Sự Nham Hiểm Của Tiêu Đồ

Quyển 1 - Chương 18



Anh là người tốt.

Anh không phải người tốt.

Anh là người tốt.

Anh không phải người tốt.

Cả người cô gái mềm nhũn nằm ở trên giường, đầu nghiêng qua một bên kề trên cổ chàng trai. Hơi thở thơm mùi rượu của cô thoang thoảng bên mũi anh. Một người luôn được cho là bình tĩnh, tự tin như anh giờ phút này lại đỏ mặt, tim đập rối loạn trong lồng ngực. Thế mà cái người gây ra họa kia hoàn toàn không hay biết gì, vẫn vùi đầu say sưa ngủ.

Anh là người tốt.

Anh không phải người tốt.

Anh là người tốt.

Anh không phải người tốt.

Hai câu nói đơn giản như vậy, lại như một lời niệm chú ở trong đầu giằng co, giày xéo anh. Sau đó anh thì thầm đối thoại…

Advertisement / Quảng cáo


‘Hãy chiếm lấy cô ấy, mày sẽ không lo sợ bị mất nữa.’

‘Không được, làm vậy cô ấy sẽ hận mày đến chết.’

‘Hận thì sao chứ? Có hận đi nữa, cô ấy cũng đã thành người của mày rồi.’

‘Làm như vậy quá vô liêm sỉ!’

‘Hãy bỏ qua đê hèn, làm cô ấy trở thành của mày đi. Sống trên đời này không có chữ ‘nếu’, cũng không có hối tiếc.’

Hai loại âm thanh đua nhau cấu xé trái tim anh.

Tuy nhiên loại âm thanh tranh đấu ấy đã bị khát vọng che mờ. Trong nháy mắt, trái tim của người trẻ tuổi như có một làn gió xuân nhẹ nhàng lướt qua. Xao động đến bất tận, ngọt ngào đến không ngờ.

Đặc biệt trên người cô có một mùi hương tỏa ra thơm dìu dịu, làm cả thể xác và tinh thần anh khô cháy, khao khát.

“Ưm…”

Vì thời tiết hơi oi bức và vì có chút say rượu, cô nóng nực đưa chân đạp tấm chăn rơi xuống, để lộ ra chiếc quần đùi ngắn ngủn, khiêu gợi. Mặt của cô đỏ hồng lên nhìn rất quyến rũ.

Anh chống tay ngồi dậy, quay sang nhìn một cái, hình ảnh mơ màng của cô đã khắc sâu vào tâm trí anh. Không cưỡng lại được, anh cúi người về phía trước…

Nóng quá! Cô đưa lưỡi liếm nhẹ đôi môi mọng đỏ, khiến nó như phủ thêm một lớp dầu bóng, khiêu gợi tột

Cám dỗ quá, một sự cám dỗ chết người! Chỉ một hành động nho nhỏ như vậy cũng như một ác ma dụ hoặc người ta.

“Dung Hoa đã hôn em như thế nào hả?” Anh dùng ngón tay xoa nhẹ lên đôi môi cô, thì thầm hỏi.

Cô không trả lời.

“Em tức giận lắm, phải không?” Anh lại hỏi tiếp.

Cô hẳn là khó chịu lắm, nếu anh bị người đồng tính hôn, chắc chắn sẽ giết người không cần suy nghĩ.

Bị tác động bởi sự vuốt ve của anh, làm cho cô hơi khó thở. Vì thế đôi môi cô nhẹ nhàng mở ra để nuốt không khí vào, cử chỉ đó lại giống như cô đang âu yếm những ngón tay của anh. Cứ như vậy làm sao anh không động lòng cho được đây?

“Xin lỗi em…” Dù đưa ra lời xin lỗi, nhưng giọng điệu anh tuyệt đối không có hối hận và hổ thẹn.

Anh chuyển động ngón tay, lưu luyến vuốt nhẹ theo viền cong của đôi môi cô.

Nếu sự hy sinh nho nhỏ ấy có thể đổi lấy vài năm an toàn, anh cảm thấy nó rất đáng giá. Anh là một con người ích kỷ như thế!

Tuy nhiên anh nghe nói, cô đã bật khóc khi bị người ta cưỡng đoạt lấy nụ hôn đầu đời của mình.

Chóp mũi của anh cọ nhẹ trên chóp mũi của cô, tựa như một lời yêu thương an ủi, mặt hai người chỉ cách nhau một khe hở nhỏ. Khoảng cách này có thể nối sự thân thiết của họ đến mãi mãi, anh đã muốn làm điều đó từ lâu.

Một giọt mồ hôi theo tóc anh từ từ chảy xuống đôi má trắng nõn, rồi rơi trên cánh môi mọng đỏ của cô. Khiến nó nhìn càng giống như một cánh hoa hồng dính những giọt sương sớm của ban mai.

Giọt mồ hôi ấy đến từ cơ thể anh, mang theo tình yêu, mang theo nhiệt độ nóng bỏng và cả sự khát vọng nồng cháy của anh. Tiêu Đồ nhẹ nhàng đưa lưỡi liếm lấy giọt sương trên môi cô với sự kiên nhẫn vô vàn.

“Ưm…”

Trên miệng bị vật gì đó ấm áp làm nhột nhạt, cô khó chịu khẽ mở cánh môi, nhẹ nhõm thở một hơi thật dài, phát ra tiếng ngân nga như mờiúng dịp, lưỡi của anh tiến quân thần tốc, quấn quít giữ lấy chiếc lưỡi mềm mại của cô.

Hơi thở của anh nóng rực, vỗ về đôi môi cô, làm cô đi vào giấc mơ trên cõi thiên đường.

Cô đang có một giấc mơ hết sức kì lạ, trong mơ người đó hành động một cách kì quái… Cô nhìn không rõ người ấy là ai… Cô chỉ biết người đó hôn cô, càng hôn sâu càng nồng nàn hơn, như muốn trao hết tình yêu của đời mình cho cô.

Advertisement / Quảng cáo


Người đó có chiếc cằm cương nghị, có cái yết hầu hấp dẫn, còn có một rãnh sâu đi xuống xương quai đòn… Đây là giấc mộng xuân đầu tiên trong cuộc đời cô.

Trong bóng tối, hơi thở của anh bắt đầu dồn dập khó nhọc, bởi vì dục vọng tàn phá mà cũng bởi vì sức khỏe yếu kém của mình.

Ở không gian như mờ như ảo, nhiệt độ hai cơ thể nóng dần lên, quấn quít ôm lấy nhau.

Trái tim anh đập thình thịch, bắt đầu bất ổn. Nhưng anh không quan tâm, ngón tay mảnh mai cố chấp đưa lên cởi bỏ nút áo trước ngực cô.

Ánh mắt anh sâu thăm thẳm như nhìn không thấy đáy.

Dưới ánh trăng, cơ thể dậy thì nảy nở của cô từng chút một đập thẳng vào đôi mắt Tiêu Đồ. Bàn tay anh tự động từ từ đưa lên bầu ngực mềm mại mát lạnh bên trái của cô. Ở đây anh có thể cảm nhận được, phía dưới bàn tay mình cất dấu một trái tim đang đập rộn rã.

Đó là tiếng đập của trái tim khỏe mạnh. Anh hao tổn tâm tư, bày mưu tính kế cũng chỉ mong ôm được trái tim ấy vào lòng.

Sau đó phần mềm mại khác cũng rơi vào đôi môi ấm áp của anh. Anh nhè nhẹ vuốt ve, dịu dàng xoa nắn, cảm thụ sự mát mẻ và từ từ hút nó vào… Động tác mơn man càng lúc càng sâu hơn, môi hôn càng lúc càng nóng bỏng thêm, dồn dập đến độ làm cô ngủ không yên ổn, không thể kìm nén được sự khó chịu mà kiễng cả mũi chân lên.

Toàn bộ căn phòng giờ phút này đều trở nên nặng nề. Cả bầu không khí tràn ngập hơi thở yêu đương, báo hiệu một cơn tình ái cuồng nhiệt như bão sắp xảy ra.

“Nói cho anh biết đi, nếu anh đi rồi, em sẽ nhớ anh, sẽ chờ anh về, đúng không?” Anh cất giọng khàn khàn hỏi.

“…” Là ai nói chuyện với cô vậy?

Trong giấc mơ, cô nghe có tiếng nói trầm ấm như xuyên thấu lớp mây mờ, nhẹ nhàng thốt bên tai cô lời ước hẹn. Giọng nói này rất quen thuộc, có điều cảm xúc bộc lộ như người xa lạ.

“Nếu anh chết đi, mỗi năm em có ra mộ thăm anh không?” Anh lại nghiêm túc hỏi.

Cho dù có chết, anh cũng hy vọng hình bóng mình có thể khắc sâu vào trái tim cô, muốn cô cả đời nhớ đến anh.

“…” Chết ư? Ai sẽ chết chứ?

Giọng nói như bị bao bọc bởi một lớp sương mù dày đặc trong hư vô, cô mơ hồ khẽ rên lên một tiếng nho nhỏ.

Anh không chờ câu trả lời của cô. Cho tới bây giờ anh chỉ tin rằng, phép lạ của số phận là do chính mình sáng tạo nên.

Ngọn lửa tình càng cháy càng nóng, không một tia lưỡng lự, anh rời bàn tay khỏi bầu ngực mềm mại, từ từ đưa xuống vùng bụng nõn nà bằng phẳng, rồi đi đến vùng cấm địa trong chiếc quần đùi rộng thùng thình của cô.

Theo bản năng cô khép hai chân lại, nhưng anh không dứt khoát tách nó ra, chiếc quần đùi cũng theo tay anh mà rơi xuống.

Trung Quốc và Mỹ được ngăn cách bởi một Thái Bình Dương, mọi việc đều ngoài tầm với, biến cố lúc nào cũng có thể xảy đến. Anh vuốt nhẹ ngực mình, nơi đó có một trái tim với nhịp đập yếu ớt. Nếu muốn nó khỏe mạnh, anh nhất định phải ra đi.

Anh thật sự rất lo lắng, rất run sợ xảy ra biến cố. Vì vậy cho dù chữa trị thất bại, cho dù phải chết… cũng mong muốn cô mãi mãi nhớ đến anh.

Mồ hôi cô đổ ra ướt đẫm, hơi thở gấp gáp, muốn tỉnh giấc lại không làm cách nào tỉnh được. Có một cái gì đó như ma quỷ quyến rũ, làm cô mềm người không muốn thoát khỏi. Đó là cái gì nhỉ?

Trong mơ hồ cô vẫn nhìn thấy rõ, có một bàn tay mảnh mai, dịu dàng chạm vào bộ phận nhạy cảm nhất của người con gái, khiến cả người cô lơ lửng như đang đi trên những đám mây.

Khoảng khắc chìm nổi, khát vọng phập phồng quấn lấy cô… Các loại cảm giác này đều kì lạ, chân thật lại như mơ. Đó là bản năng của nhân loại làm người ta hoàn toàn không có cách chống đỡ. Kẻ đang ở trong giấc mơ cũng không mun để nó trôi qua.

Là ai đang tách đôi chân cô ra? Cô không biết tại sao mình muốn đón nhận nó mà không có cử chỉ kháng cự. Cho đến khi có người ôm lấy thắt lưng cô, để vật gì đó cứng rắn nóng hổi chạm vào phía dưới hạ thân, rồi từ từ đẩy nó từng chút một vào cơ thể cô.

Đó chỉ là một động tác ngắn ngủi, nhưng cả ‘bầu trời’ như đã ở trong cơn ‘mưa’, rồi tiếp theo những giọt ‘mưa’ rơi xuống mặt cô. Sau đó ‘bầu trời’ dùng cố hết sức để đi vào sâu hơn, cảm giác bị xé rách đau nhói làm cô cau mày, khuôn mặt nhỏ nhắn vo thành một vòng tròn.

Trời đất ơi! Hóa ra giấc mộng xuân của người con gái mới lớn cũng đau nhức đến như vậy! Nếu sớm biết chuyện này, cô không thèm uống rượu!

Anh so với cô còn đau đớn hơn nhiều lần. Thì ra muốn ‘cưỡng hiếp’ cũng cần có thể lực! Mới chỉ là một động tác đơn giản, mà phía dưới hạ thân và trái tim anh đau đến không thể nào bước tiếp về phía trước.

Anh cố gắng điều hòa khí huyết, nắm chặt tay dùng hết sức để hoàn thành toàn bộ quá trình…

Advertisement / Quảng cáo


“Hic, hic, hic…” Cô đấu tranh muốn tỉnh giấc, cảm giác trong mơ đau đến muốn khóc, vì nhức nhối mà tay chân cô đánh ầm ập trên người của chàng trai kia.

Cô dùng sức khá mạnh khiến người con trai trong mơ không chịu nổi sự giãy dụa mà thả lỏng cơ thể của cô ra…

Không đau nữa… rất thoải mái. Cô nở nụ cười nhẹ rồi tiếp tục ngủ say.

Ảnh hưởng bởi sự chống cự của cô và bởi vì anh quá kích động, khiến cho hơi thở của anh ngày càng gấp gáp. Trái tim nổi lên cơn đau từng hồi, đau đến muốn tắt thở, anh khổ sở ngã nhoài người nằm bên cạnh cô.

Bệnh tim là một chứng bệnh không chịu nổi sự kích thích, cho dù tâm tình hay hành động đều giống như nhau. Nhưng anh không cam lòng, suýt chút nữa thôi mọi chuyện đã thành công rồi.

Không được! Anh khổ sở nhìn xuống hạ thân, nơi đó chưa được thỏa mãn vẫn còn đang đau nhức dữ dội.

Bác sĩ từng khuyên rằng, nếu anh muốn giữ lấy mạnh sống của mình, phải duy trì trạng thái tình cảm ổn định. Nhưng giờ đây, làm sao anh có thể ổn định tinh thần được? Anh thật sự một chút năng lực của người đàn ông!

Anh mắc kẹt trong bầu không khí tràn ngập quyến rũ của tình dục nhưng sự thật lại tàn nhẫn giẫm nát lòng anh. Hơi thở của anh lúc thì mỏng manh, khi thì nặng nề như sắp đứt…

Dựa theo kinh nghiệm bản thân, có lẽ bệnh của anh lại tái phát nữa rồi.

Giữa giây phút kì diệu nhất của cuộc đời, thì anh phải đón nhận nỗi chua xót tàn khốc nhất.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.