Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Chương 308: Đại sư huynh (2)



- A? Có kết quả? Tốt!

Trương Huyền gật đầu.

Lần trước học tâm khảo vấn, Mạc trưởng lão chỉ tạm thời huỷ bỏ thân phận chủ nhiệm phòng giáo dục của Thượng Thần và hủy bỏ chương trình học của Thượng Bân lão sư, cũng không có đưa ra phán quyết. Xử phạt của công hội sư giả nửa tháng chậm chạp chưa tới.

Hắn vốn tưởng rằng sẽ không dự định xử phạt. Không nghĩ tới là báo cáo chuyện này lên tổng hội.

Công hội sư giả không biết cách nơi này bao xa. Cho dù có công cụ đưa tin nhanh nhất, thông báo với vương quốc phong hào, sau đó sẽ thông qua truyền tống trận của bọn họ lại đưa qua, cũng cần ít nhất thời gian nửa tháng.

- Hiện tại ta lại tuyên đọc kết quả của tổng hội!

Mạc lão sư gật đầu một cái, từ trong người lấy ra một cái cuộn giấy, nhẹ nhàng mở ra.

Ầm!

Một ánh sáng từ giữa đài so đấu xông thẳng lên trời, soi sáng khắp nơi.
Advertisement / Quảng cáo


- Là văn kiện công hội của công hội sư giả!

- Văn kiện công hội? Đó là cái gì?

- Vương quốc có các loại thánh chỉ, khẩu dụ, chiếu lệnh... Công hội sư giả là một trong những thế lực cấp bậc cao nhất của cả đại lục, cũng có thứ này. Chính là văn kiện của công hội này dùng để xử trí các loại chuyện như một ít lão sư vi phạm quy tắc, hoặc bổ nhiệm hội trưởng phân hội. Một khi tuyên đọc, sẽ tự động ghi lại ở trong sách của công hội sư giả. Bất kể là người phân hội nào cũng có thể kiểm tra!

- Tự nhiên khiến cho công hội dùng ra văn kiện công hội, nói rõ bọn họ vô cùng coi trọng chuyện này!

- Đó là tất nhiên. Ra sức đè ép một thiên tài, thậm chí là tồn tại có thể trở thành danh sư, công hội không coi trọng mới là lạ.

- Đúng vậy, muốn trách thì trách Thượng Thần này tìm nhầm người. Đáng đời!

...

Nhìn thấy được thứ này, tất cả lão sư hiểu rõ tình hình đều âm thầm chấn động kinh ngạc.

Văn kiện của công hội sư giả bình thường sẽ không dễ dàng sử dụng. Hiện tại lấy ra, đủ thấy mức độ coi trọng đối với chuyện này.

Xôn xao!

Văn kiện công hội xuất hiện, tất cả lão sư, học sinh, thậm chí bao gồm cả ba đại danh sư đều đồng loạt đứng dậy, thần thái cung kính.

- Lão sư Thượng Thần của Hồng Thiên học viện tại Thiên Huyền vương quốc, thân là lão sư chủ nhiệm, mượn chức vụ ra sức chèn ép đối với các lão sư khác, vi phạm tôn chỉ của công hội. Hiện tại từ bỏ tư cách lão sư, vĩnh viễn không tuyển dụng!

Ánh sáng lóe lên, một âm thanh uy nghiêm chậm rãi vang lên.

Phù phù!

Thượng Thần trưởng lão đang ngồi ở trong đám người ngồi, chợt biến sắc, ngã xuống đất, mặt xám như tro tàn.

Hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới, giúp tôn tử trút giận, biến thành kết quả này.

Từ bỏ tư cách lão sư, vĩnh viễn không sử dụng, cũng lại đại biểu cho thân phận và địa vị của hắn bây giờ trực tiếp đổ nát, vương tử biến thành thứ dân.

- Lão sư Thượng Bân của Hồng Thiên học viện tại Thiên Huyền vương quốc, không thể đoàn kết với đồng sự, làm tấm gương sáng cho người khác, thu về và huỷ bỏ tư cách lão sư ba năm. Lão sư Tào Hùng vì đố sinh ngoan độc gây sự, từ bỏ tư cách lão sư, bất kỳ học viện nào không được tuyển dụng người này!

Tiếp theo là xử phạt đối với Thượng Bân, Tào Hùng.

Thu về và huỷ bỏ tư cách lão sư ba năm, cũng chẳng khác nào ba năm không có cách nào dạy học.

Vậy vẫn tính là tốt. Chí ít ba năm sau, có thể lại tiến vào học viện. Gia gia hắn Thượng Thần và Tào Hùng lại chẳng khác nào cả đời không có cơ hội.

Nhất là Tào Hùng, bất kỳ học viện nào cũng không được tuyển dụng, biểu thị cho dù đi làm một người vệ sinh, cũng không cho phép,. Một khi phát hiện, toàn bộ học viện đều sẽ bị công hội trừng phạt.

- Lão sư Trương Huyền của Hồng Thiên học viện tại Thiên Huyền vương quốc, tính tình thành khẩn, lấy đại cục làm trọng, chịu nhục, lại truyền thụ kiến thức, giáo dục cách làm người rất có thành tích, quả thật là tấm gương trong các lão sư. Đặc biệt thăng cấp làm lão sư sao kim.

Vù!
Advertisement / Quảng cáo


Tiếng văn kiện công hội kết thúc, ánh sáng dần dần biến mất.

- Vậy ta là lão sư sao kim?

Trương Huyền chớp mắt.

Vốn đang cho rằng cần phải sát hạch cao cấp, sau đó lại nghĩ biện pháp thăng cấp. Hiện tại xem ra, căn bản không cần thiết. Một tờ văn kiện của công hội sư giả lại hoàn toàn giải quyết vấn đề.

- Trương lão sư, chúc mừng!

Mạc trưởng lão hưng phấn nhìn qua, vừa vuốt râu, vừa cười nói.

- Đã khiến Mạc trưởng lão phải phiền lòng!

Trương Huyền khom người.

Hắn biết cách xử quyết này khẳng định có công lao của Mạc trưởng lão. Trong lòng hắn có chút cảm kích.

- Khách khí rồi. Ta lại chỉ tới tuyên bố quyết định của công hội, còn lại không quấy rầy nữa, từ biệt!

Mạc trưởng lão nói xong liền ôm quyền, cười rời đi.

Hắn vừa rời khỏi, xung quanh chợt yên tĩnh. Tất cả mọi người đồng loạt nhìn về phía Lục Tầm đang đứng ở giữa.

Ngươi không phải vừa kêu gào rầm rĩ người ta không có tư cách sao?

Mạc trưởng lão thoáng cái lại đi đến trước mặt, tuyên bố quyết định của công hội sư giả, để cho Trương lão sư trở thành lão sư sao kim. Mặt mũi này bị đánh... nói thật, tất cả mọi người cảm thấy đau.

Nhìn về phía Lục Tầm, quả nhiên thấy sắc mặt hắn trở nên trắng bệch, bộ dạng muốn chết.

- Trương đại sư, tiểu tử này từ nhỏ bị ta nuông chiều quen. Ngươi đại nhân có đại lượng...

Trong mắt nhìn thấy cảnh tượng như vậy, Lục Trầm đại sư lắc đầu, muốn không đi quản, nhưng cuối cùng không nhịn được nữa, ôm quyền nhìn về phía Trương Huyền nói.

- Lục đại sư nói gì vậy...

Trương Huyền mỉm cười:

- Hắn cũng chỉ là một lòng muốn trở thành danh sư học đồ, mới rối loạn thân phận tâm trí mà thôi. Ta sẽ không để ý tới!

- Vậy đa tạ...

Thấy hắn không truy cứu, Lục Trầm vội vàng cảm kích ôm quyền.

- Không cần khách khí. Đúng rồi!

Trương Huyền xoay đầu lại nhìn về phía ba danh sư trên vị trí chủ trì:
Advertisement / Quảng cáo


- Lưu sư, Trang sư, Trịnh sư, tuy rằng gần đây biểu hiện của Lục Tầm không tốt lắm, nhưng ở trên giảng dạy học sinh còn có tài nghệ thật sự, không kém chút nào. Các ngươi xem ai muốn nhận học đồ, có thể suy tính tới hắn một chút!

- Ngươi...

Lục Tầm ở bên cạnh đang buồn bực muốn chết, nghe hắn nói như thế, sắc mặt nhất thời đỏ lên, mắt đột nhiên trợn tròn.

Hắn sở dĩ muốn cùng Trương Huyền cạnh tranh, cũng bởi vì muốn cạnh tranh cơ hội bái nhập môn hạ của ba danh sư. Thế nào... Trương lão sư trước mắt này rõ ràng thắng, ngược lại muốn thành toàn cho mình...

Hơn nữa, ngươi đây là thái độ gì?

Đối phương lại là danh sư. Ngươi nói như vậy, sẽ không sợ bị đánh chết sao?

Chấn động trong lòng hắn còn chưa có kết thúc, đã thấy ba sư đi ra, đứng ở trước mặt Trương Huyền đồng thời ôm quyền.

- Đại sư huynh!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.