Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Chương 395: Ta đến xem (1)



Lộ quản gia lui ra ngoài. Không lâu sau, hắn mang một lão nhân đi tới.

Thoạt nhìn còn muốn già hơn Trầm Hồng, da đầy nếp nhăn, gương mặt già nua, nghiêng người dựa trên ghế nằm, hít vào nhiều, thở ra ít, thoạt nhìn giống như sẽ chết bất cứ lúc nào.

Thảo nào phủ đệ giới nghiêm, ngoại trừ y sư cơ bản không cho vào. Loại tình huống này, không có gì bất ngờ xảy ra, chắc hẳn là không kiên trì được bao lâu.

- Các vị đều là y đạo tông sư nổi danh trong nghiệp đoàn y sư. Vẫn mong các vị ra tay cứu chữa cho lão gia nhà chúng ta!

Lộ quản gia nhìn về phía mọi người cung kính cúi đầu.

- Ngươi nói tường tận một chút về bệnh trạng của đại dược vương!

Vị y sư tam tinh vừa rồi, lại lên tiếng nói.

- Vâng!
Advertisement / Quảng cáo


Biết y sư xem bệnh, cần phải hỏi, Lộ quản gia cũng không do dự:

- Thân thể của lão gia nhà chúng ta vốn rất tốt. Đại khái nửa tháng trước, đột nhiên phát bệnh, cơm ăn không vào, thân thể ngày càng sa sút. Đến ngày hôm nay, thậm chí ngay cả nói cũng không nói ra được. Bệnh trạng cụ thể... ta cũng nói không nên lời. Chỉ biết là thân thể càng ngày càng kém, uông bất kỳ thuốc bổ nào cũng không có tác dụng.

- Đột nhiên phát bệnh? Có phải là trúng độc hay không?

Một y sư nói chen vào.

Đột nhiên phát bệnh, trước đó không có bất kỳ triệu chứng nào, trúng độc có khả năng cực lớn.

- Cái này chúng ta cũng hoài nghi tới, từng đặc biệt sử dụng đồ kiểm tra đo lường, nhưng vẫn chưa phát hiện có dấu hiệu trúng độc.

Đại dược vương rong ruổi ở Hồng Liên thành nhiều năm như vậy, lại cùng Độc Điện có liên hệ, muốn kiểm tra xem trong cơ thể có trúng độc hay không, chắc hẳn là vô cùng đơn giản.

Nếu nói không có, chắc hẳn là không phải.

- Ta đến xem!

Nói xong, y sư tam tinh đứng dậy đi tới trước mặt đại dược vương, cúi đầu nhìn sang. Một lát sau, chân mày hắn nhíu lại.

- Môi trắng bệch, hít thở lúc có lúc không, da trùng, có da đốm mồi rất sâu, ánh mắt vô thần...

Nhìn một hồi, hắn không nhịn được lắc đầu:

- Những thứ này đều là dấu hiệu tuổi thọ đã hết mới có!

Tuổi thọ do trời định. Thật muốn đến cuối, cho dù là y sư lợi hại hơn nữa, cũng không có khả năng nghịch thiên cải mệnh, giúp người kéo dài.

Trừ khi đột phá thực lực trước mặt.

- Danh tiếng của lão gia rất lớn, trên thực tế chỉ là dựa vào vị trí đại dược vương. Năm nay chỉ có... hơn bốn mươi tuổi, ngay cả năm mươi cũng chưa tới.

Lộ quản gia do dự một chút nói.

Đại dược vương Hồng Liên thành, không phải đặc chỉ là ai, mà là giống như vương tước, có thể kéo dài tiếp. Ai thành đại dược vương, người đó có địa vị bá chủ Hồng Liên thành.

- Không đến năm mươi?

Tất cả mọi người đều sửng sốt. Ngay cả Trương Huyền cũng thoáng kinh ngạc.

Lão già trước mắt này, nói hắn chín mươi, tuyệt đối cũng có người tin tưởng, lại còn chưa đến năm mươi...

Thực lực Tông Sư cảnh, tuổi không đến năm mươi, dựa theo tình huống bình thường, chắc hẳn là chính là thời khắc hoàng kim nhất. Bất kể lực lượng, hay tinh, khí, thần, đều đạt được một loại đỉnh phong, không có khả năng đi tới cuối tuổi thọ.
Advertisement / Quảng cáo


- Có thể từng ăn Sinh Lực Đan?

Do dự một chút, vị y sư tam tinh này không nhịn được hỏi lần nữa.

Sinh Lực Đan có thể khiến cho người thể lực suy giảm, lực lượng một lần nữa toả sáng. Cho dù là người già tuổi xế chiều, cũng có tác dụng nhất định.

- Đã ăn rồi. Chỉ có điều... tác dụng không lớn!

Lộ quản gia lại lắc đầu.

- Ngay cả Sinh Lực Đan cũng không có tác dụng?

Lần này không chỉ vị y sư tam tinh này, những người khác đều lộ ra vẻ mặt ngưng trọng. Mỗi người lại nhăn mày lại.

Sinh Lực Đan là đan dược nhị phẩm, có hiệu quả đối với cường giả Tông Sư cảnh.

Tác dụng không lớn, đủ để nói rõ thân thể vị đại dược vương này đã suy giảm đến một loại trình độ khiến người ta mức khó có thể tưởng tượng được.

- Ta có một bộ phương pháp châm cứu kích thích huyệt đạo, khôi phục thể lực, có thể thử một chút!

Vị Mộc Hoành y sư nói chuyện trước đó, đứng dậy.

- Phương pháp dùng ngân châm điểm huyệt của Mộc Hoành tông sư ngân, nổi danh khắp thiên hạ, hẳn là có hiệu quả.

Mọi người gật đầu.

Mộc Hoành y sư cũng không nói nhiều lời vô ích, lấy ra ngân châm, châm từng huyệt đạo đối với đại dược vương đang ở trên ghế nằm.

Một lát sau, hắn lắc đầu lui trở về.

Hắn ngân châm đâm huyệt pháp, tuy rằng danh tiếng rất lớn, cũng rất lợi hại, nhưng ở vị này đại dược vương trên người, dường như không bất cứ tác dụng gì.

- Chỗ của ta có bộ phương thuốc trân quý, có thể thử một chút...

Lại có người đứng dậy.

Rất nhiều y sư hoặc là thi triển thủ đoạn lợi hại, hoặc là thảo luận vị đại dược vương này rốt cuộc bị bệnh gì. Rất nhiều thủ pháp, lý luận y đạo nói ra, lộ ra sự đặc sắc, khiến Mạc Vũ tiểu thư đứng bên cạnh, nghe tới thần trí mỏi mệt, mắt hoa lên, khó có thể tự kìm chế.

Có thể tới nơi này, cơ bản đều là y đạo tông sư lợi hại nhất của các vương quốc lớn. Tệ nhất cũng lợi hại hơn so với Thanh Dương tông sư rất nhiều. Nàng chỉ là một y sư học đồ, làm nào có thể trải qua loại tình cảnh rầm rộ như vậy. Chỉ nghe một hồi, cảm thấy mới mẻ, hiểu biết đối với y đạo cũng sâu hơn không ít.

- Hắn...

Cố nén kích động trong lòng, nàng nhìn sang Trương Huyền đứng chếch ở một bên. Vừa nhìn xuống, nhất thời sắc mặt nàng tối sầm.
Advertisement / Quảng cáo


Vốn tưởng rằng người này sẽ giống như mình, nghe được lý luận cao thâm như vậy, trong lòng tràn đầy say mê. Nhưng chỉ thấy vẻ mặt hắn giống như đang nằm mộng, ngu si ngồi ở tại chỗ.

Loại vẻ mặt này, nàng trước đây đã thấy qua, là khi hoàn toàn không hiểu nổi một loại chức nghiệp, nghe không rõ mới có được.

Nghe không hiểu những điều này?

Làm sao có thể?

Trong lòng nàng thoáng động, không nhịn được truyền âm:

- Trương Huyền, phương pháp khám và chữa bệnh cực đoan Mộc Hoành y sư vừa nói, ta nghe không hiểu, rốt cuộc có ý gì?

Không nghĩ tới nàng lại đột nhiên hỏi thăm, Trương Huyền sửng sốt một chút.

Hắn chưa có xem qua về sách y đạo, tàng thư khố của vương quốc lại không có bao nhiêu sách loại này. Hắn làm sao biết được những lý luận này và danh từ này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.