Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Chương 170: Vang vọng Vương thành (2)



- Không cần khách khí, hai vị sáng sớm đã đến tìm ta, nếu như ta không nhìn nhầm, có lẽ là... Vị Trần Tiêu đan sư này không còn sống được lâu nữa, muốn tìm kiếm phương pháp giải quyết a!

Lúc trong lòng đang kỳ quái vì sao hai người này lại tới đây, đột nhiên linh quang trong đầu lóe lên, Trương Huyền tức thì nghĩ ra nguyên do.

Trần Tiêu này bị nguyền rủa trúng tử khí quấn quanh cho nên không còn sống được lâu nữa. Lúc trước khi luận đan, hắn cảm thấy đối phương bội ước, không đáng để cứu cho nên cũng không nhiều lời. Có lẽ tên này không tìm được phương pháp giải quyết, sau khi nghe nói có một vị danh sư xuất hiện cho nên mới tìm tới.

Như vậy cũng tốt, vừa vặn có thể khiến cho hắn xuất huyết một chút, cũng coi như báo thù thay người ủy thác với hắn kia.

Hắn đột nhiên nhớ tới chuyện này, hai người Âu Dương Thành, Trần Tiêu đan sư nghe thấy hắn nói như thế suýt chút nữa đã sợ đến trực tiếp quỳ xuống, ngất đi tại chỗ.

Danh sư, không phải trước tiên thường diễn luyện võ kỹ, hoặc là luyện đan, kém cỏi nhất cũng phải bắt mạch mới có thể nhìn thấu sự cố và mấu chốt hay sao?
Advertisement / Quảng cáo


Làm sao vừa mới thấy mặt đã nói ra...

Đây là ánh mắt hay sao? Đoán mạng cũng không lợi hại như thế a!

Trong lòng kinh ngạc, đồng thời sắc mặt Trần Tiêu đan sư càng tái nhợt, trong lòng lo sợ.

Liếc mắt đã nhìn ra được, bệnh của ta nghiêm trọng như vậy sao?

Có phải ngay cả ngày mai cũng không sống tới được hay không?

- Lô đỉnh kia đâu? Vứt đi chưa? Còn nữa, chuyện đồng ý với người khác, không nghĩ biện pháp hoàn thành, cho rằng đối phương chết rồi mà muốn chống chế, làm tổn hại tới thân phận luyện đan sư a!

Coi như không thấy vẻ mặt kinh ngạc của hai người, Trương Huyền nhớ tới nội dung trước đó hắn nhìn thấy ở bên trên thư tịch, miệng tiếp tục nói.

Nói xong thấy không ai trả lời, hắn không nhịn được ngẩng đầu lên thì đã thấy sắc mặt Âu Dương Thành và Trần Tiêu đan sư trước mắt tái mét, giống như bị hoá đá.

Đặc biệt là người sau, toàn thân run rẩy giống như động kinh, cũng không nhịn được nữa mà đầu gối mềm nhũn, ngã quỵ xuống dưới mặt đất.

- Dương sư cứu ta... Cầu Dương sư cứu ta...

Trần Tiêu đan sư đã doạ tới điên rồi.

Chuyện hắn đạt được lò luyện đan, không ai biết, coi như lúc trước Trương Huyền cũng chỉ là suy tính ra hắn từng chiếm được bảo bối trên thân người chết, cũng không biết cụ thể là cái gì. Thế nhưng vị trước mắt này thì tốt, mạch không bắt, người không nhìn, mở miệng đã nói ra...

Ngươi là thần tiên hay sao?

Không phải vậy... thì làm sao biết được...

- Những lời Dương sư nói đều là sự thật hay sao?

Tuy rằng không biết rốt cuộc vì sao mà Trần Tiêu đan sư dính dáng tới tử khí, giờ khắc này thấy biểu cảm của hắn, Âu Dương Thành đã biết vị Dương sư trước mắt này nói không sai một chút nào.
Advertisement / Quảng cáo


Trong lòng hắn không nhịn được phục sát đất.

Cái gì cũng không làm, chỉ liếc mắt nhìn đã biết bệnh tình, chứng bệnh thậm chí còn là nguyên nhân sinh bệnh... Quả thực quá nghịch thiên!

- Đúng vậy...

Thấy vẻ mặt bọn họ giống như gặp phải quỷ, lúc này Trương Huyền mới nhớ đến, bản thân hắn là danh sư Dương Huyền, cũng không quen biết hai người. Cho nên hắn hắng giọng lúng túng nói:

- Cứu ngươi rất đơn giản, đầu tiên là mai táng lô đỉnh kia cùng với cố nhân của ngươi, sau đó lại hoàn thành chuyện mà hắn nhắn nhủ... Cuối cùng, dùng một chút đan dược có linh khí sung túc, lại điều dưỡng nửa năm, như vậy có lẽ đã đủ rồi!

Kỳ thực muốn giải quyết vấn đề của đối phương cũng không khó, cũng không phải hắn ta thật sự phải chết mà là chịu nguyền rủa, chỉ cần hoàn thành một cách nghiêm túc, không tiếp tục tiếp xúc với lô đỉnh thì sức mạnh nguyền rủa sẽ phai nhạt, lâu dần cũng sẽ khỏi hẳn.

- Đa tạ Dương sư chỉ điểm!

Nghe thấy mình có thể cứu, Trần Tiêu đan sư vội vàng gật đầu, không có một chút hoài nghi nào.

Có thể nhanh chóng nhìn ra chỗ mấu chốt, người ta nói có thể giải quyết thì nhất định có thể giải quyết được.

Đã biết được phương pháp, hai người ở lại hay không cũng không cần thiết cho nên mới xoay người rời đi.

Mãi khi đi ra tới cửa lớn, Trần Tiêu đan sư vẫn có cảm giác như đang ở trong mơ.

Chuyện lớn khiến cho hắn ưu sầu mấy ngày, không ngại bán của cải gia sản để lấy tiền mặt, chuyển nhà... Cứ như vậy đã được giải quyết xong?

- Không cần nghĩ ngợi nhiều, danh sư một câu đáng giá nghìn vàng, đừng nhìn hắn nói đơn giản như vậy. Thế nhưng trên thực tế lại là đúng bệnh hốt thuốc, người khác không học theo được đâu!

Nhìn ra hắn đang nghi hoặc, ánh mắt Âu Dương Thành tràn ngập sùng bái liếc mắt nhìn về phía sau, lại cảm khái nói một câu.

...

Trần Tiêu đan sư, Âu Dương Thành hội trưởng cũng tiến vào đình viện, sau đó đi ra ngoài. Chuyện này lần thứ hai trở thành chuyện quan tâm nhất của các thế lực lớn.
Advertisement / Quảng cáo


- Hai vị luyện đan sư này đi vào chưa tới năm phút đồng hồ mà đã trực tiếp đi ra? Chẳng lẽ không giải quyết được vấn đề hay sao? Cẩn thận điều tra cho ta, để xem đường đường là hai vị luyện đan sư, rốt cuộc đã gặp phải vấn đề gì mà cần phải tìm danh sư để hỏi ý kiến!

- Ngươi nói... ở nhà Trần Tiêu đan sư đã tổ chức tang sự, thậm chí còn viết di chúc, định bán của cải gia sản để lấy tiền mặt... Sau khi gặp Dương sư trở về đã lập tức đổi vải trắng thành vải đỏ, một mảnh chúc mừng, ngươi nói xem có giải quyết được hay không?

- Bản thân bị bệnh gì đó, bất cứ lúc nào cũng sẽ chết, vừa gặp Dương sư không tới năm phút đồng hồ đã thuận lợi giải quyết...

- Xem ra chúng ta đều sai rồi. Người chúng ta có thể biết được nhiều nhất cũng chỉ là danh hiệu và tên tuổi của danh sư nhất tinh. Mà vị Dương sư này lợi hại như vậy... Liệu có phải đã vượt qua nhất tinh rồi hay không?

- Vượt qua danh sư nhất tinh?

Tin tức lan truyền ra, toàn thành chấn động.

Cái tên Dương Huyền, ngay hôm nay đã vang vọng toàn bộ Vương thành.
Advertisement / Quảng cáo

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.