Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Chương 184: Vẽ tiếp một bộ khác là được! (2)



- Cho ngươi sao?

Trương Huyền sững sờ.

- Đúng vậy, ngươi xem ta luôn luôn tôn kính có thừa đối với ngươi, chuyện gì cũng không dám vi phạm... Ngươi cho ta đi...

Bạch Tốn vội nói.

- Bạch Tốn, ngươi làm gì vậy? Bức tranh này là thứ mà Trương đại sư vừa mới hoàn thành, mang theo tình cảm của hắn, làm sao có khả năng tùy ý tặng cho người khác được chứ? Ngươi nên tỉnh lại đi!

Thấy cái tên này vô sỉ như vậy, đôi mi thanh tú của Hoàng Ngữ nhíu lại, miệng quát lớn một tiếng, tiếp theo cũng nhìn về phía Trương Huyền:

- Trương đại sư, chúng ta gặp nhau đầu tiên, ta cũng không nói ngươi đưa cho ta, không bằng... Bán cho ta đi, cứ ra một cái giá, chỉ cần ta có thể thanh toán nổi, nhất định ta sẽ không nói hai lời!

- Ngươi...

Vốn tưởng rằng Hoàng Ngữ quát bản thân mình là bởi vì yêu cầu của mình không được thật, hóa ra cũng có ý đồ này, Bạch Tốn không khỏi im lặng một phen.
Advertisement / Quảng cáo


Không nghĩ tới vị danh sư học đồ xinh đẹp này cũng gian trá như thế, không biết xấu hổ như vậy. Hắn hừ một tiếng, cắn răng một cái rồi lại tiếp tục qua:

- Trương gia gia, chỉ cần ngươi bán vật này cho ta, bao nhiêu tiền cũng được. Số tiền mà ta đưa ra tuyệt đối sẽ nhiều hơn so với nàng!

- Bạch Tốn, ngươi nói cái gì vậy? Không phải ngươi muốn Mặc Hiên đồ của Lục Trầm đại sư sao? Ta không tranh cùng ngươi nữa. Ta chỉ cần bộ này, như vậy được chưa...

Hoàng Ngữ cắn răng, nói.

- Ta cũng không cần Mặc Hiên đồ, ngươi đừng tranh với ta nữa có được không?

Bạch Tốn không nhường một chút nào.

- ...

Im lặng.

Trước đó hai người này tranh Mặc Hiên đồ, tranh chấp tới mức chết đi sống lại, hận không thể ra tay đánh nhau. Hôm nay tỷ thí là vì muốn xác định ai có tư cách đạt được... Lần này thì tốt rồi, tác phẩm hội họa của Trương Huyền vừa ra lò thì hai người này lại không muốn Mạc Hiên đồ, coi nó như đồ bỏ đi...

Con em ngươi a!

Có thể có một chút nguyên tắc hay không chứ?

Có cần có mới nới cũ như vậy không?

- Ngươi...

Bạch Tốn, ngươi cố ý muốn đối nghịch với ta hay sao?

Hoàng Ngữ cắn răng nói.

- Là ngươi đối nghịch với ta. Người muốn có bức tranh này trước là ta, là ta nói trước...

Bạch Tốn nói.

- Đủ rồi!

Thấy hai người vẫn lải nhải cãi vã như cũ, Lục Trầm đại sư sầm mặt lại, vung tay áo một cái.

Nghe thấy hắn nói như thế, quả nhiên hai người không dám phí lời nữa.

Lục Trầm là Đế sư nổi tiếng, đối với bọn họ cũng là trưởng bối, trưởng bối nổi giận, nếu cãi vã nữa không phải là muốn chết hay sao?

- Coi như là tông sư thư họa, muốn vẽ ra tác phẩm cảnh giới thứ năm cũng phải tiêu hao không ít tinh, khí, thần. Cả đời không có mấy bức tranh truyền thế, bức tranh này là thứ do Trương Huyền tiểu hữu khổ cực làm ra, bản thân hắn giữ lại hay là cho các ngươi d dều do hắn quyết định. Các ngươi đứng đây cãi vã, còn ra thể thống gì nữa?

Hai tay vẫy một cái, Lục Trầm đại sư khí phách như núi.

Hắn nói không sai, mặc dù là tông sư thư họa, muốn làm ra tác phẩm hội họa cảnh giới thứ năm cũng rất khó. Chung quy đều liên quan tới tâm cảnh, trạng thái và rất nhiều nhân tố khác, không có khả năng nhiều lần như một.
Advertisement / Quảng cáo


Chính vì như thế, cho dù là tông sư họa đạo Mặc Trần Tử trăm năm trước, tên tuổi nổi như cồn, khiến cho vô số đại sư thư họa trong Vương quốc đều phải đến bái phỏng cũng không để lại được mấy tác phẩm cảnh giới thứ năm. Coi như là Mặc Hiên đồ mà Lục Trầm cất giấu rất lâu cũng chỉ là tứ cảnh đỉnh phong mà thôi.

Vì lẽ đó, mỗi một tác phẩm ngũ cảnh đều quý giá không gì sánh được, ẩn chứa tất cả tâm huyết của tác giả, làm sao có khả năng nói tặng người là tặng? Nói bán là bán cơ chứ?

Loại đồ vật cấp bậc này, nếu thực sự dễ mua như thế, Lục Trầm hắn có vô số của cải, làm sao có khả năng ngay cả một bộ cũng không có?

Thứ tâm huyết của người khác không thể bán ra, các ngươi lại đứng đây cãi vả, giống như nhất định phải có, làm như vậy không phải là khiến cho hắn không có cách nào xuống đài được hay sao?

- Là chúng ta lỗ mãng...

- Lục đại sư, Trương đại sư, ta sai rồi...

Nghe thấy tiếng quát lớn, Hoàng Ngữ, Bạch Tốn cũng phản ứng lại, vẻ mặt lúng túng.

Người ta còn chưa nói bán mà bọn họ đã rùm beng đến chết đi sống lại, thực sự là mất mặt...

- Trương Huyền tiểu hữu, là bọn họ không hiểu chuyện, hi vọng tiểu hữu không nên trách tội...

Quát hai người xong, Lục Trầm đại sư nhìn về phía Trương Huyền đang đứng trước mắt, vẻ mặt tràn ngập áy náy.

Nói xong, lại thấy đối phương không những không có một chút tức giận nào, hai mắt còn tỏa sáng nhìn về phía mình. Trong lúc hắn đang kỳ quái thì đã nghe thấy tiếng nói của hắn vang lên:

- Lục đại sư... bức tranh của ta này... Thật sự có người mua? Thật có thể bán lấy tiền hay sao?

- Khục khục!

Thấy bộ dáng này của hắn, Lục đại sư suýt chút nữa đã sặc nước bọt mà chết, nếu như loại tác phẩm hội họa này mà cũng không bán được tiền, như vậy chẳng phải thứ mà hắn vẽ không bán được tiền hay sao?

Hắn im lặng, không nói gì mà gật gật đầu:

- Bức tranh này của ngươi đã đạt đến cảnh giới thứ năm, nếu như bán ra, ít nhất cũng phải đạt tới trên hai trăm vạn kim tệ trở lên, hơn nữa có tiền cũng không thể mua được...

- Hai trăm vạn kim tệ? Quá tốt rồi!

sSắc mặt Trương Huyền vui vẻ, hắn quay đầu nhìn về phía Bạch Tốn, nói:

- Bạch tiểu vương gia, nếu như ngươi thực sự muốn thì ta sẽ bán cho ngươi bức tranh này, hai trăm vạn!

- Sao?

Không nghĩ tới lại có bước chuyển như thế, Bạch Tốn sợ hết hồn.

- Trương đại sư, bán cho ta...

Hoàng Ngữ sốt ruột hô lớn.

- Không cần phải vội, ngươi cũng muốn? Muốn thì ta lại vẽ cho ngươi một bức là được, cũng không phải là chuyện lớn gì cả...
Advertisement / Quảng cáo


Trương Huyền khoát tay áo một cái.

- ...

Lục Trầm, Nguyên Ngữ đồng thời run rẩy, dùng ánh mắt như nhìn quái vật nhìn sang, suýt chút nữa đã ngất tại chỗ.

Lại vẽ một bức nữa? Cũng không phải là chuyện lớn gì?

Đại ca, coi như ngươi là tông sư thư họa, thế nhưng đây là tác phẩm hội họa cảnh giới thứ năm... Lại vẽ một bức nữa?

Không ngờ lại giống như cải trắng bán trong chợ vậy...

Không phải ngươi đang đùa giỡn đó chứ?

Tác phẩm hội họa lợi hại như thế, nếu như thực sự có thể dễ dàng vẽ ra như vậy, cũng không đến mức tác phẩm ngũ cảnh ít ỏi như thế. Trong toàn bộ Thiên Huyền Vương quốc cũng không có lấy một bức.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.