Trong Phim Ngoài Đời

Chương 10: Coi như bị chó cắn



“Phải bồi thường bao nhiêu?”

“Cần hơn 100 triệu.”

Chu Hách im lặng một lát rồi nói: “Hơn một trăm triệu em cũng kiếm được, nếu chị không muốn quay thì hủy hợp đồng đi.”

“Không sao, không cần hủy, tôi có thể quay tiếp.”

Lâm Chi biết tình hình của Chu Hách, sao cậu có thể lập tức kiếm ra hơn 100 triệu được, chắc chắn sẽ phải đi vạy mượn khắp nơi.

Chu Hách xuất đạo còn muộn hơn cô, năm nay mới bắt đầu phất lên, hai năm đầu mới vào giới giải trí cũng chỉ như người vô hình, lăn lộn ba bốn năm mới dần chút danh tiếng.

Hiện giờ cậu mới chỉ là diễn viên tuyến ba, có tốt hơn cô một chút, nhưng hơn một trăm triệu không phải số tiền nhỏ, cô thật sự rất ngại nhận tiền của cậu.

Thấy không khuyên được Lâm Chi, Chu Hách đành từ bỏ.

Cậu thở dài, nói: “Chị Chi Chi, sau này chị đừng nhận mấy phim kiểu này nữa, không tốt cho thanh danh đâu.”

“Được, quay xong bộ này sẽ không nhận nữa.”

Lâm Chi cũng biết quay phim nóng không tốt cho thanh danh, nếu bị mang tiếng, sau này khả năng lựa chọn vai diễn sẽ càng hạn hẹp, cực kỳ ảnh hưởng đến việc phát triển tiền đồ.

Nhưng lúc ấy thiếu tiền, chỉ muốn nhanh kiếm tiền nên cô không nghĩ nhiều như vậy.

Sau này cô thật sự không dám nhận nữa, ai biết còn có thể gặp được người thứ hai giống như Quý Hoài Thịnh không, mượn danh nghĩa đóng phim để giậu đổ bìm leo, xâm phạm cô.

Lâm Chi nói với Chu Hách thêm vài câu rồi mới cúp điện thoại.

Ngày hôm sau, cảnh của Lâm Chi rất ít, cô quay xong rồi về phòng nghỉ thu dọn đồ đạc, đang chuẩn bị rời đi thì Quý Hoài Thịnh đẩy cửa bước vào.

Trong nhà trợ lý có việc, Lâm Chi làm cho cô bé tan làm trước, trong phòng nghỉ lúc này chỉ có một mình cô.

Nhìn Quý Hoài Thịnh tới gần, Lâm Chi lạnh lùng nói: “Anh tới đây làm gì?”

Quý Hoài Thịnh đi đến trước mặt cô, rút trong túi áo vest ra một tờ chi phiếu, đưa cho cô: “Chuyện hôm qua thật sự xin lỗi em, đây là tiền bồi thường.”

Lâm Chi nhận chi phiếu trong tay anh, nhìn con số: 50 triệu.

Nhiều thật, còn cao hơn thù lao cô đóng một bộ phim điện ảnh. Quý ảnh đế ra tay thật hào phóng, dùng 50 triệu mua một lần của cô.

Lâm Chi nhìn Quý Hoài Thịnh, nhếch môi cười lạnh, sau đó xé tờ chi phiếu trong tay thành từng mảnh nhỏ ném vào mặt anh.

Vụn giấy bay lả tả, có vài mảnh còn dính trên mắt anh. Quý Hoài Thịnh chớp mắt, vẫn đứng im nhìn cô.

Lâm Chi tức đến đỏ mắt: “Quý Hoài Thịnh, anh đúng là đồ xấu xa, anh coi tôi là cái gì? Anh muốn mua nhưng tôi không muốn bán!”

Lâm Chi cảm thấy mình bị sỉ nhục, Quý Hoài Thịnh đang giẫm đạp lên tôn nghiêm của cô. Anh coi cô là loại phụ nữ có thể dùng tiền để giao dịch thân thể, trong mắt anh cô có khác gì kỹ nữ đâu.

Quý Hoài Thịnh nhẹ nhàng phủi mấy mẩu giấy trên vai đi, hỏi cô: “Em cần tài nguyên đúng không? Tôi có thể đưa em vào đoàn phim.”

“Tôi không thiếu, không cần anh bồi thường. Coi như tôi bị chó cắn, anh tránh xa tôi ra một chút.”

Lâm Chi đẩy Quý Hoài Thịnh ra, cầm khăn trùm đầu đi khỏi.

Quý Hoài Thịnh nhìn bóng dáng rời đi vội vàng Lâm Chi, ánh mắt đen tối không rõ.

Anh rút một điếu thuốc ra, bật lửa, châm thuốc.

Từ sau khi Lâm Chi xuất hiện, Quý Hoài Thịnh phát hiện mình càng lúc càng nghiện thuốc lá. Cứ mỗi lần nhắc đến chuyện của Lâm Chi là tâm tình anh đều bị ảnh hưởng.

Anh có chút phiền não, chẳng hiểu vì sao Lâm Chi không cần tiền, cũng không cần tài nguyên.

Cô quay phim nóng chính là vì tiền, bây giờ lại không muốn nhận tiền của anh. Gần đây cô cũng chẳng có phim mới nào, anh cho cô tài nguyên không phải là rất tốt sao?

Có lẽ cô còn có thể mượn cơ hội để nổi tiếng hơn, bởi những dự án phim có anh tham dự đều rất hot.

Nhưng tiền và tài nguyên cô đều không cần, vậy cô muốn gì?

Quý Hoài Thịnh nghĩ trăm lần cũng không ra, cảm thấy phụ nữ đúng là loài sinh vật kỳ quái.

À, không, chỉ có Lâm Chi mới kỳ quái thôi.

Rốt cuộc, Quý Hoài Thịnh cũng cảm thấy Lâm Chi khó thu phục hơn những người phụ nữ khác nhiều. Bình thường anh chỉ cần cho chút tiền là có thể tống cổ họ đi, hoặc là dùng khuôn mặt tuấn tú này là có thể điên đảo chúng sinh.

Nào có giống Lâm Chi, dầu muối đều không ăn.

Quý Hoài Thịnh cảm thấy thất bại, nhưng anh không tin chính mình không trị được Lâm Chi.

Anh rút di động ra, gọi một cuộc: “Alo, anh cả, có thể giúp em một chuyện không?”

“Giúp em thu mua một công ty nhỏ, Công ty TNHH Đá quý Lâm thị, giá cả có thể ưu đãi cho bọn họ một chút. Cảm ơn, lúc nào về em sẽ trả lại tiền cho anh.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.