... Anh không cảm thấy tiếng xưng hô "Cố tiên sinh" này nghe ra rất thân thiết sao?"

Cô nghĩ tới nghĩ lui, vẫn cảm thấy không nên hỏi Cố Quyện Thư là tốt nhất, dù sao qua hai ngày nữa cô sẽ gặp Lý Nhu Nhu, đến lúc đó lời nói khách sáo cũng giống nhau. Ngay cả cô bây giờ...... Nói một chút bậy bạ gì đó, thì loại chuyện hoang đường này có thể gạt được Cố Quyện Thư sao?

Sự thật chứng minh thật đúng là lừa được rồi, Cố Quyện Thư nghe được lời nói của cô, đột nhiên mở ra con mắt khác, biểu cảm hết thảy bình thường, chỉ có lỗ tai bắt đầu ửng đỏ: "Cắt mít cho tôi đi."

"......" Anh cũng thật biết ăn, cái gì mà "Thuận tiện" ăn gì đó. Nhưng mà không truy hỏi cũng đã vô cùng cảm kích rồi, muốn ăn cái gì thì ăn cái đó. Quý Chu Chu vừa định đáp ứng, chớp mắt một cái nói ra: "Tiền công làm 200." Cô còn không tin, từ trong tay cái người vắt cổ chày ra nước(*) này không moi ra được tiền.

(*) Vắt cổ chày ra nước: ý chỉ người keo kiệt, bủn xỉn.

Vốn tưởng rằng còn phải tranh luận, ai ngờ vượt ngoài dự kiến của cô. Cố Quyện Thư lập tức đồng ý. Quý Chu Chu tung ta tung tăng tìm người đi mua mít, quay về tốn nửa tiếng cắt ra một dĩa, đến trước mặt Cố Quyện Thư một tay giao tiền một tay giao hàng.

"Tền của em." Cố Quyện Thư lấy hai tờ 100 đồng mới tinh ra.

Quý Chu Chu nhận lấy ở dưới đèn chiếu một cái, vừa định đem tiền cất đi, thì Cố Quyện Thư đã vươn tay về phía cô: "Trả tiền."

...... Thiếu chút nữa quên mất chuyện này. Quý Chu Chu hầm hừ đem tiền tới tay chưa được 10 giây trả lại cho anh: "Hai ta thanh toán xong a, đừng nói tôi giết người cướp của nữa."

"Lại không phải một chuyện, tạm thời coi như em không có cướp của." Cố Quyện Thư ngước mắt nhìn dĩa mít.

Quý Chu Chu coi như đã nhìn ra, anh không gán ghép tội danh cho mình thì trong lòng không thoải mái, vì thế dứt khoát không tranh cãi với anh, trực tiếp nhét một miếng mít vào miệng anh.

Cố Quyện Thư ăn từ từ, vừa mới nuốt xuống thì đã đưa tới miệng một miếng nữa. Hai ngày nay kỹ năng khác của Quý Chu Chu không có tiến bộ gì, chỉ riêng có chuyện đút đồ ăn là nâng cao không ít. (Truyện chính chủ TieuHiTieuHi). Cô suy nghĩ chờ thêm mấy năm nữa, bản thân ổn định xong, có thể cân nhắc nuôi mấy con sủng vật.

Như vậy nghĩ, Quý Chu Chu liếc nhìn dáng vẻ ưu nhã, nhai chậm nuốt kỹ của Cố Quyện Thư, quyết định đem loài mèo kéo vào danh sách đen. Cô muốn nuôi chó, biết liếm mặt cười ngây ngô với cô, chứ không mang cái loại thù dai này.

Dạ dày của Cố Quyện Thư còn chưa khỏi hoàn toàn, ăn chưa được bao nhiêu đã không có khẩu vị. Lúc Quý Chu Chu đỡ nằm xuống, mít còn hơn nữa dĩa, bên ngoài màu sắc vàng óng, hương vị ngọt ngào, mập ú mượt mà làm cho Quý Chu Chu có chút thèm ăn.

Cố Quyện Thư nghiêng qua liếc cô một cái, đại phát từ bi: "Còn dư lại em ăn hết đi."

"Ý của Cố tiên sinh là muốn tôi ăn giúp? Vậy có cho tiền boa không?" Quý Chu Chu đánh xà thượng côn(*).

(*) Đánh xà thượng côn: ý là xem xét thời cơ, thuận theo tình thế mà có những hàng động đúng đắn, khôn ngoan để đạt được mục đích.

"......"

"......"

Yên lặng đối mặt năm giây, Quý Chu Chu biết lắng nghe: "Chút chuyện nhỏ này sao lại không biết xấu hổ đòi tiền Cố tiên sinh đây. Tôi giúp ngài là chuyện nên làm, ngài không cần quá cảm ơn tôi."

Nói xong cũng bưng dĩa mít ngồi xuống sô pha, thả lỏng thoải mái hưởng thụ buổi trà chiều. Cô ăn được món ăn yêu thích, sẽ theo thói quen híp đôi mắt lại, đôi mắt vốn dĩ tròn tròn sẽ biến thành cong cong, lộ ra dáng vẻ thiếu nữ ngây thơ hồn nhiên.

Cố Quyện Thư yên lặng nhìn chăm chú một lát, thì có chút mỏi mệt nhắm hai mắt lại. Lần này viêm dạ dày dữ dội lại vội vàng, thân thể của anh từ đầu đến cuối dừng lại ở trạng thái tiêu hao quá mức, chỉ là nói chuyện một hồi cũng đã bắt đầu mệt mỏi.

Quý Chu Chu ăn xong một dĩa mít, ngẩng đầu nhìn thấy Cố Quyện Thư đã ngủ, cô để dĩa xuống, chạy tới giúp Cố Quyện Thư đắp chăn ngay ngắn. Tay Cố Quyện Thư dưới chăn động một cái, bắt được cổ tay của cô, giây tiếp theo chậm chạp mở mắt ra.

"Cố tiên sinh, ngài ngủ đi." Quý Chu Chu đem tay anh nhét trở về ổ chăn.

Mắt Cố Quyện Thư buồn ngủ mông lung nhìn cô một cái, chậm rãi nhắm hai mắt lại. Quý Chu Chu sợ anh lại chỉnh chuyện xấu liền ngồi ở bên cạnh trông chừng, đợi đến khi hô hấp của anh đều đặn sau đó mới nhỏ tiếng rời đi.

Chuyện đầu tiên sau khi trở lại phòng chính là xem di động trước. Quả nhiên, Diệp Khuynh lại đang hối thúc cô, xem tiếp tin nhắn của Lý Nhu Nhu, cũng là càng sốt ruột muốn gặp cô hơn. Quý Chu Chu suy nghĩ một chút, quyết định chờ sau khi Cố Quyện Thư đến công ty thì ra ngoài một chuyến, gửi hợp đồng đi, rồi giải quyết chuyện của Lý Nhu Nhu.

Tính toán xong xuôi, Quý Chu Chu cùng lúc gửi tin nhắn cho Diệp Khuynh và Lý Nhu Nhu, đem chuyện đã định nói ra.

Chỉ là Cố Quyện Thư hết bệnh so với trong tưởng tượng chậm hơn rất nhiều. Đợi đến lúc anh có thể đến công ty như thường đã là năm ngày sau. Mấy hôm nay, Diệp Khuynh không ngừng hối thúc cô, Lý Nhu Nhu cũng càng ngày càng sốt ruột, sốt ruột đến mức không bình thường cho lắm.

Nếu như nói tin nhắn khoảng thời gian trước của Lý Nhu Nhu, giống như là nghẹn hỏng muốn làm gì đó với mình, vậy cô ta trong khoảng thời gian cấp bách này, càng như là có chuyện gì đó cần mình giúp đỡ. Chuyện đầu tiên Quý Chu Chu nghĩ đến, chính là Thẩm Dã đã xảy ra chuyện.

Sau khi đợi Cố Quyện Thư hồi phục tinh thần, tràn đầy trung khí đến công ty, Quý Chu Chu lập tức đi tìm a dì phòng bếp mượn 100 tệ, gọi xe đi ra ngoài.

Đầu tiên là đến chỗ hẹn giao dịch trước đó, lấy một tấm thẻ căn cước hoàn toàn mới, lại đi in hợp đồng và sao chép gửi cho Diệp Khuynh, sau đó mới chầm chậm xem di động, thấy Lý Nhu Nhu đã gửi địa chỉ gặp mặt đến, Quý Chu Chu vốn đang định đi ăn trưa trước rồi mới đi, nhưng cô dứt khoát trực tiếp đi gặp cô ta.

Đợi tới lúc đến quán cà phê đã hẹn, khóe miệng Quý Chu Chu giật giật, cảm thấy rất là câm nín. Lý Nhu Nhu chọn chỗ nào không chọn, lại cố tình chọn ngay Trung tâm thương mại bên cạnh công ty của Cố Quyện Thư, không sợ sẽ bị Cố Quyện Thư phát hiện sao, hay là nói đây là kế sách của cô ta?

__________

Editor:

Nếu thấy chỗ nào sai chính tả hay câu từ không hợp lý thì hãy để lại bình luận cho Hi nhé.

Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.