Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Chương 39: Mẫu Hàn Dương thảo



- Đúng rồi, ở chỗ ngươi có Hàn Dương thảo không?

Trương Huyền lắc đầu, bỏ qua những suy nghĩ lung tung trong đầu, cất tiếng hỏi ông chủ quầy.

Quầy hàng này không chỉ bán đồ vật mà còn có một số dược liệu.

Sau khi xem hết số sách ở Tàng Thư các, hắn đã biết cách giải quyết vấn đề của Triệu Nhã. Đối với cơ thể thuần âm thì nên tu luyện những công pháp trung tính, ôn hòa. Như vậy mới có thể giải quyết hết những khí âm đang tích tụ trong cơ thể.

Nhưng Triệu Nhã đã tu luyện công pháp thuần âm từ lâu, kinh mạch bên trong cơ thể nàng ta đã sớm thích nghi với công pháp này. Nếu đột nhiên sửa đổi, không khéo còn khiến cơ thể bị trọng thương và giảm rất nhiều tu vi. Do đó để phòng ngừa kết quả xấu này, hắn muốn chuẩn bị trước một vài thứ.

Một trong số đó, chính là loại dược liệu có tác dụng làm ấm kinh mạch.

Hàn Dương thảo mặc dù sinh trưởng ở những nơi lạnh lẽo nhưng nó lại rất yêu thích ánh nắng. Chính vì vậy bên trong nó có chứa rất nhiều linh khí, nóng lạnh xung đột lẫn nhau, âm dương dung hòa. Đây chính là dược liệu tốt nhất để dưỡng ấm kinh mạch của Triệu Nhã. Nhân dịp đến cửa hàng, hắn cũng muốn hỏi thử xem ở đây có loại liệu đó không.

- Hàn Dương thảo? Ngươi thật sự là rất may mắn đó, không phải ta nói khoác đâu nhé. Ta đảm bảo với ngươi, toàn bộ thương thành Thiên Vũ này ngoại trừ cửa hàng của ta thì không có nơi nào khác có Hàn Dương thảo đâu. Ngay cả ta có được cũng là nhờ vài hôm trước đi đến rừng rậm Thiên Huyền, hái ở một chỗ rất nguy hiểm đấy. Ta có tất cả 10 cây, 100 đồng tiền vàng 1 cây, ngươi muốn mua mấy cây vậy?

Chủ quầy cười giả lả một tiếng, xoay người lấy ra một cái rương, mở ra cho Trương Huyền xem. Bên trong rương có vài cây thực vật rất tươi, cũng rất đẹp.

Advertisement / Quảng cáo


Rễ cây màu đỏ, lá cây tươi mát, hoa trắng như tuyết.

- Để ta xem thử trước đã.

Trương Huyền chỉ mới biết đến Hàn Dương thảo thông qua sách cổ trong Tàng Thư các, còn trên thực tế nó như thế nào thì hắn thật sự không biết. Vì vậy hắn nhanh chóng lấy một cây, cầm trên tay.

Bùm!

Thư viện chấn động, một quyển sách xuất hiện.

- Hàn Dương thảo, hái được trong một hang động không tên cách đây 200 km ở rừng rậm Thiên Huyền, được 2 năm tuổi... Khuyết điểm...

Trên sách viết tên dược liệu, nơi hái được cùng với rất nhiều khuyết điểm.

- Thật sự là Hàn Dương thảo, vậy là cái tên này không có gạt mình.

Thấy bên trên sách ghi tên Hàn Dương thảo, Trương Huyền liền biết đối phương không lừa hắn, đây đúng là dược liệu mà hắn cần. Trương Huyền gật đầu nhẹ, đang tính trả giá để mua thì đột nhiên hắn nhìn thấy một cây Hàn Dương thảo khác, có chút héo úa, nằm cuối cùng trong cái rương ban nãy.

- Cây Hàn Dương thảo kia nhìn có chút khô héo. Hay là bởi vì cách hái của ngươi không đúng nên đã làm nó chết rồi?

Mỗi dược liệu đều có một cách hái riêng, nếu hái sai cách sẽ làm công hiệu của dược liệu đó giảm đi đáng kể, giá cả cũng sẽ phải giảm bớt đi rất nhiều.

Cây Hàn Dương thảo này vừa nhỏ vừa khô héo, không giống với những cây đã trưởng thành. Hơn nữa màu sắc của nó cũng không được tươi sáng lắm, nhìn có vẻ héo úa, giống như sắp bị khô rồi vậy.

- Vị công tử này, xin ngài đừng nói giỡn như vậy, ta nhờ vào mấy cái này để kiếm ăn đấy, làm sao có thể hái sai được? Riêng có cây dược liệu đó, lúc ta hái thì nó đã không được tươi cho lắm rồi. Nếu như ngài muốn, vậy thôi ta lấy ngài nửa giá, 50 đồng tiền vàng thôi được chưa?

Chủ quán nói.

- Ừm.

Trương Huyền cầm cây Hàn Dương thảo khô héo đó lên.

Bùm!

- Mẫu Hàn Dương thảo, là tổ tiên đầu tiên của Hàn Dương thảo, hái được ở trong một hang động không tên cách đây 200 km ở rừng rậm Thiên Huyền, đã 15 năm tuổi...

Trên sách viết đầy đủ tên và các chi tiết khác về cây cỏ này.

- Mẫu Hàn Dương thảo?

Ánh mắt Trương Huyền sáng lên.

Thứ này hắn từng được thấy qua trên sách cổ. Nó vô cùng quý giá, chỉ có thể gặp nhưng không thể cầu, so với Hàn Dương thảo, nếu dùng thứ này làm thuốc sẽ có hiệu quả hơn gấp 10 lần.

Thật không ngờ tùy tiện mua Hàn Dương thảo lại có thể gặp được thứ này. Hơn nữa còn là 15 năm tuổi, chỉ riêng loại này thôi đã có giá trị không nhỏ rồi.

Để việc đổi công pháp cho Triệu Nhã được diễn ra thuận lợi, nếu như dùng Hàn Dương thảo thông thường để làm ấm kinh mạch, sau đó hắn vẫn còn phải tốn thêm rất nhiều loại dược liệu khác nữa để có thể duy trì trạng thái đó. Nhưng với mẫu Hàn Dương thảo này thì hắn có thể dễ dàng giải quyết hết vấn đề mà không cần phải tốn công sức làm thêm bất cứ điều gì nữa.

Đây chính là dược liệu thích hợp nhất dành cho Triệu Nhã, không thứ gì khác có thể sánh bằng.

- Được rồi, gói cây này lại cho ta đi!

Advertisement / Quảng cáo


Tuy trong lòng rất hào hứng nhưng ngoài mặt Trương Huyền vẫn không tỏ vẻ gì khác thường cả, vẫn giữ vẻ lạnh nhạt đưa cái cây khô héo kia cho chủ quầy.

Nếu như để chủ quán biết được đây là Mẫu Hàn Dương thảo chứ không phải là một cây cỏ héo úa thì chắc chắn hắn ta sẽ lập tức tăng giá lên gấp 10 lần, hơn nữa dù có tiền cũng chưa chắc có thể mua được.Đã từng là một “thanh niên bốn có” và được sống trong một thế giới hiện đại và văn minh. Hắn hiểu được, mua được đồ hiếm mà rẻ, nhất định sẽ không bị lỗ.

- 50 đồng tiền vàng!

Chủ quán nhìn người thanh niên ăn mặc gọn gàng, sạch sẽ trước mặt, cứ tưởng hắn sẽ bỏ ra một số tiền rất lớn để mua vài cây Hàn Dương thảo, ai dè đứng xem một hồi lại chỉ mua có một cái cây khô héo. Sau khi gói ghém xong cây Hàn Dương thảo kia, ông chủ quầy nhếch miệng, tiện tay đưa cho Trương Huyền, thái độ cũng chẳng còn nhiệt tình như lúc ban đầu.

Bán đồ cũng phải biết nhìn người, vị trước mặt đây ngay cả mua dược liệu cũng không mua được loại tốt, khẳng định là một tên nghèo kiết xác rồi nên có nói nhiều với hắn cũng vô ích, chỉ tốn thời gian mà thôi.

- Được!

Cầm lấy dược liệu, Trương Huyền sờ tay lên túi, mặt hắn bỗng nhiên biến sắc. Hắn trở nên lúng túng.

Vừa rồi chỉ lo mải mê nghĩ đến chuyện về thư viện mà quên mất vụ tiền bạc... Chủ nhân thân thể này lúc trước vốn là một giáo viên cấp thấp nên tiền lương cũng rất thấp. Đã vậy còn vì kiểm tra giáo viên được không điểm nên bị trừ thêm rất nhiều tiền lương... Nói thật, hiện tại ngay cả 10 đồng tiền vàng hắn còn không có chứ đừng nói chi đến 50 đồng tiền vàng.

- Sao vậy?

Thấy sắc mặt Trương Huyền khác thường, chủ quán liền hỏi.

- Khụ, khụ, ngươi có thể... bán cho ta với giá 8 đồng tiền vàng không?

Trương Huyền móc trong túi ra tám đồng tiền lẻ.

- 8 đồng? Ngươi nằm mơ à? Không mang tiền còn bày đặt đi mua đồ làm gì...

Nhìn thấy Trương Huyền móc ra mấy đồng xu lẻ, chủ quán tức giận đến nỗi suýt ngã xuống đất.

Đã gặp qua người keo kiệt nhưng chưa từng thấy ai keo kiệt như hắn.

Chỉ có 8 đồng tiền vàng mà muốn mua Hàn Dương thảo sao? Bộ ngươi chưa tỉnh ngủ hả? Dù cái cây này có khô héo cỡ nào đi nữa cũng không thể bán cho ngươi đâu.

Lấy lại dược liệu, chủ quán bực bội phất tay:

- Không có tiền thì đi đi, ta không rảnh đứng đây nghe ngươi nói nhảm.

- Khụ, khụ! Ta quên mang tiền thôi, nhưng mà ngươi chắc chắn là không muốn bán cho ta chứ?

Thấy bộ dạng bất mãn của đối phương, Trương Huyền liền lắc đầu.

- Tất nhiên, cây Hàn Dương thảo này mặc dù không được tươi tốt cho lắm nhưng nhất định vẫn còn công hiệu. Dù chênh lệch có nhiều đến đâu đi nữa thì ít nhất ta cũng có thể bán ra được với giá là 30 đến 40 đồng tiền vàng. Ngươi thì hay rồi, đòi mua với giá 8 đồng? Đừng đùa nữa, mau cút đi, nếu không ta gọi đội chấp pháp đến bắt ngươi bây giờ.

Chủ quán cảm thấy tức giận vô cùng, hắn ta đã nói đến mức này rồi mà cái tên khó ưa kia vẫn chưa chịu đi mà còn đứng đây nói nhảm. Vì thế hắn ta vội vã phất tay áo xua đuổi Trương Huyền đi.

Ở những chợ mua bán lớn thế này, để phòng ngừa những trường hợp ép mua, ép bán hoặc có người quấy rối, thường có một đội chấp pháp, chuyên môn tuần tra và xử lý những người đến đây kiếm chuyện. Chỉ cần hô lớn một tiếng thì họ sẽ tới, dù cho đó là cường giả tầng năm Đỉnh Lực cảnh cũng sẽ bị đuổi ra ngoài.

Hơn nữa, đối đầu với đội chấp pháp cũng chính là đối đầu với cả thương thành. Vì vậy người bình thường không ai có đủ can đảm để đi kiếm chuyện ở đây cả.

Chủ quán thấy Trương Huyền không có tiền mà lại không chịu đi, cho rằng hắn đang quấy rối nên mở miệng nói thẳng.

- Không cần gọi đội chấp pháp đâu, ta thật sự muốn mua mà!

Advertisement / Quảng cáo


Trương Huyền ngắt lời hắn, vẻ mặt bình tĩnh, nhẹ nhàng cười một tiếng:

- Mặc dù ta không có tiền nhưng cũng không có ý định đến đây để kiếm chuyện với ngươi. Ngươi có tin hay không, chỉ cần ta mở miệng, một lát sau ngươi không chỉ muốn bán cho ta mà thậm chí còn muốn tặng miễn phí nữa đó?

- Tặng miễn phí? Ngươi chưa tỉnh ngủ hả?

Không nghĩ đến cái tên đáng ghét kia đã không có tiền rồi mà còn dám nói ra những lời này, chủ quán giận đến nỗi phá lên cười thành tiếng, nhìn thiếu niên trước mặt bằng ánh mắt nhìn một thằng ngốc:

- Nếu như một lát sau ta thật sự tặng miễn phí cho ngươi thứ này, ta nhất định sẽ gọi ngươi một tiếng gia gia!

Theo hắn ta thấy, tiểu tử này chắc là bị điên rồi, riêng việc đi mua đồ không mang theo tiền còn chưa nói, đã vậy còn nghĩ rằng hắn ta sẽ tặng hắn miễn phí...

Hắn ta đâu có điên? Làm sao lại tặng miễn phí cho hắn được cơ chứ?

Hừ, ngươi cho rằng ngươi là ai chứ?

- Kêu ta một tiếng gia gia sao? Cái này thì không cần đâu!

Trương Huyền lắc đầu, cười khanh khách nhìn về phía đối phương:

- Ta nói ngươi sẽ tặng miễn phí thì chắc chắn là ngươi sẽ tặng miễn phí mà, không tin... Đi hai bước... Khụ khụ, đánh ra một quyền thử xem!
Advertisement / Quảng cáo

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.