Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Chương 2314: Thiến Hoàng đế (thượng) (2)



Cái này chỉ sợ... là nhân cách mị lực a!

Thiếu gia lợi hại như vậy, đối phương cũng không cung kính, ngược lại cung kính với mình rất nhiều, chỉ bằng vào điểm ấy cũng có thể thấy được, ở trong mắt người Độc điện, mình quả nhiên nổi bật bất phàm, anh dũng vô địch.

- Vậy chúng ta liền thương nghị sách lược, chuẩn bị động thủ đi!

Cực kỳ tự hào, cảm thấy mình rốt cục có vương bá chi khí, Tôn Cường vung tay lên.

Dù nhiều Độc sư như vậy đồng thời ra tay, sức chiến đấu bất phàm, nhưng dù sao đối phương là hoàng thất của phong hào đế quốc, cực kỳ đáng sợ!

Ngạnh xông qua mà nói, khả năng còn không có nhìn thấy Lưu Dương, cũng đã toàn quân bị diệt, nhất định phải chuẩn bị kỹ càng.

- Lúc trước bị Trung Thanh Vương diệt môn, là bởi vì ở đêm khuya, tất cả mọi người nghỉ ngơi, hơn nữa không có phòng bị... Cũng không phải là nói Độc sư chúng ta dễ khi dễ!

Advertisement / Quảng cáo


Ánh mắt Hứa Du híp lại.

Mối hận diệt môn không có khả năng quên đi, mặc dù người động thủ nghe theo mệnh lệnh của Trung Thanh Vương, nhưng trên thực tế lại thực sự là binh lính của Thanh Nguyên đế quốc, càng là Sở Thiên Hành này ban cho quyền lực.

Cho nên trong lòng bọn họ, kẻ thù lớn nhất là vị hoàng đế này.

Vốn có cừu hận, lại thêm người của ân công cũng bị bắt nạt, làm sao có thể bỏ qua?

- Ân công, lúc trước Trung Thanh Vương cho chúng ta rất nhiều dược liệu, để chúng ta luyện chế Thanh Phong tán, những dược liệu này đầy đủ luyện chế mười tấn!

Một vị Độc sư đi lên phía trước:

- Lúc ấy bị bọn họ bắt, một lòng muốn chết, mặc dù không có luyện chế, nhưng mà dược liệu lại đặt ở trong không gian giới chỉ mang theo tới, những ngày gần đây, chúng ta học tập độc công ân công truyền thụ, có thời gian rảnh cũng luyện chế một chút... Ngưng luyện không ít, đều đạt tới Chí Tôn cấp! Nếu như chúng ta thật muốn đi hoàng cung cứu người, có thể sử dụng cái này...

- Chí Tôn Thanh Phong tán?

Tôn Cường sửng sốt một chút.

Đối với độc dược hắn một chữ cũng không biết, cái tên này nghe cũng không có nghe qua.

Chẳng qua thân là ân công, lại là đại cao thủ trong suy nghĩ của mọi người, làm sao có thể nói mình không biết!

Cau mày nói:

- Tổng cộng có bao nhiêu?

Hoàng thất phong hào đế quốc phòng vệ có thể tưởng tượng được, nếu như số lượng ít, không có khả năng thành công.

- Về số lượng, ân công không cần lo lắng, chừng hơn 500 cân!

Vị Độc sư này nở nụ cười.

Bọn họ nhiều Độc sư như vậy học tập tổ sư lưu lại tuyệt học, không có những phương pháp khác luyện tập, vừa vặn có nhiều dược liệu như vậy, tự nhiên tiện tay luyện chế.

- Hơn 500 cân?

Khóe miệng co quắp, Tôn Cường cực kỳ rung động.

Cho dù không hiểu độc dược quá nhiều, nhưng cũng biết thứ này trên cơ bản đều tính toán theo tiền (*đơn vị tính lượng thuốc), mấy tiền liền có thể độc chết một mảng lớn cường giả, hơn 500 cân...

Advertisement / Quảng cáo


Suy nghĩ một chút cũng cảm thấy kinh khủng.

- Thanh Phong tán, vô sắc vô vị, có thể theo gió mà bay, chỉ cần thừa dịp đêm tối, vung vào trong hoàng cung, không ai có thể chạy trốn!

Hứa trưởng lão nói.

- Vậy thì tốt, cứ quyết định như vậy đi! Nửa đêm động thủ...

Tôn Cường vốn là người không sợ trời không sợ đất, đối phương đã chuẩn bị xong độc dược, cứu người trước lại nói.

Lại cân nhắc kế hoạch kỹ càng, mọi người cảm thấy không có bất cứ vấn đề gì, lúc này mới nghỉ ngơi dưỡng sức.

Rất nhanh tới giờ tý.

Một đám Độc sư ở dưới Tôn Cường dẫn đầu, đồng thời đứng dậy, lặng lẽ rời Chiến Sư đường.

Bọn họ đã bị Chiến Sư đường hợp nhất, lại thêm có quản gia của Trương sư tự mình ra mặt, nên không gây nên chú ý của những người khác.

Thừa dịp đêm tối, nhanh chóng tiềm hành, thời gian không dài liền đi tới một bên ngược gió trước hoàng cung.

Trên đường có không ít hộ vệ tuần tra, cùng binh sĩ thủ hộ, còn không có kịp phản ứng, liền bị đám Độc sư này độc lật, thậm chí ngay cả cơ hội truyền tin tức cũng không có.

- Tốt rồi, ở chỗ này đi, mặc dù gió không lớn, nhưng vị trí đủ cao, có thể khuếch tán cả hoàng cung...

Đi một vòng lớn, tìm được địa phương thích hợp nhất, Hứa trưởng lão thân là Độc sư thất tinh, nhìn chung quanh một vòng, xác định vị trí.

Mục đích của bọn hắn là Thanh Nguyên hoàng thất, không thể bởi vì cứu người mà tổn thương tới dân chúng, cho nên vị trí nhất định muốn chọn rõ ràng.

- Ừm!

Mọi người đồng thời nhẹ gật đầu, mỗi người huyền không phi hành, đứng vào vị trí.

Rầm!

Bàn tay vung ra, độc phấn lan tràn.

Chí Tôn Thanh Phong tán theo gió tung bay, chậm rãi rơi xuống hoàng cung, không có làm ai phát giác.

Dù hoàng cung nắm giữ rất nhiều trận pháp, đó cũng là nhằm vào tiến công mới có thể vận chuyển, thời điểm bình thường xem như hoàng thất của phong hào đế quốc cũng không có xa xỉ đến thời khắc duy trì vận chuyển.

Advertisement / Quảng cáo


Lại thêm Thanh Phong tán có thể theo lỗ chân lông thâm nhập, chỉ cần hô hấp sẽ không cách nào ngăn cản.

Nguyên nhân chính là như vậy, lúc trước mới có thể bị Dị Linh tộc giết trở tay không kịp, tử thương vô số.

Ngay cả Chiến Sư đường, đột nhiên gặp được cũng suýt chút nữa toàn quân bị diệt, huống chi người hoàng thất đang ngủ say.

Độc phấn từ từ tung bay, thời gian không dài, mọi người ở trên không liền thấy hộ vệ trong hoàng thất, một cái tiếp một cái ngã trên mặt đất, toàn bộ mất đi tri giác.

Thanh Phong tán chỉ có thể để cho người ta trong thời gian ngắn không có sức chiến đấu, sẽ không trí mạng, mặc dù uy lực của Chí Tôn cấp càng lớn, cũng chỉ hôn mê nhiều hơn mấy canh giờ mà thôi.

- Tốt rồi, tất cả đều choáng, hiện tại chúng ta trực tiếp đi tìm tên cẩu hoàng đế kia!

Rải xuống độc phấn xong, đại khái một nén nhang thời gian, thần thức của Hứa trưởng lão quét qua, lúc này mới gật đầu nói.

- Tốt, trước bắt lấy, thiến tên cẩu hoàng đế kia lại nói!

Ánh mắt của Tôn Cường phát lạnh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.