Sủng Em Đến Tận Trời

Chương 28



Sáng sớm, cha Lương Chấn Y liền tới nhấn chuông cửa.

“Ba?” Lương Chấn Y mở cửa. Vào phòng tắm tắm rửa, cạo râu, tinh thần sảng khoái thay quần áo.

“Chấn Y, tuần sau ba muốn ra tòa.” Lương Tinh Vũ cũng không quan tâm con trai có đang nghe hay không, bận rộn cầm lên đủ loại văn kiện. “Luật sư của ba nói, chỉ cần con đồng ý ra tòa giúp ba làm chứng mẹ con luôn ở bên ngoài chung chạ, cho tới bây giờ cũng chưa từng quan tâm đến chúng ta, cả ngày đi chơi mạt chược tiêu tiền như nước. . . . . .” Ông lấy ra công văn của tòa án. “Ngày hôm nay, con cứ việc nói hết ấm ức lúc còn nhỏ với thẩm phán, thế là ba có thể ly hôn với bà ta. Kiện tụng đã ba năm, phiền chết được!”

Lương Tinh Vũ ngẩng đầu, thấy con trai đang mặc vào áo khoác. “Này, ba đang nói với con đấy, con có nghe hay không hả?”

Lương Chấn Y đang đứng trước gương, nhàn nhã cài khuy tay áo. Mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh nước biển, trong ánh nắng, anh nhìn qua vẻ mặt phấn chấn, khôi ngô tuấn tú. “Ba, con đang định cầu hôn với một cô gái.” Anh nói.

Lương Tinh Vũ rất là kinh hãi, đột nhiên bật dậy, vô cùng kích động cầm cánh tay của Chấn Y, phi thường nghiêm túc quan sát anh.

“Con trăm ngàn lần phải nghĩ cho thật kĩ. Nói thật, ” ông hít sâu một cái. “Con trai à, hôn nhân là một chuyện vô cùng đáng sợ, ba chính là ví dụ tốt nhất. Một mình con không phải đang sống rất tốt sao?”

Lương Chấn Y biết cha đối với hôn nhân thất vọng ê chề. Anh mày rậm nhẽ nhíu. Con đã suy nghĩ kỹ rồi.”

Lương Tinh Vũ gấp gáp. “Từ từ, nó là một cô gái tốt sao? Ba là nói, nó có thể hay không phung phí tiền của con? Nó là thật lòng yêu con sao? Nó đáng tin sao? Đây cũng không phải là nói đùa, nếu như không thích hợp, một khi kết hôn xong muốn chia tay là cực kì khó khăn, con nhất định. . . . . .” Còn chưa kịp nói xong, Lương Chấn Y đã phất tay bỏ đi.

“Con có hẹn với chủ tịch Phương, chuyện với mẹ tự hai người giải quyết đi!” Anh cũng không muốn tiếp tay làm việc xấu.

Buồn cười, ba mẹ sốt ruột muốn ly hôn, anh nhưng lại vội vàng muốn kết hôn.

Advertisement / Quảng cáo




Vừa nghe Lương Chấn Y muốn cầu hôn với Hà Phi, Phương Tuấn Mẫn mừng như điên. Anh ta mang Lương Chấn Y đi cửa hàng đá quý quen thuộc để chọn nhẫn kim cương.

“Mua nhẫn cứ hỏi ta là được rồi. Số nhẫn kim cương ta đem tặng đếm cũng không hết đâu!” Cô gái bán hàng cười đến mắt híp tịt, gật đầu lia lịa.

Lương Chấn Y xem xét kiểu dáng.

Phương Tuấn Mẫn thành thạo như người trong nghề giải thích cho anh nghe. “Để quyết định giá trị kim cương phải dùng 4C để đánh giá, Colour, Clar­ity, Cut, Carat!” Anh nói vô cùng chuyên nghiệp, cô gái căn bản là không chen miệng vào nổi.

Lương Chấn Y không có để ý tới những thứ kia. Giữa cả một hàng kim cương lấp lánh, anh chỉ nhìn chằm chằm một chiếc nhẫn kim cương màu vàng rực rỡ. Hà Phi nói, màu vàng đặc biệt đẹp mắt.

Cô gái cười toe toét, Phương Tuấn Mẫn kinh hô.

“Ai da, cậu thực biết hàng. Cái này gọi là fan­cy colour, loại màu vàng này rất đắt nha.”

Ngay cả Phương Tuấn Mẫn luôn luôn hào phóng nghe giá tiền cũng không khỏi rú lên. Lương Chấn Y mày cũng không nhíu liền mua chiếc nhẫn kim cương xinh đẹp kia.

Phương Tuấn Mẫn cười híp mắt. “Cậu thực yêu cô ấy nha, chi mạnh tay như vậy?!”

Lương Chấn Y nhạo báng anh ta. “Số nhẫn kim cương trước đây cậu mua tặng đem cộng lại, ước chừng còn vượt qua số tiền này.”

“Nói cũng đúng!” Phương Tuấn Mẫn không sao cả cười. “Cậu mà đem chiếc nhẫn này dâng lên, mình đảm bảo, không có một người phụ nữ nào từ chối được. Cô ấy nhất định sẽ tiếp nhận lời cầu hôn của cậu.”

Chỉ hy vọng là như thế. Lương Chấn Y hít sâu một cái, kéo kéo cà vạt. Anh chỉ cần lại đi mua một bó hoa, sau đó ở giữa trời đêm sao sáng, đạp ánh trăng đi gõ cửa nhà cô. Anh tưởng tượng ra vẻ mặt Hà Phi khi nhìn thấy chiếc nhẫn, anh tưởng tượng ánh mắt lấp lánh như biết nói của cô, chỉ mong cô nói, cô nguyện ý.

Lúc đêm khuya, gió lạnh thổi vào ban công. Cảm thấy lạnh, Hà Phi vội vàng kéo xuống cửa sổ ban công. Đúng lúc này chuông cửa vang lên, Hà Phi phủ thêm áo khoác, trước khi ra mở cửa cô chần chừ mấy giây.

Bà ngoại ngày mai mới trở lại, đã trễ thế này, mặt nàng đỏ lên, vô cùng có thể là Lương Chấn Y tới. Cô hốt hoảng kéo xuống khăn quấn tóc, vuốt vuốt tóc, lúc này mới mở cửa. Một trận mùi rượu nồng nặc tràn vào, Hà Phi cau mày, bóp mũi, kinh ngạc sững sờ đứng ở trước cửa.

Cô đời này lần đầu tiên nhìn thấy đàn ông cũng có bộ dáng chật vật như vậy, cô cũng lần đầu tiên nhìn thấy đàn ông rơi lệ. Hà Phi giật mình, không thể tin vào hai mắt của mình.

Gương mặt quen thuộc như vậy, luôn kiêu ngạo tự phụ Từ Thiếu Khâm, giờ quần áo xốc xếch, mùi rượu nồng nặc, mà nước mắt. . . . . . nước mắt từ khóe mắt đỏ sẫm của hắn ta tuôn rơi.

“Anh sao lại. . . . . .” Hà Phi khiếp sợ. “Anh không phải là ở Mĩ sao?”

Từ Thiếu Khâm chợt tựa như đứa bé nước mắt lưng tròng nhìn lại Hà Phi, giọng nói đùng đục, ý nghĩa mơ hồ. Anh ta nhìn khuôn mặt trắng sáng của Hà Phi, phát hiện mình chưa bao giờ cần nàng đến vậy như trong giờ phút này.

“Anh đã sớm trở lại. . . . . . Anh mỗi ngày đều tới. . . . . . Phi. . . . . . Em. . . . . . tha thứ cho anh. . . . . .” Anh ta vẻ mặt thống khổ dường như một giây kế tiếp sẽ sụp đổ mất. Nghĩ đến mất đi cô, anh ta sách cũng đọc không nổi nữa, mất ăn mất ngủ, cả người gầy thật nhiều.

Hà Phi nhíu mày. “Anh. . . . . . Anh đến vừa đúng lúc, tôi đã dọn lại một chút đồ đạc muốn trả lại cho anh.” Không, sẽ không thể tiếp nhận anh ta. Ở cùng với Lương Chấn Y, cô mới phát hiện lúc trước khi anh ta vẫn ở bên cạnh mình cũng không chút vui sướng. Hà Phi bức mình không thể mềm lòng. Ánh mắt kiên định, Thiếu Khâm thấy thế lòng nổi lên chua xót. Cô nói: “Chúng ta không có khả năng.”

Từ Thiếu Khâm yếu đuối dựa vào bên cạnh cửa, lời của Hà Phi làm cho mắt của hắn càng đỏ hơn. Hắn hít sâu một cái, quay mặt với cô nói: “Nhưng anh. . . . . . anh yêu. . . . . .” Hắn ta chợt rất thống khổ há to mồm, Hà Phi trợn trừng hai mắt, lui lại từng bước. Anh ta . . . . . . Anh ta muốn làm gì,

Từ Thiếu Khâm dịch dạ dày cuồn cuộn. “Anh. . . . . . Ọe ——”

“A. . . . . .” Trong lòng la hét điên cuồng! Trời ạ, hắn ta nôn ra đây. Hà Phi thét chói tai, vội vàng né tránh, vẫn bị uế vật bắn lên cánh tay.

“Anh làm cái trò gì vậy hả?!” Cô té xỉu đến nơi rồi, Từ Thiếu Khâm che miệng lại, thân thể lại oặt ngã vào người cô. Hại cô tiếp tục la hét, đẩy cũng đẩy không ra.

Trăng sáng lộ ra, hàng cây bên đường bị gió đêm dịu dàng vuốt ve, vui vẻ đong đưa. Đạp lên bóng cây đang khiêu vũ, Lương Chấn Y vòng vào khu nhà chỗ Hà Phi ở, ngẩng đầu, chìm trong bóng trăng, nơi người trong tim kia ở có ánh đèn ấm áp.

Phủ trắng trên ban công, hoa nhài nở rộ, thật giống như cũng đang hoan nghênh anh đến.

Cửa tòa nhà rộng mở, Lương Chấn Y ôm bó hoa lên lầu. Tiếng bước chân vang vọng giữa cầu thang vắng lặng, càng đến gần chỗ ở của cô, tim của anh lại càng thấp thỏm, đôi mắt lại càng dịu dàng. Anh cảm giác được đến hạnh phúc. Chờ cửa nhà cô cửa mở ra, anh sẽ hỏi cô, gả cho anh được không?

Tưởng tượng cô sau khi nghe được, tưởng tượng đôi mắt lấp lánh của cô, tưởng tượng hình ảnh cô ngửa mặt ha ha, tưởng tượng cô khuôn mặt tràn đầy vui vẻ, ánh mắt tựa như đang nằm mơ.

Lúc ấn xuống chuông cửa, Hà Phi đang ở trong phòng tắm sấy tóc.

Lương Chấn Y mỉm cười nhìn cánh cửa màu đỏ thẫm mở ra, bên trong nhà chiếu ra ánh sáng ấm áp, từng chút một chiếu lên khuôn mặt tuấn tú của anh, mà vẻ mặt tươi cười ấy, trong nháy mắt đông cứng lại.

Advertisement / Quảng cáo




Tất cả hạnh phúc mong đợi nhìn thấy người ra mở cửa biến hóa thành vẻ mặt cứng đờ. Hạnh phúc nhưng lại giống như bọt nước, trong nháy mắt biến mất giữa đôi mày chau.

Từ Thiếu Khâm nhìn chằm chằm chàng trai mặc tây trang, đang cầm hoa tươi trước mắt. Từ Thiếu Khâm ánh mắt mông lung, chiếc áo dính uế vật kia đã sớm bị anh ta ném xuống đất. Hắn ta đang ở trần, mặt đỏ hồng, cố gắng muốn nhận rõ người vừa mới tới.

“Anh. . . . . . tìm ai?” Hắn không biết người đàn ông cao lớn này.

Lương Chấn Y nhìn vào phía sau Từ Thiếu Khâm. Bên trong cũng không có bóng dáng của Hà Phi, nhưng là anh nghe thấy tiếng máy sấy ầm ĩ. Anh sắc mặt kiềm chế, giống như có một con dao sắc bén cắm vào lồng ngực, đâm vào trái tim mềm mại của anh. Ánh mắt tối sầm, thanh âm khổ sở hỏi Từ Thiếu Khâm.

“Hà Phi có ở đây không?” Anh cũng phải hỏi cho rõ ràng, mặc dù anh cảm thấy phỏng đoán đáng sợ này nọ như xoáy nước muốn nhấn chìm anh, mặc dù anh cảm thấy đau đớn đang ở trong lòng lan tỏa.

Từ Thiếu Khâm mắt say u mê, khẩu khí hàm hồ. “Cô ấy đang tắm! Anh có chuyện gì? Tìm cô ấy làm cái gì a?” Hắn ta ợ một hơi rượu rất là mất lịch sự.

Lương Chấn Y vẻ mặt trang nghiêm, sắc mặt rất khó nhìn, thối lui. “Không có chuyện gì.” Xoay người xuống lầu, mỗi một bước đều giống như giẫm đạp lên chính lòng mình là như vậy bi thương.

Lúc sắp đi ra ngoài, Lương Chấn Y chợt dừng bước, nhắm mắt lại, hít sâu một cái. Vẫn sợ bị thương, vẫn không muốn có tình cảm, một khi rơi vào võng tình, cảm giác sợ hãi này vẫn cứ phải đến.

Tình yêu thật vĩ đại, cũng có lúc cũng rất tàn khốc. Anh vừa mới giống như lên thiên đường nhẹ nhàng bay bổng, trong nháy mắt lại bị kéo xuống địa ngục, cảm giác này giết anh không kịp trở tay, quả thực là đáng sợ.

Anh không muốn phỏng đoán Từ Thiếu Khâm vì sao lại áo quần lại xộc xệch; anh không muốn đoán Hà Phi vì cái gì mà đang tắm. Hình ảnh kia thật đáng sợ, anh không muốn suy nghĩ tiếp nữa.

Nhưng khi anh đi ra khỏi khu nhà, bước vào dưới ánh trăng xinh đẹp, anh lại bắt đầu cảm thấy chói mắt. Bóng đêm thật đẹp, anh lại cảm thấy rất thương cảm. Gió đêm lành lạnh, thổi qua mặt, thế nào cũng giống như quất đau anh. Ngồi vào trong xe, một bó hoa hồng nở rộ, chói mắt mà như đang cười nhạo đôi mắt anh đong đầy u buồn.

Lương Chấn Y hỗn loạn bới mái tóc đen, kéo xuống cà vạt, xoay mở nhạc. Đổ vào ghế ngồi, mệt mỏi thở dài. Cảm giác này tựa như đột nhiên bị cuốn vào dòng nước xoáy đen đặc. Anh vẫn cứ nghĩ đến nghi vấn làm người ta đau đến thấu xương kia, anh biết là không nên nhưng lại không từ bỏ được hình ảnh hiểu lầm như khoét đục tâm can kia. . . . . .

Sợ nhất chính là ngây ngốc rộng mở trái tim như vậy, giống như hoa hồng nở rộ, không chút nào đề phòng nghênh đón ánh nắng ấm áp. Lại không biết rằng, một lòng hướng về ánh sáng, cánh hoa cũng sẽ bị phơi nắng mà tổn thương.

Trong chớp mắt, một lòng muốn yêu cũng sẽ yếu ớt mà bị thương, trái tim khô héo.

Ôn Hà Phi sấy khô tóc, kin kít chùi gương phủ mờ sương, nhìn vào kính xoa xoa mắt, mặc quần áo tử tế, là chiếc áo lông cừu Lương Chấn Y mua cho cô, đi ra khỏi phòng tắm.

Từ Thiếu Khâm say rượu nằm trên ghế sa lon, mùi rượu ngất trời, cô cau mày oán trách. “Hôi quá đi mất!” Chạy đi kéo rèm, mở cửa sổ ra, không nhịn được chạy ra ban công, tì tay lên lan can, hít vào một hơi không khí mới mẻ.

Bên trong xe Lương Chấn Y từ từ kéo xuống cửa sổ xe, ánh mắt đen láy nhìn thấy đang chân không đứng trên ban công Ôn Hà Phi. Ánh trăng chiếu vào trên người cô, chiếc áo lông cừu anh tặng dán lên thân thể tuyết trắng, cùng với một chiếc quần vải lanh đỏ thẫm rộng thùng thình. Mái tóc dài xõa ở sau vai, cô ngước lên bầu trời, chỉ cách một khoảng cách ngắn ngủi, cô lại không nhìn thấy anh. Cô nhìn lên trời sao, vẻ mặt hồn nhiên lại ngây thơ.

Ngay tại trong ánh mắt thâm tình của Lương Chấn Y, cô xoay người đi vào bên trong, mái tóc tung bay. Anh phảng phất có thể ngửi thấy được hương thơm hoa nhài, tiếc nuối mà tràn đầy đầu mũi. . . . . .

Hà Phi vừa vào trong nhà liền hỏi say bí tỉ Từ Thiếu Khâm. “Sao vừa rồi tôi giống như là nghe thấy tiếng chuông cửa?”

Từ Thiếu Khâm lờ đờ ngồi dậy, ói cũng đã ói, men say hơi lui đi, hắn ta khổ sở nương nhờ lại ở nhà cô.

“Thật xin lỗi.” Hắn ngượng ngùng lúng túng. “Anh không phải cố ý uống rượu say.”

Hà Phi thở dài một hơi, giúp hắn rót chén nước uống cho tỉnh rượu, sau đó. . . . . . “Anh đi đi.” Cô lấy ra một hộp giấy. “Trong này đều là đồ của anh, bao gồm cả những bức ảnh của chúng ta mấy năm nay, anh đem đi đi.”

Từ Thiếu Khâm bắt lấy cổ tay Hà Phi. “Hà Phi,” hắn vô cùng nghiêm túc giải thích. “Đàn ông đều có dục vọng, anh cùng cô gái đó chẳng qua là thuần túy chỉ là phát tiết dục vọng mà thôi, trong lòng anh nhưng là –” hắn ta tóm chặt ngực. “Anh thật sự yêu em mà! Em phải tin tưởng anh!” Đây là thật, hắn muốn kết hôn cũng chỉ có Hà Phi.

Hà Phi nheo mắt lại, rút tay ra. “Tôi thật là nghe không hiểu nổi!” Cô không chút vui mừng trừng mắt nhìn hắn. “Cái gì mà dục vọng hả? Ý của anh là anh yêu tôi, rồi lại cùng đứa con gái khác làm loạn, đây là chuyện không có liên quan gì sao? Ông trời ạ!” Cô liếc mắt xem thường. “Tôi bây giờ mới biết quan niệm của chúng ta khác nhau nhiều như vậy, tôi thật là. . . . . .” Cô nhức đầu đi ra mở cửa. “Anh trở về đi thôi, tôi bất kể anh nghĩ thế nào, đối với tôi mà nói, bởi vì dục vọng mà có thể cùng những người khác làm loạn, là chuyện cực kì bẩn thỉu!”

Từ Thiếu Khâm sắc mặt khó coi. “Anh hứa sẽ không phát sinh chuyện như vậy nữa, anh hứa với em. Anh có thể vì em mà thay đổi, anh có thể thề, Hà Phi ——” hắn ngẩng đầu lên nhìn cô thật sâu. “Em không hiểu, anh thật sự thật sự rất yêu em.”

Hà Phi bình tĩnh nhìn lại hắn, hốt nhiên lại thấy thực cảm khái. “Kỳ quái, anh cả ngày lẫn đêm nói anh yêu tôi, nhưng tôi lại càng ngày càng cảm thấy, anh yêu căn bản là chính bản thân mình. Anh nghĩ phát tiết dục vọng, cứ thế làm bậy cùng cô gái khác, hoàn toàn không cảm thấy tôi sẽ thương tâm; anh nghĩ mở nhà hàng, sẽ bắt tôi phải nghỉ việc phối hợp anh, nói là vì tốt cho tôi, thật ra thì cũng là vì để thuận lợi cho anh; còn có ——” cô không chịu nổi trợn mắt rống lên. “Anh vĩnh viễn vĩnh viễn không nhớ được tôi không ăn cay! Còn có ——”

“Có ăn cay hay không rất quan trọng sao?” Hắn ta ngắt lời cô. Mắt tức thì trợn to, kinh hãi thấy Hà Phi xông đến thở phì phò chỉ vào mặt anh ta mà mắng.

“Còn có chính là anh lúc nào cũng ngắt lời của tôi! Từ Thiếu Khâm, của anh yêu ra khỏi miệng từ đầu tới cuối căn bản chỉ có chính anh!”

“Nếu như. . . . . . anh tiều tụy hốc hác như vậy vì em đều không gọi là yêu, thế cái gì mới coi là yêu?” Hắn phản bác lại cô.

Hà Phi nhìn anh ta, nhớ tới Lương Chấn Y, chiếc áo lông cừu khiến cho cô cả thân thể ấm áp dễ chịu.

Advertisement / Quảng cáo




Cô mân miệng nói: “Tôi chỉ biết có người, cho tới bây giờ chưa từng nói một câu anh yêu em, một câu cũng không có. . . . . .” Cô nhíu mày nghiêm mặt nói. “Nhưng là rất kỳ quái, tôi có thể cảm giác được, vô cùng tinh tường cảm giác được, anh ấy yêu tôi. Anh ấy rất yêu, rất yêu tôi!”

Từ Thiếu Khâm nghe mà như đưa đám. “Mà em. . . . . . em cũng yêu hắn ta?” Hắn dè dặt hỏi, nơm nớp lo sợ.

Hà Phi lại đáp phải như đinh đóng cột: “Đúng vậy, tôi yêu anh ấy. Tôi yêu anh ấy! Tôi thật sự yêu anh ấy!”

Từ Thiếu Khâm có tư cách gì để mà ai oán, đây hết thảy là từ tay hắn tạo thành.

Ôn Hà Phi đáy lòng cực hiểu rõ, người nào là ở lúc cô bất lực nhất khích lệ cô; người nào lại ở lúc cô thương tâm nhất ấm áp bên tai thầm thì trấn an lòng cô bàng hoàng bất an; là người nào, vừa gọi điện thoại, liền ngàn dặm xa xôi bay tới gặp cô.

Trên đời này sẽ không còn người nào nữa sủng cô giống như Lương Chấn Y vậy.

Ôn Hà Phi vẻ mặt quyết tuyệt, giọng nói quả quyết, đáp án như đinh đóng cột, làm Từ Thiếu Khâm hoàn toàn tỉnh ngộ. Hà Phi đã không thể nào quay đầu lại.

Hắn thương tâm rơi lệ, giống như một đứa trẻ không ai giúp đỡ, Hà Phi đột nhiên không biết nói cái gì cho phải, không thể làm gì khác hơn là ngồi xuống, ngước nhìn trước mắt chàng trai đã cùng cô trải qua biết bao năm tháng thanh xuân, không khỏi cũng thấy mũi chua chua.

“Chúng ta. . . . . . đều tự đi tìm người thích hợp hơn với mình đi. Mấy năm qua. . . . . . vẫn là cám ơn anh.”

Nghe thấy lời của cô, hắn giống như càng khổ sở hơn, đem mặt chôn vào trong lòng bàn tay.

Hà Phi thở dài. “Chờ anh hết say rồi lái xe trở về sau.” Sợ hắn xảy ra chuyện ngoài ý muốn, hơn nữa lại đang là lúc hắn kích động thương tâm.

Trời tờ mờ sáng, Từ Thiếu Khâm nằm ngủ trên ghế sa lông; mà ở ngoài phòng, Lương Chấn Y đau khổ đợi một đêm vẫn không thấy Từ Thiếu Khâm rời đi. Đến rạng sáng bốn giờ, Lương Chấn Y nổ máy, chiếc xe Benz màu đen, ở dưới sắc trời tím nhạt, nhập vào con đường yên tĩnh vắng lạnh, rời đi chỗ ở của người trong lòng.
Advertisement / Quảng cáo

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.