Tạo Hóa Tiên Đế

Chương 1085: Phân tranh



- Khương Thái Hư tộc huynh?

Ánh mắt Khương Thái Chân trì trệ, lập tức cười khổ nói:

- Năm đó thời điểm Khương Thái Hư tộc huynh ở Vương Thiên Cảnh, trong Cửu Dương Huyết Trì giữ vững được tám ngày, được vinh dự vạn năm thiên tài, tuyệt thế thiên tài Khương tộc tiếp cận Ngọc Hoàng lão tổ nhất, chỉ là đáng tiếc...

Ánh mắt của Khương Thái Chân có chút ảm đạm, nhưng không có nói tiếp, mà tiếng nói xoay chuyển:

- Nhưng đó là Khương Thái Hư tộc huynh, vạn năm qua cũng không quá đáng là ra một người như Khương Thái Hư tộc huynh, tuy Khương Tư Nam là hậu nhân của hắn, nhưng chỉ sợ không thể đánh đồng a?

Khương Thái Nhất cũng không có tiếp tục tranh luận, mà khẽ mĩm cười nói:

- Cụ thể kết quả như thế nào, chờ Tư Nam đi ra chúng ta liền biết, mỏi mắt mong chờ a!

Bởi vì Tộc trưởng coi trọng, tất cả trưởng lão Khương tộc, nhân vật trọng yếu của bát mạch, cũng đều là ánh mắt lộ ra vẻ chờ mong.

Mà giờ khắc này, Hoàng Thiên Y, Thần Oa cùng Thỏ gia, cùng với Khương Ngọc Khanh, Khương Yên Nhi, Khương Thiết… cũng đều đi tới bên ngoài Ngọc Hoàng Điện.

Tuy quy tông đại điển bọn hắn không cách nào tiến vào trong Ngọc Hoàng Điện, nhưng tất cả mọi người biết rõ Khương Tư Nam muốn đi vào Cửu Dương Huyết Trì, đều âm thầm suy đoán Khương Tư Nam có thể kiên trì bao lâu.

- Đệ muội yên tâm, Tư Nam khẳng định có thể thông qua Cửu Dương Huyết Trì khảo nghiệm, hơn nữa nhất định có thể kiên trì vượt qua ba ngày, có tiềm chất thành tiên!

Khương Ngọc Khanh cười nhìn Hoàng Thiên Y nói.

- Không sai! Hoàng Nhi muội muội, Cửu Dương Huyết Trì là huyết mạch chí bảo của Khương tộc ta, phàm là có thể kiên trì ba ngày, nhất định có tiềm chất thành tiên, mà ở trong Cửu Dương Huyết Trì kỷ lục cao nhất chính là chín ngày, là Khương Ngọc Hoàng lão tổ của Khương tộc ta, đã qua vạn năm cho tới bây giờ không ai có thể siêu việt!

Trong ánh mắt của Khương Yên Nhi lộ ra một tia sùng bái.

Thiếu niên thiên tài Khương tộc khác, vừa nghe đến cái tên này, mắt cũng lộ ra vẻ kích động, hô hấp hơi có chút dồn dập.

Có thể thấy được, sức nặng của Khương Ngọc Hoàng ở trong lòng mọi người.

- Kỷ lục cao nhất mới chín ngày? Chậc chậc, phụ thân ta tiến vào Cửu Dương Huyết Trì gì kia, nhất định có thể kiên trì vượt qua chín ngày, trở thành đệ nhất thiên tài từ trước tới nay của Khương tộc!

Thần Oa mắt to loạn chuyển, nhìn mọi người cười hắc hắc nói.

- Nói bậy!

- Quả thực là quá cuồng vọng!

Thần Oa vừa nói xong, những đệ tử trẻ tuổi Khương tộc kia lập tức không chịu, cả đám trợn mắt nhìn Thần Oa, phảng phất như Thần Oa vũ nhục tín ngưỡng trong lòng bọn hắn.

- Muốn siêu việt Khương Ngọc Hoàng lão tổ, căn bản không có khả năng! Coi như là thiên tài nhất Khương Thái Hư của Thuần Dương nhất mạch ngàn năm trước, cũng không quá đáng là khó khăn lắm giữ vững được tám ngày, tuy Khương Tư Nam thiên phú bất phàm, nhưng muốn siêu việt Khương Ngọc Hoàng lão tổ là nói chuyện hoang đường viển vông!

- Ngươi cái tiểu thí hài này thật sự là quá vô tri!

- Đừng nói chín ngày, ta xem ngay cả ba ngày cũng khó!

- ...

Mọi người ngươi một lời ta một câu, ánh mắt nhìn về phía Thần Oa rất bất thiện, vốn lúc Khương Tư Nam chưa trở lại, Thần Oa liền quấy mọi người khổ không thể tả, hôm nay khẩu xuất cuồng ngôn, bọn họ càng khó chịu với Thần Oa.

Ánh mắt của Thần Oa có chút tức giận, nhưng lúc này một thanh âm bén nhọn, thậm chí có chút chói tai truyền đến.

- Chậc chậc... Thật sự là người không biết không sợ a, Khương Ngọc Hoàng lão tổ là anh hùng bực nào, tại sao có thể có tiểu bối không biết nặng nhẹ như ngươi? Phụ thân của ngươi ai biết có phải huyết mạch Khương tộc hay không? Nói không chừng đi vào, đã bị Cửu Dương chi hỏa đốt thành tro tàn, đến lúc đó ngươi khóc cũng không có chỗ để khóc!

Vinh Thành một thân áo trắng, tay cầm quạt xếp, ra vẻ tiêu sái đi tới, nhưng trên mặt lại tràn đầy cay nghiệt cùng vẻ ghen ghét.

Từ khi Hoàng Thiên Y đi vào Ngọc Kinh Thành, hắn đã bị tuyệt thế dung nhan của Hoàng Thiên Y mê đến thất điên bát đảo, một mực xem Hoàng Thiên Y là mình độc chiếm, lại nhiều lần quấy rối.

Nhưng hắn không ngờ chính là, Hoàng Thiên Y thậm chí có nhi tử, hơn nữa còn là hài tử cùng với Khương Tư Nam, gia hỏa để cho mình hận không thể bầm thây vạn đoạn.

Tuy Vinh Thành không dám tiếp tục đi trêu chọc Khương Tư Nam, nhưng giờ phút này chứng kiến mọi người cao đàm khoát luận, vẫn nhịn không được nói hai câu châm chọc.

Tuy người Khương tộc không thích Vinh Thành lông bông đàng điếm, nhưng giờ phút này trong nội tâm bọn hắn đang tức giận Thần Oa cuồng vọng, bởi vậy không có ai giúp Thần Oa nói chuyện.

Nhưng sắc mặt của Hoàng Thiên Y lại lập tức lạnh xuống, phảng phất như bịt kín một tầng sương lạnh tuyên cổ bất hóa.

- Cút!

Trong miệng Hoàng Thiên Y thốt ra một chữ, tràn đầy băng hàn.

Trong nội tâm nàng cực kỳ phiền chán Vinh Thành, nếu không phải vì hắn có một gia gia là cường giả Chí Tôn, tăng thêm Hoàng Thiên Y không muốn mang đến phiền toái cho Khương Tư Nam, chỉ sợ sớm đã động thủ với Vinh Thành.

- Ngươi... Ngươi nói cái gì?

Mặt Vinh Thành trướng thành màu gan heo, trong ánh mắt tràn đầy vẻ thẹn quá hoá giận.

- Ngươi là điếc, hay cố ý vờ như không thấy? Mẫu thân ta bảo ngươi cút, ngốc thiếu!

Thần Oa trôi nổi ở trong hư không, trong tay cầm một viên Thất Thải thạch châu ném đến ném đi, hai mắt nhìn Vinh Thành có chút híp híp, lộ ra một tia hàn mang.

Bên cạnh Lý Kim Long thấy một màn như vậy, toàn thân sợ run cả người, hắn há có thể không biết, vị tiểu thiếu gia nhà mình này ta là muốn nổi giận, hơn nữa vừa nghĩ tới lai lịch viên Thất Thải thạch châu trong tay Thần Oa, ánh mắt Lý Kim Long nhìn về phía Vinh Thành liền nhiều hơn rất nhiều đồng tình.

- Vinh Thành, không cần sính miệng lưỡi lợi hại, Tư Nam có thể kiên trì bao lâu, chờ hắn đi ra chúng ta tự nhiên sẽ biết! Nếu ngươi không có việc gì, liền đi đi, nơi này là Ngọc Hoàng Điện của Khương tộc ta!

Trên khuôn mặt Khương Ngọc Khanh mang theo vẻ tươi cười ôn hòa, nhưng nụ cười này hôm nay thoạt nhìn lại có chút lạnh như băng.

Tuy Khương Ngọc Khanh cũng cho rằng Thần Oa nói không có khả năng phát sinh, nhưng Thần Oa là tiểu hài tử, lời hắn nói mọi người cũng chỉ cười trừ, nhưng Vinh Thành có chút không biết trời cao đất rộng, vừa bị Khương Tư Nam giáo huấn một trận, vậy mà còn dám tới nơi này giương oai.

- Tốt! Ta đi, các ngươi chờ đó cho ta!

Trong ánh mắt Vinh Thành lộ ra một tia oán độc, gắt gao nhìn Thần Oa cùng Khương Ngọc Khanh, quay người muốn ly khai.

- Ta cho ngươi đi sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.